Chương 90:
Bỗng nhiên Cố Thiệu bội phục với tầm nhìn xa của hắn ta.
Nếu mà đổi thành hắn… Không đúng, nếu mà đổi thành hắn, hắn cũng sẽ không đi thi. Vốn dĩ hắn đã không muốn đi thi hội, hiện giờ thi đậu cử nhân là hắn đã rất thỏa mãn rồi.
Một Giải Nguyên thôi, cũng đủ cho hắn kiêu ngạo cả đời.
Chu Tư Niên nói xong, lại nói với vẻ luyến tiếc: “Chỉ là ba năm sau lại đi thi, thì không thể cùng đi cùng với Cố huynh rồi.”
Cố Thiệu đang muốn nói mình cũng không muốn đi thi, đã nghe được Tần tiên sinh vội vã gọi hắn một câu.
Cố Thiệu vội đáp: “Tới đây!”
Nói rồi, hắn nhìn Chu Tư Niên một cái: “Chu huynh, ta đây đi trước một bước.”
Chu Tư Niên gật đầu, hắn ta cũng đang muốn đi theo Hàn tiên sinh cùng rời đi, nên đã cáo từ với Cố Thiệu, từng người tách ra.
Bởi vì học sinh nhà mình trúng Giải Nguyên, trên đường trở về Tần tiên sinh vẫn luôn không nhịn được nhếch khóe miệng lên, mang theo một chút ý cười chưa đã thèm.
Cố Thiệu nhìn đến mức run rẩy, chắc… chắc không phải là tiên sinh đã bị ngốc rồi đâu nhỉ? Hắn yên lặng co ro lại thành một cục.
Tần tiên sinh cũng không biết suy nghĩ đại nghịch bất đạo này của học sinh nhà mình, ông chỉ đắm chìm ở trong sự vui sướng mình dạy ra được một Giải Nguyên thôi. Tuy rằng ông không thi đậu cử nhân, nhưng mà học sinh của ông thi một lần đã đậu. Không chỉ có như thế, còn là một Giải Nguyên! Theo ý của ông trời, hẳn là học sinh này của ông ngày sau còn phải làm quan.
Cũng đúng, nên làm quan, hơn nữa không thể là học quan, phải là quan quan trọng trong triều, quan lớn một phương! Tần tiên sinh càng nghĩ càng cảm thấy tuyệt, nên không tự giác mà cười thành tiếng.
“Thật là ông trời mở mắt mà, ha ha ha ha ha ha!”
Cố Thiệu sợ hãi nổi da gà, lui về phía sau mấy bước.
Vẻ đắc ý của Tần tiên sinh đến tận khi trở về Tần phủ cũng chưa tan đi. Mãi đến khi nhìn thấy nhi tử và nhi tức xong, ngược lại Tần tiên sinh càng kiêu căng ngạo mạn hơn vài phần.
Tần Đoan và Liễu thị hai mặt nhìn nhau.
Tiểu thư đồng đã sớm được Tần tiên sinh phân phó, hiện giờ nhìn thấy lão gia và phu nhân đều ở đây, thì thanh thanh giọng nói, âm thanh to lớn vang dội: “Lão gia, phu nhân, thiên đại hỉ sự! Cố công tử qua kỳ thi hương rồi, còn trúng Giải Nguyên!”
“Giải Nguyên?!” Tần Đoan mở to hai mắt nhìn, khiếp sợ nhìn về phía thê tử của mình: “Không phải nàng nói…”
Liễu thị cũng hơi há mồm, nhìn sang ma ma già bên cạnh mình.
Sao lại thế này? Không phải nói không thi đậu sao?
Liễu ma ma cũng mang vẻ mặt ngây ngốc, đúng vậy, không phải đều nói không thi đậu sao?
Tần tiên sinh vừa nhìn sắc mặt của bọn họ là biết bọn họ suy nghĩ cái gì, hừ hừ: “Cái thứ không biết nhìn người các ngươi, cho rằng bản thân mình đọc được vài câu trong sách đã cao hơn người ta một bậc, khinh thường mấy người tới từ huyện thành như chúng ta phải không?”
