Chương 92:
Đi thi? Tất nhiên là không.
Cố Thiệu ngây ngốc một chút, đang muốn cự tuyệt, bỗng dưng phát hiện hình như thân thể không theo khống chế, cứng đờ gật đầu.
Cố Thiệu: “……!!!”
Không cần phải nói Cố Thiệu cũng biết là ai phá rối, hệ thống đúng là hại người rất nặng!
Trong dư quang, dường như Cố Thiệu nhìn thấy ánh mắt vui vẻ của vị quan chủ khảo kia.
Cố Thiệu chậm rãi nghiêng đầu, nhìn thấy Ngô Triệt ở bên cạnh nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp, có khiếp sợ, có phẫn nộ, có khó hiểu, còn có khinh thường.
Cố Thiệu thật sự là khóc không ra nước mắt.
Vương Hàn Lâm sau khi hỏi xong câu này, lại hỏi thêm hai câu, đều không khó, Cố Thiệu cũng tự nhiên trả lời ra.
Nhưng sau khi nói xong, Cố Thiệu ngấm ngầm hối hận, lúc nãy hắn không nên trả lời nhanh như thế.
Đã nói là phải khiêm tốn mà, haizz!
Cố Thiệu hận không thể cho mình hai cái bạt tai.
Sau đó, Vương Hàn Lâm không nói chuyện nữa. Có điều, từ trong ánh mắt cũng có thể nhìn ra, ông ấy cực kỳ hài lòng với Cố Thiệu, so với hai người này, Vương Hàn Lâm càng vừa ý Cố Thiệu hơn.
Khi ba người lui xuống, mỗi tay còn cầm đồ của Vương Hàn Lâm và Triệu Phủ Doãn tặng. Trong lòng Cố Thiệu vẫn đang trống rỗng, cũng không nhìn xem mấy món này là gì, chỉ thỉnh thoảng nhìn sang phía Ngô Triệt vài lần.
Ngô Triệt cứ luôn mặt lạnh, đều không trả lời hắn, giống như trước giờ chưa từng nhìn thấy hắn vậy.
Cố Thiệu tức giận: “Hệ thống, ngươi đợi đó cho ta! Ta thật sự bị ngươi hại thảm rồi, ngươi đúng là một tai hại!”
“Ta đây cũng là vì muốn tốt cho kí chủ!”
“Đừng lúc nào cũng nói muốn tốt cho ta, có thấy buồn nôn không?”
“Không buồn nôn, đối phó với người mà không có chí cầu tiến như kí chủ thì nên dùng thủ đoạn như vậy.” Trong lòng hệ thống không hề áy náy, thậm chí còn muốn vỗ tay cho mình.
Nó trước kia khách sáo với Cố Thiệu, chỉ là vì muốn dẫn dắt từng bước, muốn để mình Cố Thiệu thay đổi tốt hơn, nhưng bây giờ gặp phải chuyện đại sự thế này, nó tất nhiên không thể để Cố Thiệu tự mình phát huy.
Nếu không thì với đức tính của hắn, hôm nay chắc chắn sẽ làm cho Vương Hàn Lâm khó chịu. Tên cặn bã này, vốn tưởng hắn đã trải qua những ngày tháng mài giũa, tốt xấu cũng có thể tiến bộ hơn một chút, nhưng không ngờ vẫn còn cái tính chết tiệt này. Đúng rồi, vốn dĩ chính là bỏ vợ bỏ con, còn là cặn bã bán muội muội nhà mình, làm sao có thể trong thoáng chốc mà thay đổi được?
Cố Thiệu cũng đang tức giận: “Ta không quan tâm, dù sao chuyện đó là do ngươi hứa, ta nhất quyết không đi làm.”
Hệ thống hừ lạnh: “Ngươi chắc là đã quên thân phận hôm nay của mình rồi.”
“Ta có thân phận gì chứ?” Cố Thiệu oán hận nó, “Ta nếu thật có thân phận gì đó, còn cần phải bị ngươi ức hiếp sao?”
