Chương 91:
“Khụ khụ!” Biểu cảm của Tần tiên sinh nghiêm lại, vỗ nhẹ vào phía sau lưng hắn một cái, cho Cố Thiệu một ánh mắt.
Cố Thiệu lập tức thu liễm, khiêm tốn nói: “Các vị đại nhân quá khen.”
“Không đảm đương nổi một tiếng đại nhân này Giải Nguyên công đâu.” Mấy người này đều là sai dịch, làm những việc mệt nhất trong nha môn, nào dám phô trương ở trước mặt Cố Thiệu đâu, “Khi tới, phủ doãn đại nhân đã cố ý phân phó một câu, nói rằng ngày mai giờ Tỵ phủ nha tổ chức Lộc Minh Yến, mời Giải Nguyên công nhất định phải đến.”
“Nhất định, nhất định.” Cố Thiệu vội vàng đồng ý.
Mấy tiểu lại để lại mấy câu nói rồi rời đi. Tới nhanh, đi cũng nhanh, nhưng mà quản sự của Tần phủ vẫn tận dụng mọi thứ mà nhét một cái túi tiền cho một người trong số họ.
Tất cả mọi người cùng vui mừng.
Sau khi tiểu lại đi, Tần tiên sinh lại để tâm đến Lộc Minh Yến ngày mai.
Trước khi tới phủ thành, Tần tiên sinh cũng bảo thê tử đặt mua hai bộ áo quần cho Cố Thiệu, xiêm y thì không tệ, chỉ là hiện giờ nhìn cũng không đủ dùng lắm, dù sao lúc trước rời đi, ai cũng không nghĩ tới Cố Thiệu có thể thi đậu Giải Nguyên.
Cuối cùng Tần tiên sinh đánh nhịp, tự mình đưa Cố Thiệu ra bên ngoài, đến tiệm quần áo chọn một bộ xiêm y.
Sau khi chọn xong, Tần tiên sinh mới cảm thấy chỗ nào cũng vừa lòng. Học sinh này của ông ấy à, cái khác không nói, chỉ nói đến diện mạo này thôi, sợ rằng ít có người có thể sánh bằng.
Tướng mạo đường đường lại tài hoa hơn người, học sinh như vậy, đốt đèn cũng khó tìm, nếu không nói như thế nào, ông trời lại đứng ở bên ông chứ.
Cố Thiệu sờ sờ xiêm y, tuy rằng hắn cũng cảm thấy xiêm y khá xinh đẹp, chỉ là, hắn do dự nói: “Tiên sinh, thế này có gây chú ý quá hay không?”
“Chú ý gì mà chú ý? Lộc Minh Yến là trường hợp như nào chứ, đến lúc đó không riêng gì phủ doãn, những quan chủ khảo đến từ kinh thành đó cũng đều tới, nếu ngươi không xuất sắc một chút, sao người khác có thể nhớ kỹ ngươi?”
Dứt lời, Tần tiên sinh lại mang sắc mặt khó chịu mà dặn dò: “Hội văn lần trước, không phải ngươi vuốt mông ngựa đến rất tốt sao, lần này, nhớ rõ làm giống như lần trước đấy.”
Đôi mắt Cố Thiệu xoay chuyển.
Làm giống như lần trước? Hắn lại không ngốc. Bị những người đó nhớ kỹ thì có chỗ gì tốt, hắn không muốn lại đi thi hội nữa đâu.
Tuy rằng trên mặt đã đồng ý với tiên sinh, nhưng trong lòng Cố Thiệu lại có tính toán khác.
Hắn đã tính toán kỹ càng rồi, thế cho nên ngày hôm sau, khi đến phủ nha, vừa vào khuôn viên hắn đã thu hồi hết tinh thần cả người, bắt đầu trở nên khiêm tốn.
Sau khi tiểu lại dẫn hắn vào chỗ ngồi, Cố Thiệu cũng không rên một tiếng mà ngồi xuống theo lời chỉ dẫn của người ta.
Bên cạnh Cố Thiệu chính là Á Nguyên của kỳ thi hương lần này.
