Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 99: Chương 98:

Chương 98:

Cố Đại Hà lần này lại không thể kiểm soát bản thân, đã cười đến nỗi không khép mồm lại được: “Thiệu Ca Nhi của chúng ta về rồi, cuối cùng cũng đợi được con về, hahahahaha…”

Vừa há miệng cười, bỗng chốc bị hung dữ véo một cái, đau đến nỗi Cố Đại Hà phải nghiến răng chịu đựng: “Nhẹ một chút!”

“Mất mặt!” Trần Kim Liên đạp ông một cái, “Mau lau sạch nước miếng của ông đi.”

Cố Đại Hà lau miệng, lại thấy không có, phẫn nộ nhìn Trần Kim Liên, cũng không nói gì, chỉ là hiền lành ngồi xuống.

Sau khi Trần Kim Liên quở trách Cố Đại Hà, bản thân lại nở nụ cười, kéo con trai một cái, hỏi đông hỏi tây.

Hỏi không khác gì những người vừa nãy ở ngoài kia.

Cố Thiệu không còn cách nào, đành phải từng câu từng câu trả lời bà.

Một nhà trừ Cố Thiệu thì không có ai từng đi phủ thành, càng không gặp qua Phủ Doãn, những điều mà Cố Thiệu nói, với họ xem ra đều là chuyện mới lạ. Nhưng mà, chuyện này không ảnh hưởng đến việc bọn họ nghe đến nghiêm túc say mê.

Cố gia bọn họ, rốt cuộc vẫn là có người xuất sắc vượt bậc.

Trần Kim Liên truy hỏi xong, thấy con trai thật sự nói không ra thứ gì khác nữa, vừa nãy một mặt thỏa mãn nói: “Có ăn học đúng là khác biệt, chả trách người ta nói gì mà mười năm hàn song khổ học không người hỏi thăm, trong khoa cử khảo thí nổi danh khắp thiên hạ.”

Nói xong, bà còn đắc ý một chút, hơn là tự hào.

Cố Thiệu nhịn không được cười một tiếng.

Trần Kim Liên còn không biết khoe khoang sai chữ, còn kỳ lạ hỏi: “Sao vậy?”

“Không sao.” Cố Thiệu xua tay, lại nói với bọn họ, “Bây giờ kì thi Hương kết thúc rồi, chỉ là phía sau vẫn còn thi Hội, phải đi kinh thành thi. Thầy vì để con nhập học, chỉ cho con nghỉ năm ngày.”

“Thầy con nói sao thì nghe vậy đi.” Đối với Tần tiên sinh, Trần Kim Liên chịu phục, đừng nói nghỉ năm ngày, dù chỉ nghỉ một ngày, bà cũng sẽ không có bất kỳ lời oán thán nào.

Cố Đại Hà suy nghĩ nói: “Năm ngày, đủ rồi.”

“Đủ cái gì?”

“Đủ để tổ chức tiệc rồi.” Cố Đại Hà nói, “Sau khi tin con đỗ giải Nguyên truyền đến, Lí Chính cùng với vài vị hương lão đều đến nhà chúng ta, nói muốn làm cho con một bữa tiệc. Bên nhạc phụ con cũng đích thân cử người qua, để lại hai mươi lượng bạc, nói là để mua đồ làm tiệc. Mấy ngày nay khi con chưa về, cha cùng với đại bá đã chuẩn bị, bây giờ con về rồi, ngày mốt chúng ta liền có thể bắt đầu tổ chức.”

Đây dù sao cũng là một chuyện vui to lớn, tiệc mừng vẫn phải làm.

Cố Thiệu không ngờ đến, Trần gia vậy mà lại gửi bạc qua, hắn còn tưởng rằng sau chuyện ngày hôm đó…

Công phu xuất thần của Cố Thiệu, Trần Kim Liên lại than phiền: “Khi mà chưa thi đỗ Cử nhân, mỗi cái đầu thụt lại còn lợi hại bất cứ thứ gì. Đỗ Cử nhân rồi, trái lại đều chen lấn mà bám vào. Đừng nói đám người Lí Chính, hương lão, ngay cả những người không biết đến mặt trong thôn Thượng Táo chúng ta cũng muốn tặng bạc cho con.”

