Chương 93:
Hai người đều không phải là người có thể làm ồn trước mặt người khác. Nếu đã không vừa ý nhau, vậy thì dứt khoát không nói nữa.
Ngô Triệt an tĩnh uống rượu, Cố Thiệu liền yên lặng ngơ người.
Chỉ là Cố Thiệu không tìm người khác, vì trước giờ toàn là người khác tìm đến hắn. Lộc Minh Yến này, một là đến để ăn mừng khoa cử, hai là đến để bọn họ kết giao thêm vài đồng niên. Thân là giải Nguyên của kì thi Hương lần này, Cố Thiệu dĩ nhiên trở thành đối tượng kết giao của mọi người.
Cố Thiệu đối với kiểu giao thiệp này trái lại cũng đối phó qua loa, dù sao cũng là nói những điều mà mọi người thích nghe thôi, nói lời hay thì hắn là hạ bút thành văn, tung mồm mép thì là một chuỗi lớn, nghĩ cũng không cần nghĩ.
Vì thế không qua bao lâu, Cố Thiệu liền quen được vài người, biết tên, cũng biết là người ở đâu.
Nói một hồi, bên trong có một Cử nhân họ Kim đột nhiên nói: “Ta nghe người khác nói, đợi sau khi ca ‘Lộc Minh’, quan chủ khảo sẽ đích thân ra đề, để mọi người làm thơ tỉ thí.”
“Quan chủ khảo lần này, ông là nói Vương Hàn Lâm - Vương đại nhân?”
“Đúng vậy.”
Cố Thiệu nghe xong, lén lút lắc đầu. Những văn nhân này, làm tới làm lui cũng chỉ mấy trò thi ca từ phú, không ngại phiền à? Thật là cực kỳ nhàm chán.
Lúc này lại có người nói: “Cố huynh, đợi lát nữa chúng ta có thể xem huynh trổ tài rồi.”
Đột nhiên bị nhắc đến tên, Cố Thiệu thành thật nói: “Ta thật sự không giỏi làm thơ.”
“Cố huynh thật sự cũng quá khiêm tốn rồi, đường đường là giải Nguyên mà không giỏi làm thơ, ai mà tin chứ?”
“Đúng vậy, nghe nói tôn sư của Cố huynh chính là tiên sinh Văn Thắng của huyện Kim Đàn, lời thơ của tiên sinh Văn Thắng này, cũng là tuyệt nhất Giang Nam chúng ta. Cố huynh thân là đệ tử thân truyền của ngài ấy, chắc chắn là hậu sinh khả úy.”
Cố Thiệu cười mỉm.
Hắn cảm thấy, công phu nịnh hót của những người này cũng không ở dưới hắn. Chỉ là Cố Thiệu không dám nhận lời quá nhanh, hơn nữa, hắn cũng không quan tâm khoe khoang ở Lộc Minh Yến này, “Không giấu gì các vị, ta đích thực không giỏi làm thơ, thầy đã dạy ta nhiều lần, nhưng ta lại là trời sinh ít thông minh, với thơ ca không có trình độ là bao. May là thi Hương không thi thơ phú, nếu như có thi, chỉ sợ...”
“Hóa ra là như vậy.” Mọi người đều nghe ra ý ngoài lời nói của hắn. Nếu Cố Thiệu đã nói vậy, thì rõ ràng là hắn thật sự không giỏi làm thơ.
Bọn họ vốn dĩ là đi qua muốn kết giao cùng Cố Thiệu, thấy Cố Thiệu không hứng thú với thơ, liền rẽ ra không nói lời nào nữa.
Ngô Triệt cũng bị vây quanh ở bên trong, có điều hắn ta không có hứng thú với những kiểu qua lại này, khi nghe Cố Thiệu nói không giỏi thơ, cũng hơi hơi nhăn mày một chút.
Người có học thức, làm sao có thể không giỏi thơ phú?
