Chương 94:
Hệ thống khinh bỉ: “Kí chủ không phải đã hạ quyết tâm không để ý đến bổn hệ thống sao?”
Đúng vậy, Cố Thiệu nhận ra phản ứng lại, mà sau đó không nể mặt, khinh bỉ lại một câu.
Cho xuống nước còn chẳng được, ngang ngược!
Hắn sẽ không để ý đến cái hệ thống rác này lần nào nữa.
Sau khi Cố Thiệu im lặng trở lại, tiếp tục đắc ý tự mãn. Nhưng hắn vẫn không đắc ý được bao lâu, liền nghe thấy Vương Hàn Lâm kêu tên hắn, chọn ra thơ của hắn để trước mặt mọi người.
Cố Thiệu nghe vài câu thơ quen thuộc, thiếu chút không thể kiềm được.
Sao có thể!
Hệ thống lúc này mới nhảy ra, thiện chí nhắc nhở: “Kí chủ, vị Vương đại nhân này, trong đời ghét nhất là nịnh hót. Kí chủ viết thơ như thế, vừa hay đúng ý ông ấy.”
Cố Thiệu thiếu chút là bị tức hộc máu.
Quả nhiên, đợi khi Vương Hàn Lâm đọc thơ xong, còn khá tán thưởng khen:
“Người có học, là khi có tầm nhìn xa trông rộng, mang trong lòng khí phách của thiên hạ.”
“Nghèo thì lo mình, giàu thì lo thiên hạ, đây là bổn phận của người có học thức.”
“Những người khác cần phải noi theo hoài bão của Cố giải Nguyên nhiều hơn.”
Vương Hàn Lâm bình thường ghét nhất là những thứ hoa hòe, nhưng hôm nay nhận được thơ, duy nhất không phải là lố lăng, a dua nịnh hót. Chỉ là Cố Thiệu đây, cho Vương Hàn Lâm sáng mắt, không chỉ thơ mà còn có chữ.
Nói xong, Vương Hàn Lâm một lần nữa vui vẻ yên tâm nhìn Cố Thiệu: “Cố Cử nhân tuổi còn trẻ, lại có di phong cổ nhân, đợi kì thi Hội năm sau, nhất định có thể tiến thêm một bước.”
Cố Thiệu cứng đờ cười gượng vài tiếng.
Đợi khi hắn ngồi xuống, liền phát hiện Ngô Triệt kế bên tức đến nỗi nhìn cũng không thèm nhìn hắn.
Ngô Triệt: Giả dối!
Cố Thiệu: “...”
Hắn hình như, đã đào cho mình một cái hố. Nhưng mà, lần này cũng không thể trách hắn, hắn nào có thể nghĩ đến phong cách của vị Vương Hàn Lâm này lại lạ lùng như vậy.
Sau Lộc Minh Yến, các vị Cử nhân đều có ấn tượng sâu sắc với vị Cố giải Nguyên này.
Trông cũng ổn, thơ văn hay, tính tình khiêm tốn trong sạch, nghe nói năm sau còn muốn thi Hội, lời này là lộ ra từ miệng của Vương Hàn Lâm, nghĩ lại thì không thể là giả được.
Vì vậy khi rời đi, liền có không ít người đến chúc mừng trước.
Sẽ không có ai ngại nói quá nhiều.
Cố Thiệu vừa ứng phó, vừa đau khổ than khóc trong lòng, tiêu rồi, lần này thật sự không có đường lui rồi!
Trong khuôn viên, Triệu phủ doãn và Vương hàn lâm đều còn chưa đi.
Triệu phủ doãn thấy Vương hàn lâm nhìn theo hướng Cố Giải Nguyên kia rời đi, buồn cười nói: “Nhìn dáng vẻ, có vẻ Trĩ Khuê rất vừa ý vị Cố Giải Nguyên kia.”
“Chưa tới mức vừa ý, chỉ là có chút thưởng thức thôi.” Ông ấy và Cố Thiệu kia, cũng coi như là có duyên. Lần này quan sát, cũng biết đối phương không chỉ có học vấn tốt, còn có một tấm lòng lo cho nước cho dân, học sinh như thế, thật sự rất khó làm người ta không chú ý.
