Chương 99:
Cố Thiệu không nhanh không chậm đứng dậy.
Xét thấy thời gian trước mỗi ngày Cố Thiệu đều sẽ chạy vào trong huyện nha, những tên quan sai này cũng đều nhận ra hắn rồi, sau khi nhìn thấy người thì trực tiếp đi xen ngang qua mọi người đến trước mặt Cố Thiệu.
“Chúc mừng Cố giải Nguyên.“
Cố Thiệu thả lòng mặt một chút: “Các vị cũng là đến đây uống rượu sao?“
“Không được không được, chúng tôi là đến thay huyện lệnh đại nhân gửi lễ vật.“
Người vừa nói đưa tay ra sau vẫy vẫy, liền có người đưa đến một hộp gỗ màu đỏ.
Lúc này Cố Đại Hà cũng xem như là biết ý liền trực tiếp đi lên nhận.
Quan sai đó lại nói: “Trước đó khi Cố giải Nguyên quay lại huyện Kim Đàn, Đỗ huyện lệnh đã luôn muốn mời giải Nguyên công đến làm khách, chỉ là huyện lệnh phái người đến quá trễ, lúc đến Tần phủ mới biết giải Nguyên công đã quay lại rồi. Đỗ huyện lệnh không muốn làm phiền giải Nguyên công sum họp với người nhà nên mới lệnh cho chúng tôi dâng quà mừng trong ngày mở tiệc rượu, nhân tiện nhắn một câu đến giải Nguyên công, nói khi giải Nguyên công đến ngày đi huyện thành nhất định phải ghé qua Đỗ phủ một chuyến để ôn lại chuyện cũ.”
Cố Thiệu chắp tay nói: “Huyện lệnh đại nhân khách khí rồi, hôm khác nhất định sẽ đến nhà hỏi thăm.“
Quan sai đã có được lời khẳng định cũng không định ở lại lâu, liền nói mấy lời chúc mừng thì muốn rời đi.
Cố Đại Sơn và Cố Đại Hà sao lại có thể để những nha sai này đi như vậy được, nói hết lời vẫn là muốn giữ người ở lại uống hết hai ly rượu rồi khách khí tiễn người đi về.
Sau khi đã thấy mấy quan sai đó đi rồi thì các hương thân trong bữa tiệc mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Bên dưới có người thì thầm nói riêng: “Ta còn cho rằng những người này đến không có ý tốt chứ.“
“Hôm nay là tiệc rượu của giải Nguyên công sao mà có thể đến không có ý tốt, ngươi nghĩ nhiều rồi!”
“Ngươi thì không nghĩ nhiều chắc?“
Người bị hỏi có chút lúng túng, rõ ràng mới nãy hắn cũng là người sợ hãi.
Tuy rằng bây giờ Cố gia đã khác xưa, sinh ra một Cử nhân, nhưng vẫn luôn không có cảm nhận trực quan, tuy rằng miệng thì nịnh bợ nhưng nhìn thấy quan sai thì đều cảm thấy không vững tâm. Lần này nhìn thấy thái độ của những người trong quan phủ đối với Cố gia thì bọn họ mới biết được một giải Nguyên lợi hại thế nào.
Lợi hại đến mức cho dù là huyện lệnh lão gia cũng đều phải nể mặt.
Chặc chặc chặc, thật khí thế nha.
Trần Kim Liên nghe bọn họ xì xà xì xầm thì trong lòng vừa khinh thường vừa đắc ý.
Khinh thường là vì những người này chưa từng thấy qua cảnh đời, chỉ một Đỗ huyện lệnh đã dọa được bọn họ rồi, đâu ngờ rằng Thiệu Ca Nhi của bọn họ đã từng gặp qua Phủ doãn, gặp qua Hàn Lâm đại nhân đến từ kinh thành. Mấy kẻ quê mùa này có biết Hàn Lâm đại nhân là làm gì không?
Biết cái rắm!
Còn về đắc ý đó chính là đắc ý về con trai của mình.
