Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 101: Chương 100:

Chương 100:

“Vậy vậy thì tốt.” Cố Thiệu cười ha ha, có điều hắn nhìn quản sự này đối với hắn ân cần niềm nở như vậy, thì đoán chắc Trần cô nương không có nói chuyện ngày hôm đó cho người nhà biết.

Nghĩ đến đó, Cố Thiệu lại tăng thêm vài phần cảm tình với Trần cô nương này, một cô nương không bép xép nhiều lời, thật là khó có được. Nếu nàng ấy mà nói rồi, thì khi hắn đến thăm nhà mới thật khó xử.

May quá may quá, Cố Thiệu vui mừng.

Trước khi vị Trần quản gia này đi, lại lải nhải thêm vài câu, trong lời nói rất là thân thiết, hiển nhiên không xem Cố Thiệu là người ngoài.

Cố Thiệu cười đáp lại, không bao lâu thì tiễn người đi về.

Đợi người sau khi đi rồi, hắn mới suy nghĩ trong lòng, chuẩn bị chọn một ngày thích hợp để đi đến Trần gia một chuyến.

Sau khi quay đi, Trần Kim Liên cùng Trương thị vẫn còn bận rộn ở trong gian nhà chính. Chỗ nào phải quét dọn thì quét dọn, thứ gì cần thu dọn thì cũng phải thu dọn, hai người bận đến mức một khắc cũng không dừng tay.

Đợi đến lúc Cố Thiệu đi vào lại rồi thì Trương thị thấy dáng vẻ nhìn thất thần của hắn, lại nhìn Trần Kim Liên một người đang bê mấy cái tô lớn một cái, khẽ nhíu mày: “Thiệu Ca Nhi con đang nhìn đi đâu vậy? Nương con bê nhiều đồ như vậy mà cũng không biết qua đó giúp một tay?”

Trần Kim Liên vội vàng bảo vệ con trai: “Thiệu Ca Nhi quý báu của chúng ta mới không thể làm những việc tay chân này.”

“Ta!” Trương thị thật sự hận không thể một tay đánh chết bản thân, đây chính là hậu quả của việc nhiều lời, bà ấy sao mà nghĩ không ra sao cứ phải nói ra lời như vậy.

Trần Kim Liên vẫn nói nói lảm nhảm: “Thiệu Ca Nhi sau này có thể là phải làm quan lớn, đâu thể để cho người ta sai khiến. Chỉ có người khác hầu hạ nó, ai có may mắn đó để nó hầu hạ?”

Trương thị đang bưng khay dĩa đứng im tại chỗ nhìn Trần Lim Liên như nhìn một kẻ ngốc.

Mắt nhìn thấy sắc mặt đại bá mẫu càng ngày càng xấu, Cố Thiệu vội vàng đỡ lấy mấy thứ trong tay nương, lại đỡ lấy chén đũa trong tay đại bá nương, không nói tiếng nào, nhanh chân bước vào trong nhà bếp.

Sắc mặt Trương thị lúc này mới được xoa dịu, chỉ là khi nhìn về phía Trần Kim Liên, vẫn là một lời khó giải thích: “Thiệu Ca Nhi không giống cô, thật là may mắn nó tu được từ tám kiếp.”

“Nè, đại tẩu, ta nói đại tẩu mắng ai hả?” Trần Kim Liên vừa nghe thấy câu này thì không vui rồi, bà có gì không tốt? Đại tẩu mới là không có chỗ nào tốt!

Trương thị lười tranh luận lại với bà, chỉ tập trung tinh thần thu dọn mọi thứ.

Bà ấy xem như đã thấy rõ rồi, đệ muội này từ sau khi Thiệu Ca Nhi đậu giải Nguyên thì người đã hoàn toàn bay lên trên trời rồi.

Bây giờ trên bàn tiệc bà ấy mới thấy rõ ràng. Đệ muội đối với người Trần gia, vẫn có sự khách sáo đối với người lạ. Đây là đoán chắc nhà người ta sẽ không thoái hôn, còn nhận định Cố gia hơn hẳn Trần gia một cái đầu rồi sao?

