Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 98: Chương 97:

Chương 97:

Cố Thiệu xoa lòng ngực, sự thật như vậy, hắn không thể chấp nhận được.

May mà người ở thôn Thượng Táo rốt cuộc vẫn là không làm hắn thất vọng, chính là lúc Cố Thiệu sắp tới cửa nhà, những người đó cuối cùng cũng tinh mắt cẩn thận phát hiện ra sự tồn tại của Cố Thiệu.

Vừa phát hiện, Cố Thiệu liền đi không nỗi nữa.

“Giải Nguyên, là giải Nguyên đã về rồi!”

“Ở đâu, ở đâu?”

“Bên kia, chúng ta mau qua đó đi!”

“Chặn hắn lại, đừng để cho hắn đi!”

Những âm thanh này, đều kêu ra hết những người vốn đang ở trong nhà. Mọi người sớm đã biết Cố Thiệu đỗ giải Nguyên, đó đúng là giải Nguyên, huyện Kim Đàn bọn họ từ xưa đến nay hình như cũng không có ai là giải Nguyên, thật là tuyệt vời! Đừng nói những ngày này, hai vợ chồng Cố Đại Hà và Trần Kim Liên mong mỏi Cố Thiệu quay về, chính là những người không liên quan gì như bọn họ cũng đều chờ mong Cố thiệu trở về.

Một người đỗ đạt, cả thôn được nhờ.

Thôn Thượng Táo bọn họ, vẫn là lần đầu tiên trải qua cảnh tượng như vậy, lần trước nha dịch được Huyện lệnh đại nhân phái tới cũng khách sáo với bọn họ. Đây có thể là vì ai, còn không phải vì giải Nguyên sao!

Sau khi mọi người giữ được Cố Thiệu, như là một tổ ong vây quanh hắn, nói năng không ngừng, một khắc cũng không dừng: “Giải Nguyên coi như là về rồi, chúng ta đã đợi ngươi rất lâu đó.”

“Đúng vậy, giải Nguyên khó khăn lắm mới về một chuyến, có thể cho chúng ta được hưởng may mắn. Thôn Thượng Táo chúng ta, đúng là lần đầu tiên có Cử nhân, mà còn là giải Nguyên nữa.”

“Ở phía trước xin nhường đường, ta không chen vào được.”

Cố Thiệu bị bọn họ nói đến nỗi có hơi ngẩn ngơ. Hắn đích thực là muốn bản thân được chào đón một chút, nhưng những người này, cũng quá nhiệt tình rồi.

“Mọi người, nhường đường trước đã, để ta về nhà.” Tay áo Cố Thiệu sắp bị kéo rách rồi, hơn nữa, hắn cảm thấy mặt của mình cũng sắp bị ép dẹp luôn.

Nói thật thì, Cố Thiệu vẫn là rất coi trọng cái mặt này của mình.

Có điều lời hắn nói ra lại không có một chút tác dụng nào, những người đó vẫn giống như không cần mạng nữa mà lấn vào, như là lần đầu tiên nhìn thấy Cố Thiệu trong đời.

“Nhường đường, xin nhường đường.” Cổ họng của Cố Thiệu đã khàn.

Người xung quanh như thể không nghe thấy, càng nhiệt tình hơn.

Đúng là, nhiệt tình đến đáng sợ.

Đến lúc này, Cố Thiệu vừa mới bắt đầu hối hận.

Hệ thống cười nhạo nói: “Sớm biết như này, hà cớ gì lúc đầu?”

“Ngươi im miệng!” Cố Thiệu bực tức.

Không nhìn thấy tay áo của hắn đều bị kéo rách rồi sao, không giúp nghĩ cách giải quyết, còn ở đây nói chuyện mỉa mai!

Đang nghĩ nên làm thế nào để chui ra, Cố Thiệu liền nghe thấy một tiếng gào thét động trời: “Thứ không cần mặt mũi kia, đều tránh ra hết cho ta!”

Trần Kim Liên chống nạnh, tạo ra một tư thế địch trăm kẻ thù, đẩy mọi người ra, kéo con trai nhà mình ra khỏi đám đông.

