Chương 107:
Trần tú tài nghẹn không nói nên lời.
Cố Thiệu vẫn đang cùng với em vợ đi dạo ở trong khuôn viên, hắn vừa đi, vừa thờ ơ cùng Trần Cẩn Du nói chuyện.
Tiểu mọt sách này, đùa không thú vị gì cả. Mặc kệ hắn hỏi cái gì, người ta đều sẽ thành thật trả lời. Trả lời tất cả các câu hỏi, rất ngoan ngoãn.
Cố Thiệu nhìn mà cảm thán không ngớt, nếu như Lễ Ca Nhi nhà hắn cũng có thể nghe lời như vậy thì tốt rồi.
Hệ thống nhìn dáng vẻ hắn cười ngây ngô, thật sự là có chút đồng cảm.
Nương không đáng tin cậy, nhạc mẫu còn mạnh mẽ thành thế này, thật không biết những ngày tháng sau này của kí chủ sẽ như thế nào.
Thôi bỏ đi, cứ để hắn tiếp tục ngây thơ như thế này đi, hệ thống mặc kệ, dù sao kẹt ở giữa cũng không phải là nó.
Bên kia Trần Cẩn Du đi đến một đình vọng lâu nhỏ, đột nhiên không đi nữa.
Cố Thiệu xoa đầu cậu: “Mệt rồi sao?”
Trần Cẩn Du một mặt khó xử. cậu không phải là mệt, mà là mẫu thân đã dặn dò, chỉ có thể đi tới đây. Mặc dù Trần Cẩn Du rất muốn tiếp tục đi thẳng về phía trước, nhưng...thôi, vẫn là nghe lời của mẫu thân đi.
Cố Thiệu không biết trong lòng cậu, đang định dắt cậu đi tới đình vọng lâu nghỉ ngơi, dư quang đột nhiên thấy được một bóng dáng đen đen lao ra, động tác nhanh chóng, khí thế ầm ầm.
“Cô gia cẩn thận!”
Đã không kịp rồi, Cố Thiệu cúi đầu, chỉ thấy trên ngón tay bất ngờ xuất hiện ba đường máu đỏ, trước mắt máu đang chảy ra ngoài. Hay thật, bị thương thành như thế này, đau đến nỗi hắn thiếu chút nữa phải nghiến răng chịu đựng.
Có điều thủ phạm chính lại không nhận thức được rắc rối, sau khi đáp xuống vẫn một mặt hung dữ đối diện Cố Thiệu, trong miệng phát ra tiếng đe dọa gừ gừ.
Người ở phía sau gấp gáp đi qua, thấy Cố Thiệu bị thương, mặt Hồng Hương cũng trắng bệt rồi.
Tiêu rồi tiêu rồi, phu nhân bảo nàng ấy dắt cô nương qua đây, nhưng không nói là để cô gia bị thương.
“Tiểu Côn Luân, ngươi thật to gan, sao mà thấy người là cào vậy!” Hồng Hương nóng nảy giậm chân, lần trước, nàng ấy thấy Tiểu Côn Luân không phải là rất thích cô gia sao, sớm biết hôm nay đã không mang nó ra.
Mèo đen vẫn ngồi xổm ở đó như cũ, liếm chân, cảnh giác nhìn Cố Thiệu.
Sắc mặt của Trần Tú Nương ở phía sau cũng trắng bệch ra, nàng có hơi lo lắng nhìn Cố Thiệu, lại phát hiện đối phương hoàn toàn không phát hiện nàng qua đây.
Trần Tú Nương tiếp tục đi về phía trước vài bước, kết quả, Cố Thiệu vẫn chỉ nhìn chăm chăm tay của mình.
Cố Thiệu: Thật sự rất đau!
Trần Tú Nương nghiến răng: “Hồng Hương, ngươi dẫn Cố công tử lui xuống băng bó đi.”
Cố Thiệu nghe thấy tiếng mới nhìn qua, nhìn thấy nàng, lập tức cúi đầu xuống, có chột dạ lại có chút luống cuống.
Biểu hiện này của hắn, ở trong mắt Trần Tú Nương càng làm cho nàng thất vọng. Lần đầu tiên gặp nhau không quen nàng, bây giờ gặp lại, đến nhìn cũng không nhìn nàng. Nếu nói vừa bắt đầu không phát hiện, nhưng bây giờ nàng đều đã nói rồi, vậy mà cũng xem nhẹ nàng đến mức độ này.
