Chương 89:
Tần tiên sinh đã làm tốt công tác chuẩn bị nghe thứ hạng không tốt, có điều, dù sao cũng đỗ rồi, Cố Thiệu lại là lần đầu thi, cũng không thể yêu cầu quá cao.
Tiểu đồng nuốt nước bọt, mặt đã nóng đến đỏ rồi: “Hạng nhất, giải Nguyên! Là giải Nguyên!” Sợ bọn họ không tin, tiếng của tiểu đồng nâng cao không ít so với bình thường.
“Ngươi nói thật sao?” Tần tiên sinh thiếu chút là nhảy cẫng lên.
“So với cái gì cũng đều thật, Cố công tử đích thực là người đầu tiên trên bảng, phía dưới viết tên người đứng thứ hai!”
“Tiểu nhân vừa nhìn thấy là giải Nguyên, liền lập tức chạy qua đây!”
“Giỏi, giỏi!” Cổ họng Tần tiên sinh hơi khàn, chỉ liên tục vỗ vai Cố Thiệu, “Quả nhiên không hổ là đệ tử quan môn của ta!”
Cố Thiệu vẫn đang trong vòng tròn bối rối, giải Nguyên? Hắn?!
“Không cần hoài nghi.” Hệ thống trong đầu nhắc nhở hắn, “Có bổn hệ thống giúp đỡ, lại có Tần tiên sinh Trịnh tiên sinh tận tụy chỉ dạy, nếu kí chủ không thi đỗ đầu bảng, vậy mới là đầu óc có vấn đề.”
Hệ thống đều luôn không nói với hắn, thực ra lúc Cố Thiệu học tập, thời gian trong phòng với thời gian bên ngoài chính là năm so với một.
Thời gian dài như thế, lại làm rất nhiều đề, nếu không thi đỗ, nó mới thật sự hối hận khi không cho điện giật chết hắn.
Cố Thiệu cười ngốc vài tiếng, sờ gáy: “Thầy, con thật sự đã thành giải Nguyên rồi, không thể tưởng tượng nỗi!”
“Cái gì mà không thể tưởng tượng nỗi, đây là đúng theo lẽ thường thôi!”
Sau khi ổn định tinh thần, Tần tiên sinh cũng tìm về được dáng vẻ vốn có, lúc này, khi đối mặt với Cố Thiệu, lại biến thành một Tần tiên sinh nói năng thận trọng. Chỉ là cuối cùng trong lòng cũng tự hào, nhịn rồi lại nhịn, vỗ vai Cố Thiệu, khen một câu: “Làm rất tốt!”
Không lâu sau, Chu Tư Niên cũng từ phía sau đi qua, nói với Cố Thiệu một câu chúc mừng.
Cố Thiệu choáng váng mặt mày đáp lại một câu đa tạ.
Giải Nguyên…hắn đã thành giải Nguyên! Xem ra hắn cũng không kém như thế, trong lòng Cố Thiệu phơi phới.
Hệ thống bày tỏ, ký chủ chưa thấy qua việc đời như vậy, thật không dám nhìn thẳng.
Mặc kệ trong lòng Hàn tiên sinh nghĩ thế nào, thì lần này cũng không thể để phong độ thua người khác, cũng nói một câu chúc mừng. Chỉ là đợi đến khi thư đồng nhà ông ta đi qua, Hàn tiên sinh lúc này nắm lấy hắn ta, sốt ruột hỏi: “Như thế nào, có đỗ không?”
Chu Tư Niên cũng khẩn thiết nhìn thư đồng.
Nói cho cùng, hắn ta vẫn là không yên tâm. Giống như học trò của huyện Kim Đàn, Cố huynh giải Nguyên nếu như hắn ta thi trượt, đến lúc đó không chỉ là hắn ta mất mặt, mà còn liên lụy đến thầy.
Sắc mặt thư đồng do dự, chỉ là lúc này Hàn tiên sinh đang rất nóng lòng, nhanh chóng thúc giục: “Cho ngươi nói thì ngươi cứ nói, do do dự dự cái gì.”
“Đỗ, là đỗ rồi…” Thư đồng nói xong, lại bắt đầu ấp úng.
