Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 103: Chương 102:

Chương 102:

Thế nhân lấy đọc sách vi tôn, tôn trọng hạng người có tài, có thể thi đậu Cử nhân, chính là nhận định lớn nhất đối với phẩm hạnh tài đức của một người. Trước mắt có người chọc cho Giải Nguyên công không vui, vậy cái sai đó, khẳng định không thể nào là Giải Nguyên công rồi.

Một tiểu nhị khác lắc lắc đầu, không nói đúng hay không đúng gì nữa.

Một nơi khác, sau khi Cố Thiệu rời khỏi tửu lầu xong, suy nghĩ một chút, lại cất bước chạy đi.

Hắn không biết đến cùng mình có thể làm cái gì, lửa giận ở ngực, hắn lại không thể làm được gì. Nhưng hắn biết, hôm nay nếu không hỏi mọi chuyện cho rõ ràng, sau này hắn cũng không thể sống yên ổn.

Hắn đã sớm biết ba người kia có tính tình gì. Sau khi bị Tần tiên sinh đuổi ra khỏi lớp tư thục, ngoại trừ tửu lầu này, cũng cũng chỉ có một nơi để đi.

Quả thực, khi Cố Thiệu đi tới gần Lật Thủy Đình, nhìn lướt qua đã nhìn thấy ba người ngồi ở chỗ đó nhàn nhã câu cá.

Trâu Thành Vọng phát hiện ra Cố Thiệu trước tiên, chỉ là nhìn thấy, hắn ta cũng không đứng dậy, vẫn nghiêng ngả ở trong đình, nhấc mí mắt lên, khinh thường nói: “A, đây không phải Giải Nguyên công sao, cơn gió yêu ma gì thổi ngài đến nơi này thế?”

Trần Phong và Tạ Tuyên nghe được lời này, cũng nhanh chóng quay đầu lại: “Cố Thiệu!”

Hai người vội đứng dậy, tiến đến bên cạnh Cố Thiệu.

Bọn họ không giống với Trâu Thành Vọng, Trâu Thành Vọng và Cố Thiệu có thù oán, bọn họ thì không có. Hiện giờ Cố Thiệu đã là Giải Nguyên, trước tiên không nói đến trong Giải Nguyên này có hàm lượng nước hay không (mua giải), ít nhất là người ta được triều đình nhận định. Nếu có thể nịnh bợ, nhất định bọn họ sẽ không bỏ qua.

“Cố Thiệu, sao ngươi lại tới đây, thế mà cũng không nói trước một tiếng nào.”

“Đúng đó đúng đó.” Tạ Tuyên cười he he với Cố Thiệu, dường như giống với trước kia, không nhìn ra chút lạ lẫm nào, “Nghe nói hiện giờ ngươi có bản lĩnh lớn, chúng ta còn tưởng rằng ngươi cũng coi thường mấy người bạn chúng ta, không nghĩ tới, thế mà tiểu tử ngươi còn có chút lương tâm.”

Cố Thiệu nhìn hai gương mặt tươi cười của bọn họ, trong lòng lại là từng trận cười lạnh.

“Trần Phong,” Ánh mắt của Cố Thiệu dừng ở trên mặt hắn ta, híp mắt, “Ngươi không có cái gì, muốn nói với ta sao?”

“Ta?” Trần Phong nhạy bén nhận thấy được Cố Thiệu tới không có ý tốt, hắn không muốn lúc này lại nổi lên tranh chấp gì với Cố Thiệu, trái lại hại mình mình, “Ta có cái gì mà nói, sợ là ngươi nghĩ nhiều.”

Hắn ta vẫy tay, đang định trở về tiếp tục câu cá, đột nhiên cánh tay đau xót.

Trần Phong “Tê” một tiếng, trừng mắt nhìn Cố Thiệu: “Ngươi có ý gì? Hôm nay cố ý lại đây tìm ta gây phiền toái phải không!”

Trâu Thành Vọng nhìn trò hay, hoàn toàn không tính toán ra tay. Mà Tạ Tuyên lại là gấp đến mức vò đầu bứt tai, nhìn sắc mặt hai người ngày càng kém, tới tới lui lui chỉ có một câu: “Có chuyện gì chúng ta ngồi xuống nói được không?”

Trần Phong cũng nổi giận: “Cố Thiệu, ngươi có chuyện gì thì nói thẳng đi, tuy hiện giờ ngươi có địa vị cao, dù vậy cũng không thể giở trò với ta như thế chứ?”

