Chương 106:
Cố Thiệu cũng nhìn rõ, người em vợ tương lai của hắn chính là một tiểu mọt sách, một lòng dốc sức học hành. Hắn nhịn không được nịnh một câu: “Cẩn Du chăm chỉ ngay bây giờ, tương lai nhất định có thể làm nên việc lớn.”
“Có thành tích giỏi, cũng không so được với Thiệu Ca Nhi.” Lý Thị tự nhiên đưa ra kết quả câu chuyện, “Ta chỉ trông mong sau này nó có thể thi khoa cử thuận lợi một chút, đừng giống với cha nó là được rồi.”
Trần tú tài sắc mặt đỏ bừng, có hơi oán trách thê tử ở trước mặt Cố Thiệu vạch trần gốc gác của ông ấy: “Bà nói cái này làm gì?”
“Ôi, sao mà còn không cho người khác nói thế?”
“Không phải, vậy…vậy không phải là do ta không đi thi sao.”
Lý Thị khinh bỉ: “Ông không có bản lĩnh như Thiệu Ca Nhi đây, cho dù đi thi thì có thể đỗ giải nguyên sao? Đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa.”
Trần Cẩn Du ở phía dưới nghe, cũng nhịn không được mà gật đầu.
Đích thực là thi không đậu.
Trần tú tài bị thê tử thẳng thắn nói đến nỗi đỏ mặt. Có điều…sự thật đúng là như thê tử nói, dù ông ấy có tính đi thi, cũng chắc chắn không thi đỗ. Ông ấy cũng tự biết khả năng của mình, vì vậy trước giờ mới không đi thi.
Lý Thị xưa nay ngay thẳng dứt khoát, nói ra thì nói ra, sau khi oán hận xong trượng phu, lại đột nhiên không hề cảnh báo hỏi một câu: “Đúng rồi, ta nhớ đệ đệ của Thiệu Ca Nhi, hình như cũng lớn cỡ Cẩn Du đúng không?”
Cố Thiệu nghĩ tới Lễ Ca Nhi, hơi gật đầu: “Lễ Ca Nhi cũng gần tám tuổi.”
“Thật là trùng hợp, vậy mà lại bằng tuổi nhau.” Lý Thị hình như có chút hứng thú, “Vậy nó cũng đi học rồi?”
“Cái này,” Cố Thiệu do dự một chút, “Vẫn chưa nhập môn, nó còn nhỏ tính tình chưa vững, xưa nay lại phá phách nghịch ngợm, cứ luôn không đến học đường. Hôm qua con mới bảo đường huynh của con nhắn lời về, để cha nương đưa Lễ Ca Nhi đến trường tư của thôn Thượng Táo học cơ bản.”
Lý Thị xua xua tay: “Vậy thì vô cùng tốt rồi.”
Cố Thiệu không rõ nên nhìn qua.
“Theo ta thấy, con cũng đừng để đệ đệ con đi học ở trường tư ngoài làng gì đó, cho nó đi học cùng với Cẩn Du ở học đường mà Cẩn Du đang theo học là được rồi.”
“Sao có thể?” Cố Thiệu lập tức muốn từ chối.
Chỉ là Lý Thị không cho hắn cơ hội để từ chối: “Sao lại không tốt? Hai đứa nó bằng tuổi nhau, có thể chơi cùng nhau trên đường, hai bên còn có thể chăm sóc lẫn nhau, còn gì tốt hơn thế nữa.”
“Càng huống chi, con bây giờ đã là giải nguyên rồi, lại cho đệ đệ đi học ở trường tư ngoài thôn, quả thực không hay lắm, truyền đi rồi, chỉ sợ người khác nói nhà của con được đây mất đó.”
Cố Thiệu do dự nói: “Nhưng mà, con ban đầu cũng là xuất thân từ trường tư.”
“Con nhìn huyện Kim Đàn chúng ta xem, có mấy người có thể được như con?” Lý Thị nói rõ, cũng nói thẳng ra, “Nếu như đệ đệ con cũng như vậy, thì ta đây tất nhiên không còn gì để nói. Nhưng nếu như đệ đệ con không có thiên phú như con, vậy thì nên tìm cho nó một người thầy giỏi, ông nói có đúng không?” Lý Thị nhìn trượng phu.
