Chương 96:
Sau khi hiểu được, Cố Thiệu cũng không mâu thuẫn như trước nữa.
Thật ra hắn vốn dĩ chính là một người giỏi về giao tế. Lớn lên đẹp, miệng lại ngọt, hiện giờ còn có một tên tuổi Giải Nguyên công trên người, khi kết giao cùng người ta, mỗi lần mọi việc đều thuận lợi. Lúc này mới không quá mấy ngày, trong vòng những người đọc sách ở phủ thành, đã bắt đầu khen ngợi đầy miệng với Cố Giải Nguyên tân nhiệm.
Những cơn gió này chưa chắc có thể có tác dụng lớn gì, nhưng cũng chưa chắc cũng không có tác dụng gì, dù sao có thêm một người bạn cũng tốt hơn có thêm một địch nhân.
Sau khi ở lại phủ thành thêm năm sáu ngày, hai thầy trò mới dẹp đường hồi phủ.
Hai huynh đệ Tần gia còn muốn bảo Tần tiên sinh ở thêm lâu lâu một chút, quay đầu đã bị Tần tiên sinh dỗi trở về: “Đồ bất hiếu, mẫu thân của các ngươi còn đang ở huyện Kim Đàn đấy!”
“Vậy ngài cũng có thể đón mẫu thân về đây ở mà.” Người nói chuyện chính là Tần Nhị lão gia có hơi ủy khuất.
“Nghĩ hay lắm đấy.” Tần tiên sinh cười nhạo, “Về đây làm cái gì, trông con cho ngươi đấy à?”
Hai vợ chồng bọn họ không có lòng nhàn rỗi lịch sự tao nhã đi nhọc lòng chuyện của tiểu bối như thế. Về phủ thành ở? Không có khả năng, đời này cũng không thể.
Hai huynh đệ Tần gia bị phụ thân nhà mình làm cho đau lòng toàn tập.
Cuối cùng Tần tiên sinh vội vã muốn đi vẫn là đi rồi, ông đặc biệt ghét bỏ phủ thành này, lại càng ghét bỏ hai nhi tử hơn, ở trong mắt Tần tiên sinh, hai nhi tử đều là loại người đọc sách cổ hủ, cả đời này cũng chỉ có thể làm làm học quan.
Nguyên nhân chính là vì không lưu luyến, cho nên lúc rời đi, Tần tiên sinh đều là cười mà rời đi.
Cố Thiệu nhìn nhìn sắc mặt của Tần tiên sinh, lại nhìn nhìn sắc mặt của hai vị sư huynh, trong lòng yên lặng đau lòng cho bọn họ một chút.
Hẹn gặp lại hai vị sư huynh.
Không, là không bao giờ gặp lại. Địa phương quỷ quái này, Cố Thiệu không muốn tới lần thứ hai.
Con đường về huyện Kim Đàn vẫn vô cùng thuận lợi như cũ, năm ngày trôi qua, Cố Thiệu và Tần tiên sinh đã trở về Tần phủ ở huyện Kim Đàn.
Chu sư nương đã chờ từ sáng sớm, đến khi tiểu đồng truyền đến tin tức chính xác, thì lập tức chạy lại đây.
"Cuối cùng cũng trở về rồi!”
Bà ấy vừa nói vừa bước ra ngoài. Khi Tần tiên sinh nhìn thấy bà ấy, bước chân cũng nhanh hơn, ném học sinh nhà mình ra phía sau.
Hai người đi đến giữa, Tần tiên sinh mới cầm tay Chu sư nương: “Dọc theo đường đi vẫn không ngừng đẩy nhanh tốc độ, muốn về nhà sớm hơn một chút.”
“Gấp gáp cái gì, với cái cơ thể đó của ông, đừng có gấp gáp lại thành ra bệnh gì mới được.”
“Sao lại thế, cơ thể ta rất tốt.”
