Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 109: Chương 108:

Chương 108:

Lý do gì? Nghiệt duyên thôi, Cố Thiệu thờ ơ nghĩ: “Có lẽ ở nơi nào đó ta chọc tới nó.”

“Sao có thể? Hôm nay Cố đại ca mới thấy nó lần đầu tiên, làm sao có thể chọc tới nó, nhất định là lỗi của Tiểu Côn Luân.”

Cố Thiệu đến bên cạnh con mèo đen kia, từ trên cao nhìn xuống liếc mắt nhìn nó: “Nghe thấy chưa, đã nói là lỗi của ngươi, lần sau đừng có cào người lung tung như vậy nữa.”

“Đúng vậy đúng vậy!” Trần Cẩn Du cũng phụ họa theo.

Cố Thiệu ôm cánh tay, đắc ý nhìn con mèo đen đang xù lông này, uy hiếp nói: “Là ta tốt tính mới không tính toán với ngươi. Nếu đổi là người khác, không chừng đã bắt người đem đi nấu lên ăn!”

Cũng không biết Tiểu Côn Luân có nghe hiểu không, nhưng khi Cố Thiệu vừa nói xong câu muốn đem nó đi nấu lên, nó đột nhiên bạo phát, chuẩn bị nhảy lên cào Cố Thiệu.

Cố Thiệu hoảng sợ lui về sau mấy bước.

Hồng Hương bên cạnh cũng vội vàng chạy đến bắt con mèo lại, dạy dỗ nó một câu: “Ngươi còn dám làm càn, chẳng lẽ muốn bị đem đi chế biến thành thức ăn sao?”

Con mèo nhỏ ngu xuẩn này, lúc này rồi mà còn muốn phạm sai lầm nữa, đợi sau khi cô gia đi, kẻ gặp xui xẻo không phải là nó sao? Đừng nói là phu nhân, ngay cả cô nương nhất định cũng sẽ đến dạy dỗ nó.

Tiểu Côn Luân nhe răng, lửa giận ngập trời mà trừng mắt nhìn chằm chằm Cố Thiệu.

Cố Thiệu mỉm cười đáp lại.

Oắt con, còn muốn đấu với hắn! Đợi ngươi trưởng thành, sớm muộn gì ta cũng đem ngươi đi hầm!

Chẳng qua, ngoại trừ người trong cuộc là Cố Thiệu ra, trong phòng này không còn ai hiểu rõ sự thật. So với mèo, bọn họ vẫn sẵn sàng tin tưởng người hơn, huống chi, vẻ bề ngoài của Cố Thiệu thật sự rất dễ khiến người ta tin tưởng, nhìn qua như một quân tử dịu dàng, sao có thể làm ra chuyện gì vô lý được?

Trần Tú Nương cũng nhìn thoáng qua Tiểu Côn Luân đang nằm trong lòng Hồng Hương.

Thật ra, nàng cũng thấy hơi kì lạ, Trần Tú Nương hiểu rất rõ tính khí con mèo nhà mình. Mặc dù bình thường nó có hơi kiêu ngạo, cũng không quan tâm nhiều đến mọi người, nhưng về bản chất, nó vẫn là một con mèo ngoan không để mọi người lo lắng, từ xưa đến giờ cũng chưa từng cào hay cắn người.

Hôm nay để bị như thế này thật là mất mặt. Khi nào trở về nhất định phải dạy dỗ nó lại, không thể để người khác chịu oan uổng được.

Không biết có phải đã thỏa thuận từ trước rồi không, mà sau khi Hồng Hương mang con mèo rời đi, tất cả nha hoàn trong phòng cũng ngầm hiểu ý mà rời đi, ngay cả Trần Cẩn Du cũng bị tiểu thư đồng bên cạnh cậu gọi đi.

Trong phút chốt, trong phòng chỉ còn lại Cố Thiệu và Trần Tú Nương.

Trần Tú Nương có tâm sự trong người nên cũng không muốn nói chuyện, chỉ ngồi cạnh bàn, suy nghĩ đến thất thần.

Cố Thiệu mấy lần muốn trốn đi, chỉ là suy nghĩ này chưa kịp biến thành hành động đã bị hệ thống dọa cho quay lại.

Đôi khi hắn cảm thấy, hệ thống này thực sự không phải là hệ thống của hắn, dù sao nó đối xử với Trần cô nương còn tốt hơn đối với hắn.