Trần tú tài hoàn toàn không biết trong lòng thê tử mình nghĩ gì, chỉ là hùa theo trong vô thức: “Đúng, đúng, vốn dĩ đúng là như vậy.”
Lý Thị hơi cười: “Thiệu Ca Nhi con à, tuổi còn trẻ, còn rất nhiều chuyện khó tránh khỏi không chu đáo cân nhắc, theo ta thấy, Lễ Ca Nhi này thích hợp nhất là đưa đến huyện thành học. Vị tiên sinh đó của Cẩn Du cũng quen biết Tần tiên sinh của con, là một vị học vấn thâm sâu, đợi khi Lễ Ca Nhi vào học đường, không cần bao lâu, nhất định sẽ có tiến bộ lớn.”
“Ta đây cũng là vì huynh đệ các con mà nghĩ. Huynh đệ ruột thịt, cũng không thể hơn kém nhau nhiều phải không? Con cũng nói Lễ Ca Nhi hoạt bát hiếu động, vậy thì càng cần một người thầy để chấn chỉnh nó.”
Cố Thiệu choáng váng.
Hắn phát hiện, mình thật sự bị Lý Thị làm cho dao động. Thật ra, với tính xấu đó của Lễ Ca Nhi, chắc chắn không phải một người thầy bình thường có thể chống đỡ nổi. Có điều, tùy tiện để Lễ Ca Nhi đến huyện thành học, đi đi về về cũng là một vấn đề.
Lý Thị là một người rất cẩn thận tỉ mỉ, vừa nhìn liền nhìn ra sự do dự của Cố Thiệu, thong thả ung dung nói: “Ta sớm đã muốn tìm một người bạn cùng chung chí hướng cho Cẩn Du, bây giờ khó khăn lắm mới tìm được, cũng coi như là may mắn của Cẩn Du. Đợi Lễ Ca Nhi vào huyện thành học rồi, vẫn mong cha nương con có thể chia cắt tình yêu, để nó sống ở trong phủ chúng ta, cùng đi học với Cẩn Du. Thiệu Ca Nhi con xem, như thế này được không?”
Đã nói đến mức này rồi, Cố Thiệu tất nhiên cũng chỉ có thể thuận theo đồng ý.
Có điều trong lòng hắn biết, Lý gia đây là cố ý lấy lòng nhà hắn, chung quy vẫn là nợ một ân tình lớn.
Sau khi Cố Thiệu thật lòng thật ý nói đa tạ, Lý Thị quả thật cười càng vui hơn.
Bà ấy lại vui vẻ kéo Cố Thiệu nói thêm một lát, lúc này, Cố Thiệu vẫn đầu óc lộn xộn hứa hôm khác cùng với cha nương hắn đến đây gặp mặt, hai nhà cùng nhau ăn bữa cơm. Mặc dù sau khi Cố Thiệu hứa liền cảm thấy chuyện này hình như có chút đột ngột, nhưng nghĩ lại, có điều chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, thật ra cũng không có gì.
Chắc chắn cha nương cũng sẽ đồng ý.
Mấy người cười cười nói nói, Lý Thị mới bảo con trai dẫn Cố Thiệu đi dạo khuôn viên.
Cố Thiệu thật ra cũng rất tò mò với Trần phủ, không từ chối nhiều liền cùng đi ra ngoài.
Trong phòng, Trần tú tài nhìn chăm chăm thê tử đang uống trà, càng nhìn càng thấy kì lạ: “Tối hôm qua, bà cũng không nói là sẽ mời Cố gia đến phủ chơi.”
“Mới vừa nghĩ ra thôi.” Lý Thị lờ mờ nói, “Tú Nương nhà chúng ta sau này phải gả cho Cố gia, giờ thì khác rồi, ta luôn phải cân nhắc lần nữa vị thông gia kia.”
“Cân nhắc? Hai vợ chồng Cố gia không phải rất tốt sao?” Trần tú tài hoang mang nói.
Lý Thị liếc ông ấy, khinh thường nói: “Ngây thơ!”