Chương 101:
Đang nghe thì đột nhiên Cố Thiệu dừng bước lại, kiềm chế ý cười lại.
“Nghe nói Lý gia lại có một người chết chuyển ra.”
“Là Lý gia của Lý Đại Thiện Nhân đó hả?”
“Ngoại trừ nhà bọn họ còn có thể là nhà ai. Tạo nghiệp đó, tiểu cô nương mới chưa qua sáu tuổi, thì cứ vậy mà chôn vùi sinh mệnh rồi.”
“Người nhà của tiểu cô nương đó cũng không quan tâm sao?”
Người bên cạnh cười một tiếng: “Nhà người ta có thể đem con gái của nhà mình bán để làm nha hoàn thì làm gì còn biết để ý cái này. Công tử Lý gia bỏ ra chút bạc, thì bọn họ liền vui mừng giống như được trở mình rồi, chỉ sợ hận không thể lại bán một con gái đi vào bỏ mạng.”
“Một công tử như vậy, tại sao lại có sở thích như thế?”
“Ai mà biết chứ.”
Thư đồng đã đi lên trước được vài bước rồi lại thấy người phía sau không đi theo cùng nữa, liền thấy kỳ quái quay đầu nhìn một cái.
Chỉ thấy Cố Thiệu đứng im tại chỗ, trầm mặt như sương, đôi mắt u ám đến dọa người.
“Cố, Cố Giải Nguyên, ngài không có việc gì chứ?” Thư đồng nhìn sắc mặt của hắn, thật sự cảm thấy sợ hãi.
Cố Thiệu nắm chặt nắm tay, mí mắt rũ xuống, không lâu sau sắc mặt chậm rãi bình thường trở lại: “Không có việc gì, chỉ là vừa rồi nghe thấy lời bọn họ nói, cảm thấy có chút, có chút nghe rợn cả người.”
“Bọn họ nói?” Vừa nãy thư đồng đi hơi nhanh, hoàn toàn không nghe được cái gì cả.
“Mới vừa nãy đi ngang qua hai nha dịch, bọn họ nói đại thiện nhân Lý gia ấy, thế nhưng lại có một tiểu nha hoàn chết nữa, lại còn là một đứa trẻ con mới 6 tuổi.” Cố Thiệu gắt gao mà nhìn chằm chằm thư đồng, “Nghe khẩu khí của bọn họ, có vẻ chuyện này cũng không phải lần đầu xảy ra, sao mà người bên ngoài lại chẳng nghe nói lấy một lần, là có người cố ý giấu giếm ư?”
Thư đồng nghe hắn nói thế mà lại là chuyện này, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
Hắn ta gọi Cố Thiệu sang bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Cố Giải Nguyên, việc này ngài cũng đừng hỏi, miễn cho ô uế lỗ tai.”
“Nhưng ta đã nghe được, làm thế nào có thể ra vẻ không biết đây? Nếu ngươi không muốn nói cho ta, lúc khác ta lại tìm người khác hỏi thăm là được.”
Cố Thiệu nói rồi muốn đi, thư đồng nhanh chóng kéo hắn lại, “Cố Giải Nguyên, ngài đừng có xúc động mà.”
Hắn ta nhìn trái nhìn phải, thấy không có ai nhìn chằm chằm bên này của bọn họ, lúc này mới mở miệng nói: “Việc này à, ta cũng chỉ là nghe nói, còn không biết là thật hay là giả nữa. Bọn họ nói Lý gia đại công tử, là một… là một…”
Thư đồng ấp úng nửa ngày, cuối cùng cũng không nói mấy chữ kia ra, lại nói, “Tóm lại Lý gia đại công tử kia chính là một kẻ tính tình nóng nảy, thủ đoạn cũng rất tàn khốc, thích đánh chửi tiểu nha hoàn. Dưới tay, cũng đúng là đã dính mấy mạng người.”
