HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
Khi Aishonia ngồi xuống bên cạnh mình, Lý Phong liền quay đầu quan sát nàng.
Aishonia cũng đối mặt với Lý Phong.
"Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu chưa?" Lý Phong lắc lắc ly rượu, cười hỏi.
"Đây là phương pháp bắt chuyện phụ nữ ngươi thường dùng sao?" Aishonia trợn mắt một cái, bộ dáng rất quyến rũ.
Lý Phong nhún vai: "Không phải, là ta thật sự cảm thấy ngươi có chút quen mắt."
"Chẳng lẽ đây chính là hữu duyên trong truyền thuyết?" Aishonia giống như cười mà không phải cười hỏi.
"Không sai." Lý Phong gật đầu: "Muốn uống gì không, ta mời."
Aishonia cũng không khách khí: "Mary đỏ."
Lý Phong nhướng mày một cái, nói với người pha chế: "Cho cô gái này một ly Mary đỏ, cảm ơn."
Đúng lúc này, đám người Trần Chấn Kiệt đi tới.
"Lý Phong, ngươi dùng tiền kiếm được nhờ ăn bám để mời mỹ nữ uống rượu, như vậy hình như không tốt lắm đâu?" Trần Chấn Kiệt ngồi xuống bên trái Lý Phong, đùa cợt nói.
Lý Phong liếc hắn một cái, lạnh lùng quát: "Cút"
Trần Chấn Kiệt: "? ? ?"
Hắn không nghe lầm chứ, tên phế vật Lý Phong này dám mắng hắn? Con mẹ nó, muốn chết đúng không?
"Lý Phong, mấy ngày không gặp ngươi trở nên rất lớn gan nha, quên mất quá khứ từng bị ta dẫm dưới chân rồi sao?"
Trần Chấn Kiệt cười lạnh một tiếng, muốn đập tay xuống bả vai Lý Phong.
Ai ngờ Lý Phong trực tiếp đập tay hắn xuống bàn, đồng thời lạnh giọng nói: "Dám đụng vào ta. . . Chết."
Trong chớp nhoáng này, Trần Chấn Kiệt liền cảm thấy huyết dịch khắp người giống như bị đóng băng, một luồng khí lạnh từ bàn chân lao thẳng lên đỉnh đầu!
Hắn chưa bao giờ thấy ánh mắt như vậy, chỉ kẻ từng giết người mới có ánh mắt này!
Trực giác nói cho Trần Chấn Kiệt biết, nếu hắn thật sự động vào Lý Phong, Lý Phong sẽ giết hắn!
Chỉ là ngay sau đó Trần Chấn Kiệt đã phản ứng lại, đây là Lý Phong, phế vật nổi danh cả khu phố này!
Loại phế vật này dám giết người? Hắn hoàn toàn không. ..
Bỏ đi, ai biết Lý Phong có phải là mới chịu kích thích gì không, tạm thời đừng đụng vào hắn thì hơn.
Nghĩ tới đây, Trần Chấn Kiệt ho một tiếng rồi nói: "Lý Phong, ngươi không phải khách khí như vậy, hai ta là bạn học thời cấp 3 của ngươi cơ mà."
"Cho nên?" Lý Phong mặt không biểu tình hỏi.
"Cho nên ta biết tình huống của ngươi." Trần Chấn Kiệt dùng biểu lộ "Ta rất hiểu ngươi" nói: "Ngươi kiếm tiền không dễ dàng, mời mỹ nữ uống rượu vẫn nên để ta làm đi."
"Chấn Kiệt, ngươi quên lúc nãy mình nói gì rồi sao, để Lý Minh mời mỹ nữ kia uống rượu đi." Vu Lộ Lộ kéo cánh tay Trần Chấn Kiệt, nũng nịu nói.
Trần Chấn Kiệt hơi biến sắc, tiếp theo gượng cười nói: "Lý Minh cũng không quá giàu có. . ."