Trần Kim Liên cố ý ho khan một tiếng: “Thiệu Ca Nhi, nếu như người của huyện nha đều đã đi rồi, con nên tiếp tục chào hỏi các đồng niên của con đi. Đều là Tú tài công, chắc chắn đã thất lễ với người ta rồi.“
Vài người có học bị Trần Kim Liên nhìn quét qua thì liền cười đáp lại.
Trần Kim Liên vẫn còn đang rất thoải mái trong lòng.
Tâm tình tốt này cứ như vậy cho đến khi tiệc rượu kết thúc. Những con người hèn mọn có mưu đồ trục lợi riêng đối với con trai của hai người họ, muốn được ở lại thì đều bị Trần Kim Liên không chút nể nang mà đuổi đi hết.
Một bàn ăn ngon như vậy, nhà ai có thể ăn được chứ? Vừa rồi ở trên bàn rượu đã để bọn họ chiếm chút lợi ích rồi, đừng hòng nghĩ đến chuyện lại bám dính lấy Thiệu Ca Nhi của bọn họ nữa!
Nhờ phúc của Trần Kim Liên, Cố Thiệu mới có thể an tĩnh tiễn vài vị Tú tài, Cử nhân ra về.
Tiếp sau đó, Cố Thiệu lại tiễn người của Trần gia ra ngoài cửa.
Người lần này của Trần gia là đại quản gia của bọn họ. Người này cũng họ Trần, là đầy tớ trong Trần gia, nhưng mà địa vị cao hơn đầy tớ trong nhà, cũng không biết là cao hơn bao nhiêu. Cho dù là ở trước mặt vài chủ nhân thì lời nói cũng cực kỳ có trọng lượng.
Đến chỗ không người thì Trần quản gia mới nói: “Hay tin Cô gia đậu Cử nhân, lão gia và phu nhân đều thấy rất vui mừng, thật lòng mừng thay cho Cố gia.”
“Vốn dĩ tiệc rượu hôm nay, lão gia là muốn tự mình đến, chỉ là hôm trước trời trở lạnh, không tiện ra ngoài.”
Lời nói khách sáo như vậy, Cố Thiệu còn có chỗ nào có thể nghe không hiểu chứ? Chỉ sợ trở lạnh là giả, có tâm không đến mới là thật.
Nói cho cùng cũng là trách hắn.
Thân làm con rể mà đến ngay cả đến nhà bái kiến cũng chưa đi một lần, ngược lại còn khiến cho người bên Trần gia phải qua lại nhiều lần, quả thực là không thích đáng. Nếu như để cho người có lòng thấy được thì khẳng định sẽ cho rằng Trần gia xu nịnh Cố gia bọn họ. Trần Tú tài cũng là người có học, chắn hẳn không thể không lo lắng băn khoăn cho danh tiếng của bản thân.
“Ngươi yên tâm, đợi ta quay về Tần phủ, nhất định sẽ xin tiên sinh cho nghỉ, tự mình đến nhà tạ tội.”
“Chao ôi, lời này của cô gia là nghiêm trọng rồi.” Trần quản gia cười tựa như hoa, miệng lại còn nói lời khiêm tốn, “Người có thể đến, lão gia và phu nhân vui còn không kịp nữa là. Cũng không nhất thiết phải xin nghỉ, chỉ cần một ngày nào đó mà người rảnh rỗi, buổi trưa dành chút thời gian đi qua ăn một bữa cơm là được rồi. Đây cũng là nguyên văn lời của lão gia chúng tôi.”
“Vậy…” Cố Thiệu muốn nói nhưng lại thôi.
Trần quản gia ngẩn một hồi, rồi dỏng tai lên hỏi: ”Cô gia người nói gì?”
“Cô nương nhà các người, khụ khụ khụ….” Cố Thiệu nắm tay thành quyền, nói nói rồi lại ho hai tiếng, đột nhiên không biết phải nói ra thế nào.
Tai Trần quản gia thính trở lại, một hồi thì đã nghe được hai chữ “cô nương”, thoáng chốc hàm ý trên mặt bỗng trở nên thâm sâu: “Cô gia người yên tâm, cô nương rất tốt.”