Chương 105:
Sáng sớm hôm sau, Cố Thiệu cùng Tần tiên sinh ra khỏi Tần phủ.
Trịnh tiên sinh vẫn là bộ dáng cũ, mặc dù hiện giờ Cố Thiệu đã đậu Giải Nguyên, trong miệng ông ấy cũng không có nửa điểm lưu tình, vẫn cứ là nên mắng như thế nào thì mắng như thế ấy, nên đánh như thế nào thì đánh như thế nào ấy.
Nhân tiện còn đả kích khí thế của Cố Thiệu một phen: “Đừng tưởng rằng hiện giờ ngươi có được chút thành tựu là có thể đắc chí, dậm chân không bước lên phía trước. Phải biết Đại Tề này nhân tài đông đúc, mỗi người trong kỳ thi hội càng là đều không thể khinh thường, chỉ bằng cái học vấn sứt sẹo này của ngươi, muốn thi đậu Trạng Nguyên, không khác gì là người si nói mộng.”
Cố Thiệu vô tội mà phản bác: “Vốn dĩ con cũng không muốn thi đậu Trạng Nguyên.”
“Ngươi đi thi hội mà lại không muốn thi đậu Trạng Nguyên?!” Trịnh Viễn An hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, “Thứ không có tiền đồ, dạy ngươi lâu như vậy đều phí công.”
“Nhưng không phải mới vừa nãy ngài nói, con muốn đậu Trạng Nguyên là người si nói mộng sao?” Cố Thiệu còn cảm thấy ủy khuất kìa, rõ ràng hắn đều là theo ý của Trịnh tiên sinh, “Con làm đến nơi đến chốn một chút, còn không được sao?”
“Ngươi thật là, gỗ mục không thể khắc.”
Lời này Tần tiên sinh cũng tán đồng.
Học sinh này của ông, thông tuệ thì thông tuệ, nhưng đúng là lòng tiến lên thấp hơn người khác một mảng lớn, thật là làm người ta đau đầu.
Hai tiên sinh nhìn nhau một cái, trong lòng đều có tính toán trước. Xem ra, mấy tháng sau này, bài tập của Cố Thiệu còn phải tăng gấp bội!
Nếu không có lòng tiến tới, vậy nỗ lực nhiều một chút đi, cần cù bù thông minh, còn có thể bù vào lười và vô dụng.
Cố Thiệu còn không biết bọn họ quyết định chủ ý gì. Sau khi ra khỏi Trịnh phủ, hắn liền xin nghỉ với tiên sinh, nói là muốn đến Trần gia một chuyến.
Tần tiên sinh cũng không có ngăn cản, ngược lại nói: “Đúng là nên đi một chuyến.”
Phải biết rằng, lúc trước nếu không phải Trần huynh nhờ, ông cũng sẽ không nhận học sinh như Cố Thiệu này.
Ngày hôm sau, Cố Thiệu một mình đi đến Trần gia.
Trần gia ở huyện Kim Đàn cũng tính là người khá có của cải, ở tại phía đông của huyện thành, khu này chính là khu giàu có nhất của cả cái huyện thành. Phủ đệ chiếm rất to, bên cạnh cửa lớn trồng rất nhiều hàng liễu rủ, xanh um tươi tốt, thướt tha yểu điệu, trông cực kỳ râm mát.
Sau khi Cố Thiệu đi lên gõ cửa, không bao lâu liền có người qua mở cửa.
Người mở cửa là một tiểu thư đồng, thấy Cố Thiệu có hơi lạ mặt, còn hỏi một câu: “Không biết công tử người là?”
“Ta họ Cố, là của nhà này…” Cố Thiệu đột nhiên mắc kẹt.
“Là cô gia đến rồi?” May mà Cố Thiệu còn chưa khó xử bao lâu, liền bị người khác vội vã ngắt lời.
Người ngắt lời hắn chính là Trần quản gia đã đến tham gia tiệc mừng ngày hôm đó.
Trần quản gia vừa nghe thấy tiếng động liền đi qua phía bên này, vừa hay đúng lúc gặp được Cố Thiệu nói chuyện với tiểu thư đồng.
