Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 96: Chương 95:

Chương 95:

Cố Thiệu nói không nên lời. Hắn cho rằng, Vương hàn lâm này cũng chỉ là hạng người vô danh, ai biết thì ra địa vị lại lớn như vậy.

…… Vậy, vậy nếu như hắn dám nói mấy câu cho leo cây, chẳng phải là sẽ bị chết rất thảm?

Cố Thiệu nghĩ, bỗng nhiên run rẩy một chút. Không, có lẽ không đáng sợ như hắn nghĩ đâu. Vương hàn lâm có lợi hại hơn nữa, chẳng qua cũng chỉ là lợi hại ở kinh thành thôi, có lẽ căn bản không quản đến địa phương này đâu, Cố Thiệu an ủi chính mình.

“Ngươi nói Vương hàn lâm còn tặng ngươi đồ vật, đồ vật đâu?”

“À, đúng rồi!” Cố Thiệu nhanh chóng lấy đồ vật ra, “Ở chỗ này.”

Đến bây giờ hắn còn chưa có xem, bây giờ sau khi mở ra trước mặt Tần tiên sinh, mới biết được là Vương hàn lâm tặng cho hắn một cây bút lông Hồ Châu, bên trên còn có khắc hình vẽ đề tên bảng vàng, vô cùng tinh xảo đẹp đẽ.

Mặt Tần tiên sinh lộ vẻ tươi cười, xem ra, vị Vương hàn lâm này thật sự vừa ý với học sinh nhà ông. Nhất thời Tần tiên sinh lại hỏi: “Ngươi không nói với Vương hàn lâm mấy lời không nên nói gì đó chứ?”

Cố Thiệu có chút do dự: “Nếu đã nói, vậy thì nên làm sao bây giờ?”

Tần tiên sinh trừng hắn một cái: “Nếu đã nói, sợ là ngươi hoàn toàn toi rồi. Ngươi có biết không, phủ doãn của phủ Trấn Giang chúng ta là bạn đỗ cùng năm với Vương hàn lâm, xưa nay quan hệ vô cùng thân thiết. Còn Đỗ huyện lệnh huyện Kim Đàn, lại là môn sinh của Vương hàn lâm, chính ngươi nói xem, ngươi có thể làm sao bây giờ?”

Cơ thể Cố Thiệu đã hoàn toàn cứng lại. Đỗ huyện lệnh thế nhưng là, thế nhưng là môn sinh của Vương hàn lâm!

“Hệ thống, ngươi hố ta.” Cố Thiệu tuyệt vọng nói.

Hệ thống buông tay: “Mới vừa nãy ta chẳng nói gì hết cả.”

“Chính là ngươi sai!”

“Vậy ngươi cũng có thể không đi thi.” Hệ thống vui sướng khi người gặp họa mà cười một tiếng, “Nhìn xem các thí sinh phủ Trấn Giang sẽ phỉ nhổ ngươi như thế nào, Đỗ huyện lệnh huyện Kim Đàn sẽ chèn ép ngươi như thế nào. À, lấy độ da mặt dày của ký chủ như vậy, nghĩ chắc là sẽ không quá để ý, dù sao có mất mặt cũng là Tần tiên sinh và cha nương của ngươi, lại không phải ngươi. Chậc chậc chậc, da mặt dày đúng là rất tốt.”

Cố Thiệu tựa vào phía sau, cả người suy sút.

Hắn thật thảm, thật sự…

Đối với Cố Thiệu mà nói, đả kích lần này có hơi quá lớn, lập tức làm rối tất cả kế hoạch ban đầu của hắn. Khi trở về, Cố Thiệu có chút buồn bã ỉu xìu. Tần tiên sinh cũng không có nghĩ nhiều, trong lòng chỉ cho rằng hắn mệt thôi, sau khi trở về thì dặn dò hắn nghỉ ngơi cho tốt, dù gì, sau này vẫn phải đi thi hội, không thể nhanh như vậy đã làm hỏng thân mình.

Cố Thiệu nghe được hai chữ thi hội, trong lòng lại trúng một mũi tên.

Mơ màng hồ đồ mà trở về phòng xong, Cố Thiệu liền nghiêng người ngã quỵ ở trên giường.

Hắn che mắt lại, vẻ mặt thống khổ: “Hệ thống, ta, hận, ngươi!”