Cố Thiệu nghe xong, trong lòng vẫn có chút hiếu kỳ: “Vậy cha nương đã nhận chưa?”

“Tất nhiên không nhận!” Trần Kim Liên nhướn mày, “Nương mới không thèm dùng đến bạc của bọn họ.”

Đều là mấy tên khốn muốn dễ dàng chiếm tiện nghi con trai của bà, đừng tưởng bà không biết. Lần này dùng bạc của họ, sau này chẳng phải cho bọn họ cơ hội nhờ cậy vào Thiệu Ca Nhi sao.

Cố Thiệu dở khóc dở cười: “Vậy người không phải đã nhận bạc của Trần gia sao?”

“Cái này sao mà giống được?”

“Sao lại không giống?”

Trần Kim Liên liếc nhìn con trai, ghét bỏ hắn không thèm lên tiếng. Bạc của Trần gia, sau này còn không phải là bạc của hắn sao?

Người ta đây là xem con trai bà thi đỗ giải Nguyên rồi, chỉ lo bọn họ hủy việc cưới xin, nên mới gấp gáp gửi bạc đến. Vốn dĩ chính là nhà bọn họ thiệt thòi, đống bạc này, không dùng thì phí!

Cố Thiệu tự biết mình nói không lại, cũng không thể thay đổi được cách nghĩ của nương hắn, vì vậy tự giác im miệng.

Nếu đã quyết định tổ chức tiệc, vậy cả nhà Cố gia cũng vô cùng bận rộn.

Không riêng nhà Cố Đại Hà, đến nhà của Cố Đại Sơn cũng bận đến nỗi chân không chạm đất.

Chỉ có mình Cố Thiệu là nhẹ nhàng. Trần Kim Liên bảo vệ con trai kỹ càng, rất ít khi để hắn làm việc. Vì vậy, mỗi ngày Cố Thiệu chỉ ngồi trong phòng, tay ôm sách, nhìn cả nhà bận tới bận lui, bản thân một mình tự do tự tại.

Cố gia cũng không đặc biệt đi mời ai, chỉ là ngày tổ chức tiệc, người xung quanh có thể đến đều đến, mà mỗi người đều mang theo quà. Ngay cả Trần gia cũng phái người đến tham gia tiệc.

Nếu nói chỉ là những người quen thuộc, vậy thì cũng thôi đi, chuyện buồn cười nhất là trong thoáng chốc Cố Thiệu có thêm rất nhiều bạn cũ cùng lớp, rõ ràng là đến quen biết cũng không, lại giống như bạn thân tri kỷ, một miệng một câu Cố huynh, gặp mặt một chút cũng không thấy lạ.

Nếu như Cố Thiệu là người biết nói chuyện lại không cần mặt mũi, chỉ sợ gặp phải cảnh này, ít nhiều gì vẫn có hơi ngượng.

Người trong thôn Thượng Táo thấy Cố Thiệu cùng những người có học cười cười nói nói, dáng vẻ như là quan hệ rất thân thiết, không cầm được mà ngưỡng mộ.

Nếu nhà bọn họ cũng có một người có học thì tốt rồi, lúc này còn có thể nói chuyện cùng giải Nguyên nhiều hơn.

Mọi người đang trông náo nhiệt, đột nhiên nhìn thấy phía sau có một đám nha dịch mặc đồ quan phủ.

Dân sợ quan là bẩm sinh.

Cho dù trong lòng biết rõ là có giải Nguyên ở đây, nên sẽ không có chuyện gì, nhưng đợi đám người này vừa đi qua, bên trong tiệc mừng bắt đầu rối loạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!