Chương 88:
Chu Tư Niên rủ mắt xuống, ngữ khí hơi trầm: “Không giấu gì Cố huynh, khi thi Hương buổi thứ ba, ta…làm bài có hơi miễn cưỡng.”
Cố Thiệu ngơ người. Buổi thi Hương thứ ba rất khó sao?
“Ta vốn không giỏi sách thời vụ.” Chu Tư Niên tiếp tục nói, giọng điệu buồn bã.
Cố Thiệu thấy hắn ta như thế, cuối cùng không hỏi thêm vài câu phiền lòng. Có điều nghĩ lại cũng không khó hiểu, Hàn tiên sinh với thầy của hắn giống y nhau, đều giỏi làm thơ, giỏi kinh nghĩa, nhưng nếu là câu về sách thời vụ, lại có nhiều thiếu sót.
Hắn chưa hề nghe nói Hàn tiên sinh mời thầy khác chỉ dạy cho Chu Tư Niên, mà Chu Tư Niên lại không giống hắn, không có thứ hệ thống đáng sợ này, vì thế buổi thi thứ ba với hắn mà nói, chính xác có hơi gian khổ. Có điều, đối phương có thể nói với hắn lời như vậy, đã tính là xem hắn là người của mình rồi. Nhìn tình trạng này của Hàn tiên sinh, nói không chừng đến ông ta cũng không biết. Trong chốc lát, Cố Thiệu cảm thấy bắt đầu có gánh nặng trên thân mình, liền nghiêm túc an ủi: “Ta nghe người ta nói, càng cảm thấy bản thân không thi tốt, thường thường kết quả càng làm người ta bất ngờ.”
Chu Tư Niên bật cười: “Cố huynh cũng biết nói chuyện đó chứ.”
“Ta nói thật đó. Chu huynh chỉ là buổi cuối cùng không phát huy tốt, lại không phải cả ba buổi đều không thi được, với khả năng của Chu huynh, hai buổi trước chắc chắn có thể quăng người khác ra xa, buổi thứ ba hơi kém một chút, cũng không phải vấn đề lớn gì.”
Chu Tư Niên biết rõ hắn đang an ủi mình, trong lòng cũng dễ chịu một chút.
“Hơn thế nữa,” Cố Thiệu có hơi cười, “Bây giờ cũng đã là ngày công bố kết quả thi rồi, Chu huynh không nhất thiết phải căng thẳng như thế.”
“Cũng đúng, có căng thẳng đi nữa thì kết quả cũng có rồi.”
Chu Tư Niên vốn dĩ chính là người có tính tình điềm tĩnh, sau khi được khuyên bảo vài câu như vậy, dù sao cũng cảm thấy mình chưa đủ nhìn xa. Vả lại, hắn ta vẫn còn trẻ, cho dù lần này thi không đậu, không phải còn có lần sau sao?
Bốn người ngồi trong phòng chờ đợi, đợi hơn nửa buổi sáng.
Hôm nay trong tửu lầu đích thực là chỗ nào cũng có người, có thể nói là quá đông đúc. Có điều bên lầu hai này vẫn ổn, bởi vì là phòng riêng, nên đi qua đi lại không bao nhiêu người, trái lại còn trông yên tĩnh thanh bình hơn rất nhiều.
Gần đến buổi trưa, bên dưới bỗng nhiên bắt đầu náo động.
Cố Thiệu biết, đây chắc chắn là công bố kết quả thi.
Trước đó khi bọn họ vào tửu lầu, sớm đã phái thư đồng ở bên dưới trông coi. Bây giờ tất nhiên cũng không cần tự mình đi xuống, chỉ là ở trên này đợi vẫn khó chịu hơn là đi xuống dưới, Tần tiên sinh và Hàn tiên sinh thường ngày đều là người vô cùng đoan chính, nhưng lúc này đều đã đứng ngồi không yên, trông sốt ruột biết bao.
Cố Thiệu nhìn dáng vẻ của thầy, cảm thấy bản thân thật sự có hơi vô lo vô nghĩ.
Từ cửa sổ nhìn ra, ở phía trước vách tường đã chật kín người. Bây giờ đã không thể nhìn thấy thư đồng của bọn họ ở đâu nữa.