“Như thế nào, những người ở triều đình lại không vào mắt ông được à?”
Nhắc tới cái này, Vương hàn lâm không có biểu tình gì: “Hạng người ngồi không ăn bám mà thôi.”
“Ông thật đúng là, cái gì cũng dám nói, cũng không sợ bị người khác nghe thấy.”
“Nghe thấy thì như thế nào?”
Triệu phủ doãn tự biết nói không lại vị bạn tốt ngang bướng này, lập tức dời đề tài đi: “Ta thấy vị Cố Giải Nguyên này đã hạ quyết tâm muốn lên kinh thành đi thi, cũng không biết, đến lúc đó hắn sẽ có thứ tự thế nào ở trong kỳ thi hội.”
“Cố gắng hết sức, nghe theo số trời. Những việc đó cần phải để chính hắn nhọc lòng.” Dù Vương hàn lâm có nói như vậy, nhưng cuối cùng vẫn là không nhịn được nói nhiều thêm một câu, “Ông để ý nhiều một chút, đừng để hắn xảy ra cái gì ngoài ý muốn.”
Triệu phủ doãn lắc đầu, rồi lại cười đồng ý.
Vương Trĩ Khuê này, thật đúng là… cũng chưa gặp mặt mấy lần, mà đã bảo vệ như vậy.
Còn có vị Cố Giải Nguyên kia, thật đúng là vận khí vô cùng tốt, như vậy đã lọt vào mắt Vương Trĩ Khuê, khiến người ta hâm mộ cũng hâm mộ không tới.
……
Khi Tần tiên sinh đến đây đón cố Thiệu, nhìn thấy xung quanh đệ tử nhà mình có rất nhiều người vây lại.
Việc này cũng hoàn toàn không kỳ quái, dù gì bây giờ Cố Thiệu cũng là Giải Nguyên công, đương nhiên là có khối người muốn làm quen với hắn.
Tần tiên sinh đi qua, gọi hắn một tiếng.
Cố Thiệu thấy là tiên sinh của hắn, vội vàng nói một tiếng xin lỗi với mọi người, nhanh chóng đi đến bên cạnh Tần tiên sinh.
Một khắc hắn cũng không muốn ngây người ở lại địa phương quỷ quái ngày nữa, mấy chuyện lung tung rối loạn cũng quá nhiều rồi.
Tần tiên sinh thấy hắn gấp gáp đi đến, vốn dĩ muốn hỏi thêm vài câu, cũng chỉ có thể nuốt những câu hỏi đã đến miệng đi xuống, chờ lên xe ngựa mới hỏi: “Vừa rồi ta nghe những người đó vẫn luôn nhắc tới Vương hàn lâm, đây là chuyện gì xảy ra?”
Cố Thiệu gãi gãi đầu: “Vương hàn lâm chính là, ờm… chính là quan chủ khảo của kỳ thi hương lần này.”
“Ta còn có thể không biết cái này à, bớt giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo cho ta.” Dạy hắn lâu như vậy, Tần tiên sinh còn không biết Cố Thiệu đây là muốn chuyển đề tài?
Không còn cách nào, Cố Thiệu chỉ có thể ăn ngay nói thật.
Tần tiên sinh nghe, đôi mắt mở to, càng nghe càng sáng: “Ngươi quả thực lọt vào mắt của Vương hàn lâm? Đó chính là Vương hàn lâm đó!”
Cố Thiệu còn có chút ngây ngốc: “Chẳng qua chỉ là một hàn lâm thôi mà.”
“Thứ hồ đồ!” Tần tiên sinh hung hăng mà vỗ vào đầu hắn một cái, dùng sức rất lớn, vỗ đến mức suýt chút nữa mắt Cố Thiệu đầy sao xẹt.
Chỉ là như vậy, Tần tiên sinh vẫn còn chưa hết giận, “Ngươi thì biết cái gì? Vương hàn lâm chính là Trạng Nguyên năm Thiên Phủ, là một trong những người ở Hàn Lâm Viện được đế tâm! Tuy ông ấy không phải thái phó, nhưng trên thực tế lại là đế sư, Vương gia kia còn là thế gia lưu truyền trăm năm, bất luận là ở trong triều hay là ở ngoài triều đều rất có uy danh, ngươi nghĩ sao?”