Nếu đúng thật là để dự thi mà đọc sách, vậy sao có thể đọc ra khí khái gì? Có điều những lời này hắn ta cũng chỉ nghĩ trong lòng, với lại hai người lúc trước không vui vì cãi nhau, Ngô Triệt vẫn không đến nỗi đi nhắc nhở gì.
Không lâu sau, Triệu Phủ Doãn đại nhân liền dẫn vài vị quan khảo thi Hương đến khuôn viên. Triệu Phủ Doãn và Vương Hàn Lâm đi phía trước, những người còn lại đều theo phía sau.
Sau khi ca bài thơ ‘Lộc Minh’, quả nhiên như vị Cử nhân kia nói lúc nãy, Triệu Phủ Doãn liền mời Vương Hàn Lâm ra đề. Vương Hàn Lâm khiêm nhường vài phần, hai người nhường qua nhường lại, chuyện ra đề vẫn là đến tay Vương Hàn Lâm.
Vương Hàn Lâm nghĩ trong chốc lát, sau đó liền ra đề cho mọi người.
Cố Thiệu ở phía dưới, một mặt đang nghe, mặt khác trong lòng tính toán cẩn thận.
Hội văn huyện Kim Đàn lần trước, hắn tại sao có thể áp đảo những văn nhân kia, còn không phải vì hắn nịnh nọt đủ êm sao? Cố Thiệu cảm thấy nịnh hót bất kì lúc nào cũng thông dụng, nhưng trước mắt mấu chốt là, hắn không muốn nghiêm túc đi nịnh. Lúc nãy sau khi bị hệ thống chơi xỏ, hắn liền nổi lên phản tâm, chính là không muốn để hệ thống đạt được ý muốn.
Nghĩ lại hôm nay tiệc vui như vậy, nên là thời gian người người ca tụng, vậy hắn sẽ làm ngược lại, cho bọn họ thứ không như ý. Chắc hẳn sau khi vị Vương Hàn Lâm kia nhìn thấy, liền sẽ hoàn toàn mất đi hứng thú với hắn.
Đang nghĩ cách này, Cố Thiệu lại càng phách lối hơn.
Người khác đều là muốn lấy lòng, chỉ có mình hắn là làm ngược lại, viết về tiệc mừng hôm nay, ăn uống linh đình, đàn sáo vui tai, lại có bao nhiêu là người có thể nghĩ đến bên dưới lãnh thổ Đại Tề còn có vô số bách tính nghèo khổ, phải trải qua cuộc sống vô cùng khổ cực.
Thật sự mất cửa rượu thịt thối, trên đường có xương chết cóng.
Hắn viết say sưa, chửi mắng vạn phần thỏa thích. Thực ra, Cố Thiệu hoàn toàn cũng chưa từng gặp bao nhiêu người nghèo.
Thôn Thượng Táo, không tính là quá giàu có, nhưng huyện Kim Đàn và cả phủ Trấn Giang đều được đặt ở Giang Nam, dù không giàu có thì cũng tốt hơn nhiều so với nơi khác. Trong nhà Cố Thiệu mặc dù lụn bại, nhưng chung quy vẫn còn lại chút của cải, hắn trước giờ cũng chưa từng nếm trải khổ cực.
Những người nghèo khổ kia ra sao, Cố Thiệu cũng chưa tận mắt nhìn thấy, nhưng hắn đã đọc qua du ký. Trước mắt lấy ra để nói dối vài câu, liền thành một bài thơ không dài cũng không ngắn.
Đợi sau khi giao thơ lên, Cố Thiệu thở dài một hơi, cả người nhẹ nhõm. Hắn cảm thấy đây đúng là một quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời của mình cho đến nay.
Hệ thống vận chuyển đầu óc, quyết định chờ đợi.
Bên kia, mấy người Vương Hàn Lâm đã giở thơ ra xem.
Cố Thiệu không có gì làm, đắc ý vô cùng, đã quên lời nói vừa nãy của mình: “Thế nào, ta có lợi hại không?”
Nếu như sau mông hắn có đuôi, chỉ sợ sớm đã vểnh lên khá cao rồi.