Cố Thiệu ở bên cạnh nhìn, cảm thấy nổi hết cả da gà da vịt. Bình thường tiên sinh của bọn họ cũng coi như là ít khi nói cười, ngay cả khi đối mặt với hai vị sư huynh cũng đều là có thể đen mặt thì sẽ đen, hắn còn tưởng rằng tiên sinh vẫn luôn là dáng vẻ này, không nghĩ tới khi ở trước mặt sư nương, thế nhưng…
y!
Cố Thiệu hung hăng mà rùng mình một cái.
Chu thị đánh giá trượng phu xong, thấy quả thực ông không có việc gì, lúc này mới chuyển ánh mắt lên trên người một vị khác.
“Giải Nguyên lang của chúng ta cũng khải hoàn về rồi.” Chu thị trêu ghẹo.
Cố Thiệu cong môi cười, cung cung kính kính hành lễ: “Sư nương.”
“Tin tức con thi đậu Giải Nguyên, vài ngày trước chúng ta đã biết được. Còn là Đỗ huyện lệnh tự mình phái người lại đây, không chỉ thông báo tới phủ của chúng ta, ngay cả thôn Thượng Táo, chỗ cha nương của con đó, cũng không quên phái người đến thông báo. Sau khi cha nương con được tin tức, không biết vui vẻ tới mức nào đâu.”
Cố Thiệu lại không nghĩ rằng, cha nương bọn họ sẽ biết nhanh như vậy.
Chu thị lại nói: “Bọn họ một lòng nhớ thương con, ngày nào cũng sẽ lại đây hỏi một tiếng, hôm nay lại không khéo, buổi sáng bọn họ mới đến, cố tình buổi chiều hai người mới trở về.”
Cố Thiệu nhìn chằm chằm Tần tiên sinh.
Trước mắt tâm tình Tần tiên sinh cũng tốt, thấy học sinh nhìn qua cũng biết hắn có ý gì, nên hào phóng nói: “Trước tiên cho ngươi năm ngày, ngươi đi về trước đi, chờ năm ngày nữa, ta lại đưa ngươi đi gặp Trịnh Viễn An, thương nghị về chuyện thi hội.”
Bây giờ Cố Thiệu nghe được hai chữ thi hội là đau đầu.
Có thể được thả bao lâu hay bấy lâu, hắn cũng không lựa chọn, thế cho nên, Cố Thiệu vội vàng nói: “Đa tạ tiên sinh, vậy học sinh cáo lui trước.”
“Đi đi, đi đi.” Tần tiên sinh vẫy vẫy tay, còn bảo xa phu đưa hắn một đoạn.
Sau khi lên xe ngựa, sự mệt mỏi bởi vì đi đường liên tục mấy ngày của Cố Thiệu đã trở thành hư không.
Lúc này hắn không chỉ có thi đậu cử nhân, còn là một Giải Nguyên, lần này về nhà, nhất định người trong thôn phải nhìn hắn bằng con mắt khác!
Hắn thật sự gấp không chờ nổi muốn nhìn xem phản ứng của những người đó!
Cố Thiệu một đường phơi phới đi về thôn Thượng Táo.
Bắt nguồn từ một vài tâm tư không biết tên, hắn bảo người đánh xe đưa hắn đến đầu thôn, sau khi xuống xe, liền bảo người đánh xe quay về. Còn hắn một mình đi dạo, chậm rì rì đi vào trong thôn.
Theo ý của Cố Thiệu, vốn dĩ muốn thu hút mọi người nhìn vào hắn.
Nhưng hôm nay cũng không biết xảy ra chuyện gì, người trong thôn ít đến nỗi không thể ít hơn, mà Cố Thiệu càng hi vọng bọn họ có thể nhìn thấy, thì càng không có người nào chú ý đến hắn.
Hệ thống thấy vậy, nhịn không được mà cười giễu: “Ta nói kí chủ này, ngươi vừa nãy nếu như để xe ngựa trực tiếp chạy đến Cố gia, nói không chừng có thể bắt mắt hơn một chút.”
“Bớt nói nhảm đi. Ta, một giải Nguyên, lẽ nào còn không bằng chiếc xe ngựa sao?”
“Đây là sự thật.”