Hệ thống thẳng thắn đáp: “Có lẽ bổn hệ thống phải nhắc nhở kí chủ một câu, thi đỗ giải Nguyên, nhất cử nhất động của ngươi đều có vô số người để ý đến. Càng huống chi lời nói hôm nay của ngươi, không chỉ là nói trước mặt Vương Hàn Lâm, bên cạnh còn có Phủ Doãn, hai người đồng niên thi Hương, mà còn có những nha dịch. Lời nói hôm nay, không phải Cố Thiệu ngươi hứa, mà là Cố giải Nguyên hứa. Nếu như về sau có tự vả vào mặt, thì cũng hư hại sự nhã nhặn của người đọc sách trong thiên hạ, ngươi cảm thấy bọn họ sẽ bỏ qua cho ngươi?”
Người có học thức, hận nhất là trí thức không được trọng dụng.
Cố Thiệu nghiến răng. Cái hệ thống này, đúng là thâm hiểm khó lường, không muốn nhìn thấy hắn tốt, “Đợi đấy!”
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn cũng chỉ có thể nói ra một câu đe dọa như thế.
Chỉ là tiếng nói vừa thốt ra, Cố Thiệu liền cảm giác tê tê ở lòng bàn tay. Cảm giác đau đớn quen thuộc này, không cần nghĩ cũng biết là xảy ra chuyện gì.
Hệ thống thu luồng điện về, cười như ra oai: “Đợi thì đợi!”
Cố Thiệu lập tức kinh sợ, chỉ là miệng vẫn đang kêu gào: “Sau này đừng nghĩ ta sẽ để ý ngươi nữa.”
“Ta sợ quá à.” Hệ thống cười lạnh.
Cố Thiệu nhanh chóng bị nó làm cho tức chết.
Không để ý nó, sau này cũng không để ý nó! Để hệ thống cô đơn một mình đến chết.
Trừ khi hệ thống xin tha thứ, bằng không thì tuyệt đối không để ý!
Tuyệt đối!
Hệ thống lười phải phản ứng lại Cố Thiệu, nếu người thiểu năng này thật sự có tính khí lớn như vậy, thì sẽ không dễ tính toán rồi.
Sau khi ngồi lại vào chỗ, Cố Thiệu cứ luôn không thoải mái. Trong lòng Ngô Triệt bên kia cũng đang tích tụ bực tức, không nói chuyện với Cố Thiệu nữa.
Qua một lúc, Cố Thiệu mới nhìn vẻ mặt của hắn ta, hắn suy nghĩ một chút rồi mới lựa lời nói, đợi khi mình lựa được lời rồi, mới cẩn thận thăm dò: “Ngô huynh?”
Ngô Triệt quay đầu qua, trên mặt không có sự thân thuộc, mà là có một chút bất mãn: “Cố huynh còn có chuyện gì sao?”
“Không có gì, ta chỉ là muốn giải thích.” Cố Thiệu sốt ruột tẩy trắng mình, “Thật ra vừa nãy chuyện đó…”
“Cố huynh tưởng Ngô mỗ ta là tiểu nhân sao?” Không đợi Cố Thiệu nói xong, Ngô Triệt liền ngắt lời hắn. Cố Thiệu vội nói không dám.
“Nếu đã không dám, thì tại sao lời nói của Cố huynh trước sau bất nhất, ta không phải người lắm lời, hỏi cũng không phải chuyện bí mật, Cố huynh không cần thiết phải cảnh giác Ngô mỗ như vậy.”
Cố Thiệu quả thật là đầu to, chuyện này hắn thật là bị oan, bởi vì chắc chắn không phải hắn làm, hắn từ đầu đến cuối đều chưa từng nghĩ tham gia thi Hội.
“Ngô huynh, việc này ta cũng có nỗi niềm khó nói, nguyên nhân trong đó, tạm thời khó nói rõ, vẫn mong Ngô huynh thứ lỗi cho.”
Tha lỗi là chuyện không thể rồi, trải qua chuyện vừa nãy, trong lòng Ngô Triệt ít nhiều gì cũng có chút oán trách Cố Thiệu. Hắn ta cảm thấy Cố Thiệu thật sự rất quá đáng, tính toán thiệt hơn cũng không thể đùa giỡn rõ như vậy, đây rõ ràng xem hắn ta là thằng ngốc mà.