Trần Tú Nương cũng không phải là người không có lòng tự trọng. Nàng tuy thật lòng với Cố Thiệu, nhưng cũng sẽ cảm thấy tủi thân. Sau khi nói xong, Trần Tú Nương liền xoay người chuẩn bị rời khỏi.
Hệ thống vội vàng: “Kí chủ, mau gọi nàng lại đi!”
Cố Thiệu vẫn không biết nên làm sao để đối mặt với vị hôn thê này, theo bản năng hỏi lại hệ thống: “Tại sao ta phải gọi?”
Hệ thống bắn ra một dòng điện: “Ngươi có gọi hay không?!”
---
Trần Tú Nương dừng bước, có chút chờ mong siết chặt khăn. Nàng đang chờ, chờ xem Cố Thiệu sẽ nói câu gì.
Nhưng đợi một lúc lâu, cũng không nhận được một lời nào.
Bởi vì Cố Thiệu hắn bị nghẹn.
Ngăn cản người ta, nhưng lại không biết muốn nói gì, vắt óc suy nghĩ cũng không nghĩ ra một câu nào.
“Cố công tử còn lời gì muốn nói không? Nếu không có vậy ta đi về trước.”
“Có, có!” Cố Thiệu không dám để nàng trở về, suy nghĩ nửa ngày, vẫn không tìm được cái cớ nào hay, cúi đầu nhìn tay mình, vội nói: “Tay của ta! Đau chết mất.”
Trần Tú Nương lo lắng, lại không muốn để hắn nhìn ra: “Trong phủ có đại phu, thuốc trị thương cũng có sẵn, để ta bảo nha hoàn băng bó cho ngươi.”
“Nhưng… nhưng, ta lại không quen biết họ.” Cố Thiệu tủi thân.
Hồng Hương nghe thấy câu này mém chút là bật cười ra tiếng, vội vàng chạy đến cạnh Trần Tú Nương, cưỡng ép nàng xoay người, khuyên bảo: “Cô nương, hiện tại là cô gia đến nhà chúng ta làm khách, người lại bỏ mặc cô gia một mình ở đây, đãi khách như vậy còn ra thể thống gì? Qua ngày mai, lão gia và phu nhân biết nhất định cũng sẽ trách tội cô nương.”
Trần Tú Nương nghe thấy hai chữ “Cô gia”, lập tức cảm thấy ngại ngùng.
Nàng lén liếc mắt nhìn về phía Cố Thiệu, lại thấy hắn không cảm thấy có gì không ổn mới yên lòng lại. Chỉ là nha hoàn Hồng Hương này, nàng không thể không nói đôi câu: “Ngươi đừng có kêu lung tung.”
“Không có kêu lung tung đâu.” Hồng Hương cười hì hì, nàng biết cô nương nhà nàng đang nói cái gì, nhưng nàng sẽ không thay đổi lời nói của mình.
Đối với Hồng Hương, cô nương và cô gia chính là một cặp trời sinh. Nếu lúc trước, gia cảnh nhà cô gia còn kém hơn nhà họ Trần, nhưng hôm nay cô gia đạt giải Nguyên trong kì thi Hương, chính là hoàn toàn môn đăng hộ đối.
Đó cũng là lý do mà hiện tại, tất cả mọi người trong Trần gia đều đối xử với Cố Thiệu vừa nhiệt tình lại có chút khách sáo.
Xét thấy Cố Thiệu thể hiện sự không vui trước mặt mọi người nên Trần Tú Nương cũng không tiện để nha hoàn ở lại giúp hắn băng bó, mà nàng tự mình dẫn người đến nơi ở của Trần Cẩn Du, để em trai cho hắn thuốc trị thương.
Trong nháy mắt, tay của Cố Thiệu liền bị quấn như cái bánh ú, hoàn toàn không dùng sức được.
Trần Cẩn Du ngồi bên cạnh Cố Thiệu, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Cố Thiệu, cảm khái nói: “Thật may là vết thương ở tay trái.”
Cố Thiệu thở dài trong lòng, tai sao vết thương lại ở tay trái chứ?
Trần Cẩn Du lại nói: “Tiểu Côn Luân bình thường đối với mọi người đều rất hiền lành, sẽ không tùy tiện cào người, hôm nay lại đột nhiên nổi cơn điên, cũng không biết tại sao…”