Người này họ Ngô, tên Triệt tự là Thủy Thanh, cũng là một tài tử nổi tiếng xa gần. Vốn dĩ ba mươi tuổi đã đậu Á Nguyên cũng coi như là chuyện đại hỉ trong đời, bất đắc dĩ đè ở phía trước hắn ta chính là một thiếu niên còn chưa đến nhược quán (20), điều này làm cho người ta có thêm vài phần nghẹn khuất.
Cũng may Ngô Triệt này không phải người có lòng dạ hẹp hòi, thấy hành vi của Cố Thiệu câu nệ, còn chủ động nói chuyện với hắn
Cố Thiệu thì người khác hỏi một câu hắn liền trả lời một câu, cũng không nói nhiều thêm.
Nhiều lần, cũng không biết Ngô Triệt nghĩ như thế nào, bỗng nhiên nhắc tới thi hội, bên trong lời nói, dường như có ý muốn cùng Cố Thiệu lên kinh đi thi.
Cố Thiệu liên tục xua tay: “Sợ là để cho Ngô huynh thất vọng rồi, trong nhà ta có việc, năm nay không thể rời đi được.”
“Vậy thi hội thì sao?”
Mặt Cố Thiệu lộ vẻ buồn bã: “Chuyện trong nhà quan trọng, kỳ thi hội năm sau, ta đã chú định là vô duyên lên kinh.”
Ngô Triệt an ủi mà vỗ vỗ bờ vai của hắn, trong lòng thật sự cảm thấy tiếc nuối cho hắn. Đều là thí sinh, Ngô Triệt biết thi hội quan trọng thế nào với bọn họ. Đặc biệt là Cố Thiệu tầm tuổi này, nếu như có thể một lần nổi danh ở kỳ thi hội, vậy là có thể chứng thực tên tuổi thiếu niên thiên tài. Sau này ở quan trường, cũng thuận lợi hơn người khác rất nhiều.
“Cố huynh, huynh… đừng để trong lòng quá. Huynh còn trẻ, ba năm sau đi thi cũng vậy.”
Cố Thiệu ảm đạm gật gật đầu.
Thật ra, trong lòng đã sớm vui đến nở hoa.
Không lâu sau, lại có người mời bọn họ đi qua. Người được mời không nhiều lắm, chỉ có ba người hạng đầu trong kỳ thi hương bọn họ.
Khi Cố Thiệu cùng đi qua, xa xa đã nhìn thấy phủ doãn đang trò chuyện thật vui cũng với một người. Người nọ nhìn còn có chút quen thuộc, Cố Thiệu lại nhìn thoáng qua, vừa nhớ ra, người này còn không phải là quan chủ khảo kỳ thi hương lần này sao?
Ngày đó nhìn thấy, Cố Thiệu chỉ cảm thấy giám khảo ấy cực kỳ đáng sợ, hiện giờ nhìn lại, hình như cũng không có gì, nhìn dáng vẻ nói nói cười cười của ông ấy, có vẻ như là một người cũng rất bình thản.
Vương hàn lâm và Triệu phủ doãn thấy ba người bọn họ lại đây, liền ngừng câu chuyện, dời lực chú ý đặt ở trên thân ba người bọn họ.
Lần này gọi ba người bọn họ lại đây, thật ra cũng không có chuyện gì khác, chỉ là vì cổ vũ một phen. Còn nữa, cũng là bệnh chung của văn nhân, muốn khảo giáo một chút.
Cố Thiệu vừa nghe đến thi thố, đúng là đầu cũng to ra. Cũng may trình tự là từ sau đến trước, Cố Thiệu đứng ở bên cạnh, nhìn hai người kia đều đáp xong rồi, mới đến lượt hắn.
Trong lòng Cố Thiệu tràn đầy suy nghĩ không biết lát nữa vị quan chủ khảo này sẽ hỏi mình thơ từ hay là hỏi kinh nghĩa, kết quả thình lình nghe được một câu: “Không biết sang năm Cố Giải Nguyên có lên kinh đi thi không?”