Hazz…

Cố Thiệu thở dài một cái, cam chịu bước tới trước, ngồi xuống bên cạnh Trần Tú Nương.

Đầu ngón tay Trần Tú Nương hơi run một chút, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Cố Thiệu: “Cố công tử có gì muốn nói với ta sao?”

“Ta…” Cố Thiệu thật sự không có mặt mũi mà nói, nhưng liếc thấy hệ thống ở trong đầu lại mắng hắn là cặn bã, Cố Thiệu không thể không giải thích: “Chuyện lần trước là ta không đúng, nàng đừng để chuyện này trong lòng.”

Không nói đến chuyện lần trước thì thôi, nhưng vừa nhắc tới lần trước, Trần Tú Nương liền không nhịn được nữa, nàng lạnh lùng nói: “Chuyện lần trước, công tử không làm gì sai cả, là lỗi của ta, đáng lý ra ta không nên đến, cản trở đường đi của công tử, làm công tử chướng mắt.”

“Không phải không phải!” Cố Thiệu thấy nàng tức giận, vội vàng xua tay: “Là lỗi của ta, là ta trí nhớ không tốt, không có lương tâm. Nếu như ta nhớ kỹ những chuyện nhỏ này, thì ngày hôm đó đã không như vậy. Nhưng ta xin thề, sau này sẽ không có chuyện đó nữa.”

Trần Tú Nương không nói gì.

Cố Thiệu giơ ba ngón tay: “Thật, ta xin thề, sau này nếu ta nói bậy nói bạ làm nàng khó chịu, thì kêu ông trời xuống trừng phạt ta đi.”

Vốn dĩ Cố Thiệu định nói mấy câu như để thiên lôi đánh xuống gì đó, nhưng lời ra đến miệng lại nhịn xuống. Điều xui xẻo như vậy, hắn thật sự không nói ra lời được, lỡ đâu nó thành sự thật thì sao?

Mặc dù hệ thống đối xử với hắn không tốt, nhưng hắn vẫn muốn đối xử với bản thân tốt hơn một chút. Thành thật mà nói, Cố Thiệu vẫn rất trân trọng sinh mệnh nhỏ bé của mình, cũng không nỡ phát lời thề độc.

Chỉ cần có những lời này là đủ rồi, ban đầu Trần Tú Nương cũng không quá trách hắn, bây giờ thấy hắn nhận lỗi, một lòng đều hướng về Cố Thiệu: “Chàng đừng có nói lung tung nữa, như vậy không tốt đâu.”

Cố Thiệu nhìn thấy thái độ của nàng đã thoải mái hơn, vội vàng xích lại gần một xíu, nhìn chằm chằm vào nàng không chớp mắt: “Hết giận rồi sao?”

Trần Tú Nương hoảng hốt, vội vàng lấy cây quạt che khuất nửa gương mặt mình, chỉ lộ ra một đôi mắt đẹp sáng ngời.

Cố Thiệu cho rằng nàng không thích mình, lúc này mới ngượng ngùng mỉm cười lùi lại một chút

Nếu biết sớm thì hắn đã không lại gần như vậy, Cố Thiệu sờ mũi nghĩ.

Hiểu lầm đã được giải quyết, bầu không khí giữa hai người cũng không còn căng thẳng như lúc đầu nửa.

Mặc dù hai người không gặp nhau nhiều, nhưng vì cả hai đều có lòng quan tâm đến đối phương, nên nói chuyện vẫn cực kỳ hòa hợp.

Hầu hết thời gian, đều là Cố Thiệu nói, Trần Tú Nương ngồi nghe.

Những gì Cố Thiệu nói chẳng qua cũng chỉ là những thứ linh tinh mà hắn đọc được trong mấy cuốn du ký.

Trần Tú Nương cũng là người thích đọc sách, chỉ là những cuốn nàng đọc đều là sách nghiêm túc, đây là lần đầu nàng nghe thấy những chuyện xưa cổ quái lại ly kì như vậy, cũng cảm thấy cực kỳ mới lạ, nghe thế nào cũng thấy không đủ.

Lúc trước nàng cho rằng Cố Thiệu tài năng đã học được rất nhiều, bây giờ lại thấy Cố Thiệu nói chuyện thật phi phàm, từ tận đáy lòng nàng lại càng ngưỡng mộ hắn hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!