Tiểu thư đồng nghe thấy câu ‘cô gia’ đó, liền biết người này là ai, vội vàng loạng choạng mời Cố Thiệu đi vào: “Hoá ra là cô gia, thật sự có lỗi quá, tiểu nhân có mắt như mù.”
Trần quản gia cười đứng sát bên, một bên tay mời Cố Thiệu đi về phía trước với ông ta, nói: “Hôm qua sau khi người của Tần phủ gửi thư qua đây, buổi tụ họp lão gia vốn dĩ đã định cũng bị từ chối, chỉ một lòng đợi cô gia qua nói chuyện.”
“Buổi sáng đợi được một lúc mà không thấy cô gia đến, nên mới kêu ta đi ra ngoài xem thử, ai mà ngờ vừa đi ra, liền gặp cô gia người rồi.”
Cố Thiệu cũng khách sáo trả lời ông ta vài câu.
Trần gia này, hắn từng đến hai lần, chỉ là mỗi lần đến đều không quá để tâm, xoay đầu liền quên ngay. Lúc này quan sát cẩn thận, mới cảm thấy phong cảnh trong phủ này thật sự rất đẹp.
Trần tú tài vốn dĩ là người lịch sự, Trần gia lại là nhà mấy đời vừa làm ruộng vừa đi học, gia tài giàu có. Là do phủ đệ này khắp nơi đều đẹp một cách thanh nhã và hợp lòng người, những cây hoa cỏ này cũng được chăm sóc có chừng mực. So với Tần gia trong phủ thành và phủ đệ của Đỗ Huyện lệnh cũng không thua kém.
Cố Thiệu một mặt mong ngóng, một mặt ở trong lòng xúc động: cũng không biết sau này hắn, có thể nào sống tại nơi như thế này không.
Đợi Trần quản gia dẫn người vào đại sảnh, Cố Thiệu mới phát hiện, người bên trong rất đông đủ, Trần tú tài và phu nhân Lý Thị đều ở đây, ngay cả em vợ của hắn, Trần Cẩn Du chỉ mới tám tuổi cũng ngồi ngoan ngoãn chờ hắn.
May mà không có vị Trần gia cô nương.
Cố Thiệu cũng không biết nên thất vọng hay nên vui mừng, giữ vững tinh thần bước lên, hành lễ với hai người.
“Đều là người trong nhà, không cần khách sáo.” Lý Thị nhìn Cố Thiệu, trong mắt cũng lộ một chút hài lòng, mà còn là kiểu càng nhìn càng vừa ý. Bà ấy mỉm cười chỉ vào chỗ ngồi kế bên, “Nhanh ngồi xuống đi, đỡ phải đứng mệt.”
Lý Thị và Trần tú tài tuổi tác tương đương nhau, có điều bà ấy khéo chăm sóc, lại biết cách mặc đồ, nên trông trẻ hơn Trần tú tài rất nhiều. Chỉ ngồi ổn định ở chỗ ngồi, mặt mày cười mỉm, khí thế khắp người liền tỏa ra.
Cố Thiệu vẫn chưa ngồi xuống, Trần Cẩn Du phía bên kia lại ngoan ngoãn đi lên trước, đối mặt với hắn chắp tay: “Cố giải Nguyên có lễ.”
Cố Thiệu bật cười, cũng chắp tay: “Trần tiểu công tử cũng có lễ.”
Trần Cẩn Du có mặt bánh bao, nói chuyện đâu ra đấy: “Từ lâu đã nghe Cố giải nguyên học giỏi hơn người, đệ có vài câu nghi hoặc, đặc biệt qua đây, muốn mời Cố giải nguyên dạy một chút.”
Trần tú tài và Lý Thị nhìn đến nỗi vui mừng khôn xiết.
Cố Thiệu hỏi: “À, vậy không biết Trần tiểu công tử muốn ta dạy đề khó nào?”
Trần Cẩn Du sắp sửa trả lời, liền bị nương của cậu ngăn chặn: “Thôi được rồi, ngoan ngoãn ngồi đi, đợi lát nữa có thời gian tự nhiên để con từ từ thỉnh giáo.”
Trần Cẩn Du cau mày, có chút không hài lòng, nhưng mà lời của mẫu thân cậu không thể không nghe, liền miễn cưỡng đi về.