Liễu thị dở khóc dở cười: “Cha, người đang nói gì vậy, chúng con làm sao dám có ý nghĩ như vậy. Chỉ là đột nhiên nghe được tin tức như vậy, thật sự là quá mức kinh ngạc thôi.”
“Giảo biện!”
Hai vợ chồng cười khổ.
Việc này cũng xác thật là bọn họ sai rồi. Còn chưa điều tra rõ, đã dễ dàng tin những lời đồn đó. Cũng may mấy ngày nay bọn họ chưa từng chậm trễ Cố công tử, nếu không lúc này, mặt mũi cũng không biết để ở đâu.
Giáo huấn nhi tử và nhi tức xong, Tần tiên sinh lại thả lỏng sắc mặt ra, rồi quay đầu nhìn về phía Cố Thiệu: “Ngươi quay về chuẩn bị chút đi, có lẽ là lát nữa quan lại truyền tin sẽ tới.”
Cố Thiệu không biết nên chuẩn bị cái gì, hắn cảm thấy bản thân mình bây giờ cũng khá tốt.
Tần tiên sinh có chút thô lỗ mà trợn trắng mắt: “Dâng hương, tắm gội, thay quần áo! Còn không nhanh lên!”
“À.” Cố Thiệu vội vội vàng vàng chạy mất.
Tiên sinh nhà bọn họ, hiển nhiên là coi trọng việc khoa cử có hơi quá mức, cũng có chút điên cuồng. Rõ ràng đêm qua mới tắm gội thay quần áo xong, trước mắt lại còn phải làm lại một lần nữa, aiz!
Ngay khi Cố Thiệu đổi xiêm y xong, bên kia đã có người tới mời hắn đi qua, nói là quan sai đưa tin mừng tới.
Gần như chỉ trong thời gian một buổi sáng, Cố Thiệu đã có thể cảm nhận được rõ ràng thái độ của những người từ trên xuống dưới trong phủ với hắn đã thay đổi. Buổi sáng lúc rời đi, những người này còn lộ vẻ mặt đồng tình, tựa như nơi hắn sắp tới không phải huyện nha mà là pháp trường. Nhưng giờ thì sao, sau khi có được tên tuổi Giải Nguyên, tất cả mọi người đều nhìn hắn bằng con mắt khác, trong cẩn thận lộ ra sự kính trọng, giống như hắn là đại nhân vật gì đó.
Tuy nhiên không thể không nói, Cố Thiệu cũng rất thích loại cảm giác này, làm người ta có chút lâng lâng.
Hệ thống nhắc nhở hắn: “Nếu như ký chủ trúng tiến sĩ, bọn họ sẽ càng kính nể ngươi hơn.”
“Ngươi bớt dụ hoặc ta chỗ này đi.” Cố Thiệu mới không nghe nó nói đâu, “Thật vất vả ta mới trúng cử nhân, hiện giờ không nghĩ tới những thứ khác, chỉ muốn nghỉ ngơi nhiều một chút, sau này nhờ vào tên tuổi cử nhân này ăn no chờ chết thôi. Kỳ thi hội kia, ai thích đi thi thì đi đi, dù sao ta bị đánh chết cũng sẽ không chịu phần tội ấy.”
Sau khi Cố Thiệu nói xong, bỗng nhiên hệ thống không có âm thanh gì nữa, cũng không phản bác hắn cái gì. Cố Thiệu theo bản năng cảm thấy hệ thống đã chịu thua, trong lòng còn rất đắc ý.
Sau khi được người dẫn đến gặp mấy tiểu lại, Cố Thiệu cũng lại một lần nữa được nhận lễ ngộ mà xưa nay chưa từng có.
Những quan sai đó cũng chưa từng nghĩ đến, Giải Nguyên của kỳ thi hương thế mà lại là một vị công tử trẻ tuổi như thế này. Tuổi này mà có thể trổ hết tài năng ở trong kỳ thi hội, có thể nghĩ được tiền đồ sau này là không thể hạn lượng cỡ nào. Cho nên sau lúc này, lời hay trong miệng bọn họ cứ như là không cần tiền mà nhảy ra tới, làm cho Cố Thiệu được khen đến mức tâm hoa nộ phóng.