"Chấn Kiệt, ngươi nói như vậy rất không đúng, ta tuy không giàu bằng ngươi, nhưng ta cũng không phải người nghèo, dù mỗi ngày đều mời nàng uống rượu ta cũng dễ dàng làm được."
Đang nói chuyện Lý Minh nở nụ cười tự cho là đẹp trai nhìn về phía Aishonia.
Aishonia cũng mỉm cười đáp lại.
Trong nháy mắt này trái tim Lý Minh đập rộn lên, trực tiếp bị nụ cười của Aishonia cửa đổ.
"Khụ khụ, ta mới là người đầu tiên mời mỹ nữ này uống rượu, có biết đạo lý trước sau không vậy?" Lý Phong gõ bàn một cái.
"Lý Phong, ngươi là đàn ông có vợ, ngươi không sợ Đường Quỳnh biết được chuyện này sẽ không cho ngươi tiền nữa sao?"
"Sợ cái rắm, Đường Quỳnh không dám quản ta." Lý Phong nhún vai đáp.
"Hả?" Trần Chấn Kiệt đầu tiên là sững sờ, tiếp theo châm chọc nói: "Lý Phong a Lý Phong, đã nhiều năm như vậy ngươi vẫn không thay đổi, lúc nào cũng thích nói mạnh miệng."
Lý Minh cũng chen miệng vào:
"Được rồi Lý Phong, chúng ta đều biết ngươi là người thế nào, thức thời thì mau đi đi, miễn cho chút nữa mất mặt xấu hổ." Trần Chấn Kiệt cười lạnh nói.
Lý Phong cười: "Ta ngược lại còn muốn nhìn xem ngươi định làm sao để ta mất mặt xấu hổ đây."
Trần Chấn Kiệt cười lạnh: "Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Được, ngươi muốn ra vẻ người giàu có thì ta giúp ngươi một tay, có dám gõ chuông không?"
Gõ chuông trong quán bar nghĩa là muốn một mình thanh toán tiền cho toàn bộ khách hàng, ít thì một hai ngàn, nhiều thì mấy trăm ngàn, không phải nhà giàu thật sự thì sẽ không gõ chuông.
Quán bar này tuy quy mô không lớn, nhưng phí dụng lại không thấp, một ly bình thường nhất cũng phải 10 bảng Anh, cocktail ngon một chút càng là trăm bảng Anh một ly, gõ chuông 1 lần sợ là ít nhất phải mấy ngàn bảng Anh.
Chút tiền ấy đối với Trần Chấn Kiệt thì không thấm vào đâu, nhưng với Lý Phong thì đã là một số tiền lớn.
"Gõ đi, ta sợ cái rắm." Lý Phong nhún vai đáp.
"Tốt, muốn trang bức thể hiện trước gái xinh đúng không?! Chúng thay phiên gõ chuông, tới khi có người nhận thua mới thôi, thế nào?"
Hai người đối thoại sớm đã làm đám khách hàng chú ý, nghe đến đó liền có người hô "Tốt! Trần thiếu quả nhiên hào khí!"
"Lý thiếu, ngươi là con rể Đường gia, khí thế không thể thua kém được!"
Lý Phong đưa tay giơ cao một cái, quán bar bỗng nhiên an tĩnh lại, tất cả mọi người đang chờ hắn nói đáp án.
Ngay sau đó Lý Phong nói: "Không được"
Trần Chấn Kiệt cười lớn: "Sợ rồi đúng không? Vậy thì thừa dịp sự tình còn có thể vãn hồi, ngươi tranh thủ thời gian rời đi, miễn cho chút nữa lại khó xử."
Lý Minh, Vu Lộ Lộ cùng nhau cười lạnh.
"Ý tứ của ta là biện pháp ngươi đưa ra quá phiền phức, chúng ta làm đơn giản một chút đi."
Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, tiếp theo lấy ra thẻ ngân hàng đưa tới quầy bar: "Tất cả chi phí trong buổi tối hôm nay. . . Ta trả."