Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 105: Chương 104:

Chương 104:

Lão bản nương của tiệm quần áo nhìn thấy một công tử tuấn tú như vậy đứng ở ngoài cửa, vội vàng đi lên trước lớn tiếng nói: “Công tử muốn mua xiêm y cho nương tử nhà mình sao?”

Trong tiệm này của bọn họ đều là xiêm y của cô nương gia, cũng không có quần áo cho công tử ca mặc.

Cố Thiệu lắc đầu, hỏi: “Trong tiệm của các ngươi có xiêm y cho tiểu hài tử mặc không?”

“Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hơn năm tuổi một chút.”

“Là một tiểu cô nương à?”

Cố Thiệu gật đầu.

Lão bản nương cười đến đôi mắt cũng híp lại: “Công tử ngươi tới thật đúng là trùng hợp, trong tiệm của chúng ta mới vừa nhập một lô xiêm y cho tiểu cô nương mặc, ngài vào bên trong xem một chút chứ?”

Cố Thiệu thật sự đi vào.

Đến khi ra ngoài, trong lòng ngực đã ôm một đống xiêm y, lúc đi ngang qua cái sạp nhỏ bên cạnh, còn thuận tay mua hai đóa châu hoa.

Vốn nghĩ rằng mua những thứ này hẳn là cũng khá đủ rồi, chỉ là khi chuẩn bị đi, bỗng nhiên nhận ra không đúng, lại nhanh chóng xoay người, mua chút đồ vật cho những người khác trong nhà.

Nương hắn có thái độ gì với tiểu muội, Cố Thiệu không đến mức không biết. Tùy tiện mua cho tiểu muội mấy thứ này, khẳng định trong lòng cha nương sẽ không vui, đến lúc đó chịu ủy khuất vẫn là tiểu muội. Không bằng mua đủ hết đồ cho người một nhà, người nào trong nhà cũng vui vẻ, mới sẽ không gặp phải chuyện gì hết.

Nếu là trước kia, Cố Thiệu còn không xa hoa như vậy, chỉ là mấy ngày nay bạc trên người hắn càng ngày nhiều hơn, lúc trước số bạc Trần tú tài cho hắn, hắn vẫn chưa xài hết, sau đó lại có thêm hai mươi lượng bạc từ hội văn, vài ngày trước lúc làm tiệc rượu, những người đến chúc mừng đó, có không ít người đọc sách đều có của cải phong phú, hạ lễ mang lên cái này đắt hơn cái kia, mà mấy thứ này còn không thể từ chối hết, chỉ có thể nhận. Tuy rằng phần lớn Cố Thiệu đều để ở trong nhà, nhưng bản thân mình cũng cầm một chút, hiện giờ trên người thật sự là không thiếu bạc dùng.

Mua một đống lớn như vậy, cũng không tiêu hết mấy lượng bạc.

Sau khi mua đồ vật xong, Cố Thiệu mới đi đến cửa hàng bán gạo lương thực của nhà đại bá.

Cố Đại Văn đang dựa vào trên quầy ngủ gật, bỗng nhiên nghe được động tĩnh còn tưởng rằng là có khách nhân tới, ngẩng đầu vừa nhìn, lại là đường đệ nhà mình.

“Thiệu ca nhi?” Hắn ta nhìn Cố Thiệu ôm một đống đồ trong lòng ngực, nhanh chóng tiến lên nhận lấy, “Sao đệ lại mua nhiều như vậy?”

“Khoảng thời gian trước rời nhà, sau khi trở về lại chỉ ở trong nhà ngây người 5 ngày, tự cảm thấy thẹn trong lòng, nên mua nhiều vài thứ.”

Cố Đại Văn có xe bò, mang theo những thứ này trở về cũng không thành vấn đề: “Được rồi, buổi tối ta sẽ mang về cho đệ.”

Cố Thiệu cười cười: “Ngày khác nhất định sẽ đưa rượu đến cho đường ca.”

“Tốt, ta đây sẽ chờ đó.”

Cố Đại Văn vừa cười ha hả mà đồng ý, vừa đánh giá những thứ Cố Thiệu mua về. Nhìn thấy bên trong còn có châu hoa cho tiểu cô nương mang, Cố Đại Văn nhịn không được gật đầu: “Thiệu ca nhi, đệ thật sự là càng ngày càng có tâm, mua đồ cũng đến mức rất toàn vẹn.”