Những người bên trong này, có người bước ra mặt đầy niềm vui, có người một mặt chán chường, có người thì mặt xám như tro, thiếu chút nữa là đứng không vững.
Một tờ giấy thứ hạng, ở trong mắt nhiều người, có thể định đoạt sống chết.
Trong đám người ồn ào, cũng không biết đã qua bao lâu, đột nhiên có một người lớn tiếng kêu: “Đỗ rồi, đỗ rồi, học trò của lão thái gia nhà chúng ta đỗ giải Nguyên rồi!”
Tiếng này dường như làm kinh động lòng người, sau khi yên lặng nhất thời, trong đám người bắt đầu rối loạn.
“Có thật là đã đỗ giải Nguyên không?”
“Lão tiên sinh nhà ngươi là ai?”
“Giải Nguyên là ai, sao ta không nhìn thấy, ở phía trước nhanh nhường cho!”
Mọi người không ngừng bắt đầu hỏi.
“Ôi trời, các ngươi nhường chút đi, mau nhường cho, ta phải nhanh chóng đi về bẩm báo với lão thái gia nhà ta!”
“Chậc chậc,” Tần tiên sinh vẫn đang cảm thán, “Cũng không biết học trò nhà nào may mắn như thế.”
Lòng Cố Thiệu nói: Dù sao cũng không phải nhà thầy.
Cố Thiệu và Tần tiên sinh còn đang xem kịch, chỉ là không xem được bao lâu thì nghe thấy đầu cầu thang truyền đến một hồi tiếng bước chân “thình thịch thình thịch”.
Người lên lầu hiển nhiên là cực kỳ nóng lòng, chỉ là tiếng bước chân như thể là đang hướng về phía họ.
Cố Thiệu và Tần tiên sinh mắt đối mắt, còn chưa kịp phản ứng thì nhìn thấy thư đồng nhà mình xông đến, một mặt vui mừng khôn xiết: “Đỗ rồi, đỗ rồi! Lão thái gia, Cố công tử đỗ rồi!”
Còn không phải nói là vui mừng khôn xiết à? Ban đầu bọn họ cứ tưởng Cố công tử xác định chắc chắn là không thể đỗ được, trước giờ cũng không dám chạm trán với Cố công tử và lão thái gia, ai mà có ngờ Cố công tử vậy mà lại thật sự đỗ rồi. Tiểu thư đồng lúc này thật muốn quay về phủ, đánh một trận tất cả người cứ luôn tung tin nhảm là Cố công tử không thể thi đỗ, bị bọn họ ăn nói lung tung!
“Thật sao?” Người hỏi là Cố Thiệu, “Ta thật sự, đỗ rồi?”
Sau khi hắn nghe tin này liền có hơi chấn động, cũng có chút há hốc mồm. Chắc là, thường xuyên suy nghĩ bản thân sau khi đậu Cử nhân cần phải làm gì, thoáng chốc thật sự đã đậu Cử nhân, nên hắn cũng có hơi lúng ta lúng túng.
Hắn đập vào trán hai cái, nhỏ giọng cười hì hì.
Thư đồng gật đầu lia lịa: “Vừa nãy tiểu nhân ở phía dưới xem rất cẩn thận, Cố công tử ngài thật sự đỗ rồi!”
Tần tiên sinh sau khi nghe tiểu đồng nói Cố Thiệu đỗ rồi liền đứng thẳng người lên, muốn nói chuyện, nhưng lại chậm chạp nặn không ra tiếng gì hết.
Ông biết, ông biết là ông trời sẽ không lừa ông đâu!
Đời này của ông đã không thi đậu Cử nhân, nhưng đệ tử của ông lại thi đỗ, không chỉ có thể thi đậu Cử nhân, mà còn phải thi đậu Tiến sĩ nữa! Đối với chuyện này, ông ngày càng tin chắc. Hồi lâu sau, Tần tiên sinh mới kiềm chế được xúc động, chắp tay đang hơi run rẩy ra phía sau, hỏi: “Ngươi đã xem kĩ rồi, thứ hạng là bao nhiêu?”