“Ta, giở trò với ngươi?” Cố Thiệu giống như là nghe được chuyện cười gì đó, ngửa mặt lên trời cười dài hai tiếng, nhìn chằm chằm Trần Phong với ánh mắt phức tạp, “Là ngươi Trần công tử, vẫn luôn giở trò với Cố mỗ ta chứ.”

“Ta không biết ngươi đang nói cái gì!”

“Lý gia có một nha hoàn mới chết.” Cố Thiệu đột ngột phun ra một câu.

Sắc mặt Trần Phong biến đổi, nhưng trong nháy mắt đã nhanh chóng khôi phục bình thường, “Chết một hai nha hoàn thì tính là cái gì, lại không phải ta giết.”

“Ngươi có quan hệ rất tốt với Lý công tử kia, sao có thể không biết hắn ta có đam mê như vậy? Nhưng ngươi, mặc dù biết, lại còn xui khiến người khác bán nữ nhi vào Lý phủ, cách làm như thế, đến tột cùng người có còn lương tâm hay không!”

Cố Thiệu tới gần một bước, kéo cổ áo của Trần Phong, “Còn có tiểu muội nhà ta, ngươi thế nhưng, khuyến khích ta bán con bé vào Lý gia!”

Hai mắt Cố Thiệu đỏ bừng, gằn từng chữ một, “Ngươi thật đúng là lòng lang dạ sói.”

Chỉ cần tưởng tượng đến tiểu muội suýt chút nữa rơi xuống kết cục giống với tiểu cô nương kia, Cố Thiệu nghĩ đến mà sợ run cả người.

Tiểu muội biết đưa quả dại cho hắn, tiểu muội sẽ nắm lấy tay hắn, tiểu muội sẽ chạy tới ôm đùi hắn, tiểu muội bị hắn ghét bỏ cũng không cảm thấy là hắn sai, chỉ thiếu một chút, đã mất ——

Cố Thiệu đột nhiên cảm thấy may mắn.

Cũng may, hệ thống tới kịp lúc, cũng may, một tia lương tri của hắn hoặc nhiều hoặc ít bị gọi trở về. Nhưng mà Trần Phong, vẫn không thể tha thứ, Cố Thiệu trợn mắt tức giận nhìn hắn ta, “Đó là muội muội ruột của ta, năm nay con bé mới năm tuổi! Ngươi có còn lương tâm hay không?!”

“Bỏ, bỏ tay ra!” Vốn dĩ Trần Phong không cao bằng hắn, sau khi bị Cố Thiệu kéo cổ áo lên, hai chân cũng đã rời khỏi mặt đất. Một khuôn mặt trắng nghẹn đến đỏ bừng, còn là dưới sự trợ giúp của Tạ Tuyên, mới miễn cưỡng đẩy Cố Thiệu ra được.

Tạ Tuyên nghĩ mà sợ nhìn Cố Thiệu, vỗ lưng cho Trần Phong.

Trần Phong hung hăng ho khan một tiếng xong, rồi mới oán độc mà nhìn về phía Cố Thiệu: “Ta lòng lang dạ sói? Phải, ta lòng lang dạ sói, nhưng Cố Giải Nguyên ngươi cũng chẳng cao thượng đến đâu!”

“Còn nữa,” Trần Phong không để ý đến ánh mắt của Tạ Tuyên, tính tình nổi lên có cái gì nói cái đó, không hề cố kỵ, “Vậy ngươi có từng nghĩ tới con bé là muội muội ruột của ngươi à, lúc trước không phải khi tính toán bán con bé thì rất dứt khoát sao ? Nói ta không có lương tâm, nhưng ngươi thì có lương tâm gì?! Chẳng qua đều là vì chút bạc ấy, ai sạch sẽ hơn ai cơ chứ?”

“Ngươi ——!”

“Ta cái gì, nói đến chỗ đau của ngươi hả?” Trần Phong châm chọc mà cười hai tiếng, "Bây giờ trong tay không thiếu tiền, lại nhớ tới thứ tình cảm gọi là huynh muội kia của các ngươi? Buồn cười! Đừng tưởng rằng khoác một tấm da Giải Nguyên, là có thể hủy đi những sai lầm lúc trước ngươi phạm phải. Trước khi ở chỗ này mắng ta, nghĩ lại xem chính ngươi có tính tình gì đi, ngươi có tư cách sao, ngươi xứng sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!