“Người nhà những người đó…”
“Người nhà những người đó đều là những nhà thế nào, Cố Giải Nguyên ngài còn không nhìn ra hay sao. Nói câu không xuôi tai, có thể nhét con gái nhà mình cho nhà người khác làm nha hoàn sai sử, có thể trông cậy vào bọn họ có lòng tốt thương hại gì ư. Ngay cả khi người không còn nữa, bọn họ cũng sẽ không để ý. Huống chi Lý gia lại là nhà giàu có đông đúc, nhất định sẽ lén lút đưa không ít bạc, bọn họ vui mừng còn không kịp cơ, sao lại bởi vì một đứa con gái lại đi lo chuyện bất bình thay người ta? Đều là những kẻ phát rồ, kẻ giết người cũng phải, những kẻ đưa người đi cho người khác giết cũng thế. Đều là một loại mặt hàng thôi.”
Cố Thiệu cắn răng, dù trong lòng có giận, nhưng càng nhiều hơn lại là khinh thường.
Tiểu thư đồng nói rất đúng, hắn đúng là, không phải mặt hàng gì tốt.
Một lát sau, Cố Thiệu mới lại hỏi, “Vậy ngươi có biết, hiện giờ cô nương đã đi kia, là hầu hạ bên cạnh Lý công tử, hay là hầu hạ người khác không?”
Thư đồng do dự một chút, có hơi không chắc chắn nói: “Hình như, là bên cạnh Lý gia cô nương, nghe nói thời gian vào Lý phủ cũng không dài. Chính là lần trước, lần mà Lý gia thả ra tiếng gió nói rằng muốn tuyển mấy tiểu nha đầu sai sử cho Lý cô nương ấy.”
Cố Thiệu lẳng lặng nghe xong, hô hấp dần dần tăng thêm: “Chuyện này, Đỗ huyện lệnh không biết sao?”
“Cái này, ta cũng không biết huyện lệnh đại nhân có biết hay không.”
Tiểu thư đồng nói xong, tựa như cảm thấy còn chưa đủ, lại nói: “Huống hồ, cũng không có một nhà nào đăng báo đến nha môn.”
Cố Thiệu cười lạnh trong lòng, cũng không tiếp tục hỏi nữa, nhấc chân bước nhanh đi ra khỏi huyện nha.
Tiểu thư đồng ở phía sau cũng nhanh đi theo, nhưng cho đến khi Cố Thiệu bước ra khỏi đại môn huyện nha, hắn cũng không thể theo kịp, cuối cùng chỉ có thể đứng ở cạnh cửa xa xa mà nhìn, trong lòng cảm thấy thật là kỳ quái.
Cố Giải Nguyên này, chẳng lẽ là có thù gì với Lý gia à, bằng không sao vừa nghe đến chuyện của Lý gia, đã tức giận thành dáng vẻ này?
Không nghĩ ra, hắn ta cũng không tiếp tục nghĩ nữa, chỉ gãi gãi đầu, cũng xoay người quay vào.
Lại nói đến Cố Thiệu bên này.
Sau khi ra khỏi huyện nha, cả một đường hắn trầm khuôn mặt, đi đến tửu lầu mà thường xuyên lui tới cùng ba người kia.
Kết quả lại không nhìn thấy người hắn muốn gặp.
Sau khi Cố Thiệu đi, trong lòng tiểu nhị của tửu lầu còn đang run sợ.
Tiểu nhị ở bên cạnh cũng bước qua: “Đây là Cố Giải Nguyên à?”
“Còn không phải sao, vị Cố Giải Nguyên này, trước kia chính là khách thường xuyên ghé thăm tửu lầu của chúng ta, giờ lại không thường tới.”
“Mới vừa nãy hắn lại đây là tìm người hả?”
Tiểu nhị bị hỏi chuyện gật đầu, nhưng trong lòng còn sợ hãi nói: “Nhìn ánh mắt của Cố Giải Nguyên, thật đúng là rất dọa người, nói không chừng là mấy người kia hoàn toàn đắc tội hắn.”
“Ai mà không có mắt như vậy?” Một tiểu nhị khác mở miệng nói. Bởi vì chuyện thi đậu Giải Nguyên, người trong ngoài huyện Kim Đàn này ít nhiều đều có một chút cảm xúc sùng kính với Cố Thiệu. Nói ra thì người thi đậu Cử nhân năm nay trong huyện Kim Đàn cũng không phải chỉ có một mình Cố Thiệu, nhưng Cố Thiệu là một người gây chú ý nhất.