Hệ thống nhún vai, hoàn toàn không sao cả. Nó không thèm để bụng ký chủ có hận nó hay không, chỉ cần ký chủ có thể tiến tới, sửa lại những tật xấu kia là được.

“Ký chủ không cần lo lắng, chỉ là thi hội mà thôi, có bổn hệ thống ở đây, nhất định có thể bảo đảm ký chủ đề danh kim bảng.”

Cố Thiệu liền cười lạnh: “Đúng vậy, ngươi thật lợi hại đó, không nghe lời là giật điện, còn ai có thể mạnh hơn ngươi chứ?”

Hệ thống cảm thấy lời này có chút chói tai: “Nhưng nếu như ký chủ chịu nghe lời, học tập cho tốt, đứng đắn làm người, bổn hệ thống cũng sẽ không cưỡng chế trừng phạt?”

Cố Thiệu cất cao thanh âm: “Tóm lại vẫn là ta sai à?”

Hệ thống không nói gì, nhưng mà ý tứ không cần nói cũng biết.

Cố Thiệu tức giận đến đỏ cả cổ, làm khó dễ nói: “Trước kia ngươi bắt nạt ta, hôm nay tính kế ta, chẳng lẽ trong lòng ngươi không có một chút cảm xúc áy náy nào sao?”

“Xin lỗi, hệ thống không có tình cảm.”

Cố Thiệu phi một tiếng: “Đừng có mà không nhận. Tóm lại, ngươi nhớ kỹ lúc này là ngươi sai rồi. Còn có, ta không thích bị người khác khống chế, sau này đừng có đưa ra quyết định thay ta.”

“Chỉ cần ký chủ tham gia thi hội cho tốt, bổn hệ thống mới lười đến can thiệp quyết định của ngươi. Thi đậu, sau này ký chủ làm việc như thế nào, hệ thống cũng đều sẽ không can thiệp vào.”

Ánh mắt Cố Thiệu sáng lên: “Thật ư?”

“Bổn hệ thống nói là làm.” Nói xong, giọng điệu của hệ thống chậm lại, “Dù sao, ký chủ cũng đã thay đổi rất nhiều, như vậy không bao lâu sau, liền có thể hiểu ra hoàn toàn, thay hình đổi dạng.”

Cố Thiệu có chút thụ sủng nhược kinh.

Hệ thống tiếp tục: “Cơ mà nói thật, ký chủ có thể thi đậu Giải Nguyên, ta còn rất kinh ngạc.”

Cố Thiệu hếch cằm lên: “Này có cái gì, chẳng qua chỉ là Giải Nguyên mà thôi.”

Bên ngoài thì hắn mạnh miệng, trong lòng lại mừng rỡ không được. Xem ra hệ thống này, cũng không phải hoàn toàn không biết nói lời hay. Chỉ sau hai câu ngắn ngủn, Cố Thiệu đã hoàn toàn được trấn an, mỹ tư tư mà nằm xuống.

Hắn hừ hừ, có chút đắc ý: “Chẳng qua chỉ là thi hội thôi, lấy bản lĩnh của ta, thi tiến sĩ còn không phải dễ như trở bàn tay à?”

Hệ thống lộ ra một tia mỉm cười: “Đúng là như thế.”

“Còn không phải sao?” Cố Thiệu tiếp tục đắc ý.

Chỉ là đắc ý trong chốc lát, hắn đột nhiên cảm thấy không đúng chỗ nào ấy, nhưng mà cụ thể không đúng chỗ nào, hắn lại không nghĩ ra được. Chỉ là trong mơ hồ, cảm thấy hình như hắn đã nhảy vào một cái hố to, mà cái hố này còn là hắn tự nguyện nhảy vào.

Cuối cùng Cố Thiệu không có thời gian suy nghĩ miên man như vậy nữa. Ở Tần phủ nghỉ ngơi một ngày xong, Tần tiên sinh lại ngựa không dừng vó mà đưa Cố Thiệu đi khắp nơi bái phỏng.

Ngay từ đầu Cố Thiệu còn rất không vui, kết quả sau khi bị Tần tiên sinh dạy hai câu, thì không dám có câu oán hận. Bái phỏng nhiều, Cố Thiệu cũng dần dần cân nhắc ra hương vị. Tần tiên sinh đây là muốn để hắn kết giao nhiều thêm mấy nhân mạch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!