Cũng không biết bà ấy lấy đâu ra tự tin đó nữa, Trương thị cũng thật chịu thua rồi. Thái độ này nếu như không thay đổi, về sau tiểu thư Trần gia đó mà đến nhà bọn họ, cũng định trước là chịu khổ rồi.

Đến lúc đó, khẳng định còn có ồn ào nữa.

Sau khi bữa tiệc rượu qua rồi, ngày hôm sau thôn Thượng Táo ồn ào náo nhiệt mới an tĩnh trở lại.

Chỉ là mỗi lần Cố Thiệu ra khỏi cổng, vẫn là sẽ có đủ loại tình cờ gặp phải. Có người còn trực tiếp dẫn con trai của nhà mình chạy đến trước mặt hắn, nói để cho hắn đặt cho con trai một cái tên.

Tốt xấu gì Cố Thiệu cũng đọc sách nhiều năm như vậy, đặt một cái tên còn không phải là hạ bút thành văn. Chỉ tùy ý cho một cái tên thì có thể khiến bọn họ mang ơn, giống như là đã gieo rắc nhiều niềm vui lớn vậy.

Cũng có vài lần, Cố Thiệu thấy dáng vẽ vui mừng của bọn họ, trong lòng có chút ngẩn ngơ. Thân phận không giống nhau, quả nhiên cái gì cũng đều không giống. Nếu như là trước đây, hắn nào có được sự đối đãi như vậy.

Nếu như…Nếu như sau này hắn thật sự đậu Tiến sĩ, không biết những người này sẽ có biểu hiện như thế nào?

Có điều suy nghĩ này chỉ xuất hiện trong chốc lát, rồi nhanh chóng quét qua đầu, biến mất không còn thấy nữa. Hệ thống nhanh chóng phát hiện được rồi, chỉ là nó cũng không có lên tiếng.

Rốt cuộc so với bị ép buộc cố gắng có được thì cam tâm tình nguyện vẫn mạnh hơn.

Sau khi ở trong nhà năm ngày, Cố Thiệu mới lên đường quay về huyện thành.

Hai phu phụ Cố gia biết hắn bận rộn với việc học, đầu không dám giữ hắn lại, còn Cố Lễ và Tiểu Muội dường như luyến tiếc không nỡ rời, chỉ là người nhỏ lời nhẹ, cũng không ai để trong lòng.

Sau khi Cố Thiệu quay lại huyện thành, ngày hôm đó liền đi đến thăm Đỗ huyện lệnh. Trong Đỗ phủ không có người, Cố Thiệu liền đi đến huyện nha.

Đỗ huyện lệnh sớm đã nghe nói chuyện của hắn và ân sư Vương hàn lâm, đã chờ đợi hắn mấy ngày rồi. Lần gặp mặt này, thái độ khẩn thiết nhiều hơn trước đây rất nhiều. Lại nghe đồn Cố Thiệu nói năm sau muốn đi kinh thành thi Hội, lại tha thiết nói, bảo Cố Thiệu có gì khó xử, cứ đến tìm mình.

“ Ân sư khó khi xem trọng một người, Cố giải Nguyên sau này nếu như có gì khó xử, cứ trực tiếp nói ra là được rồi.”

Cố Thiếu thấy ông ấy quả thật là bởi vì Vương hàn lâm mới nhìn mình với cặp mắt khác, có chút vui mừng vì mình không thất hứa với Vương hàn lâm.

Nếu không thì hắn thảm rồi.

Cố Thiệu ở chỗ của Đỗ huyện lệnh một lúc rồi đứng dậy rời đi. Hắn với Đỗ huyện lệnh cũng không có gì để nói, thậm chí nói đến chuyện muốn giúp đỡ, không đến mức không thể làm khác được thì Cố Thiệu cũng không muốn đến làm phiền ông ấy.

Đỗ huyện lệnh biết hắn muốn đi, thì để cho thư đồng tiễn hắn ra ngoài.

Ra ngoài huyện nha rồi, Cố Thiệu đang muốn quay về thì đột nhiên nghe thấy nha dịch hai bên nhỏ tiếng nói với nhau.

Vốn dĩ Cố Thiệu không muốn nghe, nhưng hắn vốn tai thính mắt tinh nên những lời này vẫn là bay vào trong tai hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!