Hiện giờ Cố Đại Văn có thể xem như phục sát đất với đường đệ này, cũng cảm thấy áy náy khi trước bản thân mình hoài nghi học vấn của đường đệ, hắn ta không nên nghĩ vậy về đường đệ, “Lần này đọc sách về, đúng là khác hẳn, cảm giác hiện giờ cả người đệ đều thay đổi.”

Cố Thiệu ngẩn ra: “Vậy ư?”

Ban đầu, đến tột cùng hắn có dáng vẻ gì.

Cố Đại Văn nói xong, nhìn chằm chằm Cố Thiệu một lát, càng nhìn lại càng cảm thấy không thích hợp: “Thiệu ca nhi, có phải tâm trạng của đệ không được tốt hay không?”

“Sao lại vậy chứ?” Cố Thiệu cười nói.

Cố Đại Văn bảo hắn ngồi xuống, bản thân cũng ngồi ở bên cạnh hắn: “Từ nhỏ đệ chính là như vậy, khi mà tâm trạng không tốt, mặt mày đều là gục xuống, không lừa được người ta.”

Cố Thiệu không tiện giải thích nguyên nhân ở bên trong với hắn ta, chỉ tùy tiện tìm một cái cớ: “Trong khoảng thời gian này xã giao thật sự quá nhiều, có chút việc làm người phiền lòng.”

Cố Đại Văn dở khóc dở cười: “Vậy đệ thật đúng là đang ở trong phúc mà không biết phúc, bao nhiêu người muốn xã giao như vậy còn không có đâu.”

Hắn ta lắc đầu, cảm thấy đường đệ thật sự là có chút không biết tốt xấu.

Cố Thiệu cũng không phản bác cái gì, chỉ là một lát sau lại nói: “Đúng rồi, đường ca, phiền ca lại thay ta mang một câu trở về.”

“Nói cái gì?”

Khoé miệng Cố Thiệu giương lên: “Ca nói với cha nương của đệ, bảo bọn họ mau chóng đưa Lễ ca nhi đến lớp tư thục, sớm ngày học vỡ lòng.”

“Đưa đến tiểu học tư thục mà lúc trước đệ học vỡ lòng đó à?”

Cố Thiệu gật đầu.

“Đúng thật là một chuyện đứng đắn.” Cố Đại Văn gật đầu đồng ý, lúc trước khi Thiệu ca nhi học vỡ lòng, chính là lớp tư thục của lão tiên sinh ngoài huyện Kim Đàn. Tuy rằng học vấn của lão tiên sinh không tính là quá cao, nhưng mà dạy mấy tiểu hài tử vẫn là dư dả.

Mấy năm nay Cố gia vẫn luôn không đưa Cố Lễ đến lớp tư thục.

Thứ nhất là bản thân Cố Lễ ham chơi, thứ hai, cũng là vì trong nhà túng quẫn, dùng tất cả số bạc trong nhà tiêu ở trên người Cố Thiệu. Hiện giờ có tiền, tất nhiên nên suy xét một chút vấn đề học vỡ lòng của Lễ ca nhi.

Cố Đại Văn nghĩ là việc này là đương nhiên theo lý thường, mà Cố Thiệu, hắn chỉ nghĩ làm Lễ ca nhi chịu chút tội, tốn chút tâm tư vào việc đọc sách một chút, sẽ không có thời gian nghịch ngợm gây sự.

Hắn thật đúng là một ca ca tốt.

Sau khi rời khỏi cửa hàng, cuối cùng Cố Thiệu mới trở về Tần phủ.

Tần tiên sinh thấy hắn trở về muộn, còn tưởng rằng là Đỗ huyện lệnh cứng rắn lôi kéo giữ hắn lại đến bây giờ cơ, không có nghĩ nhiều, cũng không có hỏi nhiều, chỉ bảo hắn đi về nghỉ ngơi trước đi, ngày mai theo ông cùng đến Trịnh phủ.

Tất nhiên Cố Thiệu không dám có dị nghị gì.

Trịnh tiên sinh chưa từng nhận lễ bái sư của hắn, nhưng vẫn coi hắn như học sinh nhập môn mà quản giáo, Cố Thiệu có thể trúng cử, cũng ít nhiều là nhờ Trịnh tiên sinh tỉ mỉ dạy dỗ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!