Nhìn đầu tóc con trai rối bù, Trần Kim Liên càng hung hăng: “Lúc đi còn nói chuyện mỉa mai, bây giờ con trai ta thành công rồi, lại mặt dày mày dạn bám vào, có thấy xấu hổ không? Hả?”

Người ở thôn Thượng Táo bị bà nói cho ngượng ngùng, đây đúng là sự thật, nhưng ở trước mặt Cố Thiệu, sao có thể nói lời như thế?

“Ta nói nương của giải Nguyên này, sau này chúng ta cũng là một thôn, để bụng như thế làm gì?”

“Đúng vậy, giải Nguyên vẫn là chúng ta nhìn hắn lớn lên.”

Trần Kim Liên cười lạnh: “Cứ nhớ đó, ta không chỉ hiện tại nhớ, mà sẽ nhớ những lời này cả một đời.”

Trần Kim Liên trước giờ đều hẹp hòi. Những người này lúc trước khinh thường con trai bà, bây giờ lại muốn thơm lây con trai của bà, hừ, mơ đi.

Bà kéo Cố Thiệu, thoát khỏi đám người về Cố gia.

Đám người còn lại ngơ ngác nhìn nhau, thấy tính xấu của Trần Kim Liên, đều không dám đi lên. Bỏ đi bỏ đi, dù sao Cố Thiệu trong một chốc cũng không thể đi được, cùng lắm là ngày mai họ lại đến xem là được.

Lúc Cố Thiệu bị kéo về nhà, vẫn còn chóng mặt. Đợi khi hắn trở lại bình thường, thì phát hiện cả nhà đều ở trong phòng, vừa nhìn thấy hắn, mắt ba người đều phát sáng.

Tiểu tử Cố Lễ này là thành thật nhất, cậu nhóc trước giờ luôn thích dính lấy Cố Thiệu, bây giờ Cố Thiệu đỗ giải Nguyên, cậu nhóc càng ngưỡng mộ hơn càng dính lấy hơn, Cố Thiệu vừa về, cậu nhóc liền xông lên ôm chặt đùi của hắn.

“Ca, đệ rất nhớ ca đó!”

Cố Thiệu run rẩy miệng cười một tiếng, là nhớ kẹo của hắn đây mà.

Cố Tiểu Muội nhìn chăm chăm, một lát nhìn Cố Thiệu, một lát nhìn Cố Lễ, chần chừ do dự.

Cố Thiệu nhìn cảm thấy không hiểu ra sao: “Sao vậy, Tiểu Muội?”

Cố Tiểu Muội cắn ngón tay, vẫn nhìn chằm chằm tay của Cố Lễ: “Ca ca…”

Cố Thiệu cau mày, sao lại không nói nữa?

Hệ thống đột nhiên phát ra tiếng: “Thái độ tốt một chút cho ta.”

Cái hệ thống rác rưởi này, quả nhiên đối với ai cũng tốt, ngoại trừ hắn. Trong lòng Cố Thiệu vừa than thở, đối mặt với em gái mình vẫy vẫy tay, cố gắng ngữ khí ôn hòa hết sức có thể nói: “Không sao đâu, có gì thì cứ nói thẳng, muốn ăn kẹo hay là muốn mua đồ?”

Cố Tiểu Muội ngốc ngốc nghiêng đầu, qua một lúc, giống như hạ quyết tâm rất nhiều, cũng đi qua, cúi đầu, dùng dáng vẻ y hệt như Cố Lễ, hai tay nắm lại, quả quyết ôm lấy đùi của Cố Thiệu.

Cái ôm này, Cố Tiểu Muội không muốn buông tay.

Cố Thiệu: “…”

Hắn cạn lời nhìn hai người. Ôm đùi này mà cũng muốn tranh?

Vẫn là Trần Kim Liên thấy không quen khi Cố Tiểu Muội dính lấy con trai, chuyển mắt liền đẩy hai đứa nhỏ ra: “Làm gì thế làm gì thế, ca con mới quay về, nếu làm ca con mệt thì xem ta phạt hai đứa thế nào!”

Cố Tiểu Muội ôm được đùi, trong lòng đã thỏa mãn rồi, liền mặc kệ nương cô bé nói cái gì.

Không có ai để ý Cố Tiểu Muội nghĩ cái gì, sau khi Cố Thiệu thu xếp quần áo xong, liền đi đến chỗ cha hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!