Hàn tiên sinh và Chu Tư Niên đều thở phào nhẹ nhõm.
“Đứng hạng mấy?”
Thư đồng nhìn hai người họ, cúi đầu thấp xuống, nhỏ tiếng trả lời: “Chu công tử là, cái tên cuối cùng trên bảng.”
Chu Tư Niên ngơ người, sau đó cười khổ.
Cái tên cuối cùng…Có điều, tốt xấu gì cũng đỗ rồi, cũng tính là hắn ta có vận may tốt, coi như không uổng công đến một chuyến.
Dứt lời, ngay cả Tần tiên sinh bên này cũng bắt đầu yên tĩnh lại.
Tần tiên sinh và Cố Thiệu đều không phải người nhìn không hiểu ánh mắt của người ta, tuy rằng bên này của bọn họ là trời giáng hỉ sự, vậy cũng không nên không bận tâm đến cảm xúc của người khác.
Trúng cử này cũng là trúng cử, nhưng lại là một người cuối cùng.
Một đầu một cuối đều ở trong nhã gian này. Nếu như không có Giải nguyên là Cố Thiệu đây, tuổi tác như Chu Tư Niên đã thi đậu cử nhân, có thể nói là thiên đại hỉ sự. Nhưng cố tình có Cố Thiệu ở phía trước đối lập, hỉ sự này cũng biến thành một chuyện xấu hổ.
Sau một lúc lặng im, Tần tiên sinh bỗng nhiên đứng ra, nói với Hàn tiên sinh: “Nhìn lại dáng vẻ, chung quy học sinh của ngươi vẫn là mạnh hơn ngươi rất nhiều. Không giống ngươi, đi thi nhiều năm như vậy còn chưa thi đậu, nghĩ đến đời này đều không có trông cậy vào.”
Hàn tiên sinh tức giận đáp lại một câu: “Còn không phải ngươi cũng thế à?”
“Không giống nhau đâu, đệ tử của ta đã trúng Giải Nguyên!” Tần tiên sinh ngẩng đầu lên cao cao.
Chiến ý của Hàn tiên sinh bị bật lửa cháy lên trong nháy mắt, cũng không để bụng có phải đệ tử nhà mình là người thi được hạng cuối hay không, thua người không thua trận, mắt Hàn tiên sinh sáng như đuốc, tức khắc trả lời: “Ngươi đừng có đắc ý quá sớm, lúc này chỉ là trùng hợp, ngày sau ai mạnh ai yếu còn không nhất định đâu!”
Tần tiên sinh cười cười, ý vị thâm trường nói: “Ồ, vậy sao, ta đây chờ này.”
Hàn tiên sinh tức giận đến thiếu chút nữa méo cả miệng.
“Chờ thì chờ, sợ ngươi đấy chắc!” Đến sau khi trở về, ông ta nhất định phải dạy dỗ học sinh nhà mình cho tốt, lần sau, nhất định sẽ thắng Tần lão thất phu này.
Cuối cùng hai người vẫn tan rã trong không vui, sau khi rời khỏi nhã gian, Chu Tư Niên lặng lẽ bước vài bước đến bên cạnh Cố Thiệu, hạ giọng nói một câu: "Việc hôm nay, đa tạ Tần tiên sinh.”
Cố Thiệu vẫy vẫy tay, bảo hắn ta không cần quá để ý.
“Sang năm Chu huynh còn muốn thi nữa không?” Cố Thiệu hỏi.
Chu Tư Niên lắc lắc đầu.
Cố Thiệu thấy hắn ta như vậy, còn có chút ngạc nhiên. Ban đầu hắn cho rằng, lấy tính tình thích mạnh của Chu Tư Niên, hẳn là sẽ tiếp tục tham gia thi hội.
Không nghĩ rằng Chu Tư Niên lại nói: "Bây giờ có thể thi đậu cử nhân đã là may mắn. Nếu lại tham gia thi hội, cũng nhất định không có kết quả gì, không bằng nhân cơ hội ba năm này, tĩnh tâm lại học tập cho thật tốt một phen, ba năm sau lại vào kinh đi thi, nhất định có thể có thêm vài phần nắm chắc.”