Chương 109:
Chỉ là dù Trần Tú Nương có muốn nghe nhiều hơn nửa thì cha nương nàng cũng không cho phép.
Để con gái với cô gia gặp mặt chỉ vì muốn để hai người thân thiết với nhau hơn, nhưng nếu ở chung quá lâu thì bên ngoài nhìn vào lại thấy con gái bọn họ giống kẻ đeo bám.
Hai khắc sau, Lý thị liền cho người đến gọi.
Cũng không phải đuổi Cố Thiệu đi, mà là kêu bọn họ qua dùng cơm.
Đợi đến lúc nha hoàn đến mời, Trần Tú Nương mới giật mình nhận ra bản thân đã ở chung với Cố Thiệu lâu như vậy. Nhìn dáng vẻ tự nhiên của Cố Thiệu, Trần Tú Nương âm thầm tự để mình bình tĩnh.
Không phải chỉ là nói nhiều hơn mấy câu thôi sao, không có gì.
Sau khi ra khỏi Trần gia, Cố Thiệu lại vòng một đoạn đường xa đến chỗ Cố Đại Văn, nhờ hắn truyền tin tức về nhà trước.
Cố Đại Văn làm việc mau lẹ, lúc hắn ta trở về vào chạng vạng tối, còn chưa về nhà liền đến nhà thúc thúc hắn trước.
Trần Kim Liên đang ăn cơm ở nhà, đột nhiên nghe được tin tức tốt này, đôi đũa đang gắp thức ăn cũng dừng lại.
Trên bàn chỉ có một mình Cố Đại Hà là vui mừng.
Cố Tiểu Muội nghe không hiểu lắm, chỉ biết là hình như nhị ca chuẩn bị vào huyện thành đi học, còn có bảy ngày sau, bọn họ phải đến Trần gia thăm hỏi.
Mặt khác, Cố Lễ mang vẻ mặt sống không còn gì hối tiếc, nhóc thật sự, thật sự không muốn đến trường học.
Học ở đâu cũng không muốn đi.
“Cha, con có thể không đi được không, để đại ca dạy con cũng được mà.” Dù sao đại ca hắn nhất định không có kiên nhẫn để làm việc này.
Cố Đại Hà trừng hắn một cái: “Con thật đúng là không biết tốt xấu. Cơ hội tốt như này, con nghĩ ai muốn cũng được sao? Bây giờ con có thể vào trong huyện thành đọc sách, mượn chút ánh sáng từ đại ca con , nếu sau này không học cho giỏi, nhìn xem ta có đánh gãy chân con không!”
Cố Lễ bị mắng mà ngơ ngác.
Cố Đại Văn thấy dáng vẻ này của thúc thúc, liền hiểu rằng thúc mình đã đồng ý. Hắn ta cũng không ở lại lâu, sau khi truyền lời xong liền đứng dậy về nhà.
Sau khi người đi, Cố Đại Hà còn đang vui vẻ suy nghĩ. Không lâu sau, nhà bọn họ sẽ có thêm người đọc sách thứ hai.
“Đúng là tổ tiên phù hộ mà.”
“Lễ Ca Nhi, con đến huyện thành rồi phải học tập cho tốt, tuyệt đối đừng làm mất mặt đại ca con.”
“Con có nghe rõ chưa?!”
“Nghe rõ.” Cố Lễ sống không còn gì luyến tiếc mà bưng bát cơm.
Cố Đại Hà đang vui mừng, đột nhiên nhìn thấy gương mặt vô cảm, không mấy vui vẻ của vợ mình. Ông giật mình, ngập ngừng hỏi: “Bà làm sao vậy?”
“Làm sao vậy? Còn có thể làm gi được! Người ta đã tính kế đến trên đầu nhà chúng ta rồi, ông còn ngu xuẩn không biết chút gì!” Trần Kim Liên tức muốn hộc máu mà chọc vào đầu ông.
“Tính kế đến trên đầu chúng ta? Ai? Khi nào? Sao ta lại không biết.” Cố Đại Hà ngơ ngác.
“Còn không phải nói ông hồ đồ sao! Ngu xuẩn!”
Trần Kim Liên ngay từ đầu đã không thích mấy người Trần gia, bây giờ lại làm một màn như vậy, bà càng thêm không thích bọn họ.
Ban đầu, lúc Thiệu Ca Nhi không thi đậu giải Nguyên, bà chưa bao giờ thấy bọn họ nhiệt tình như vậy. Bây giờ thi đậu giải Nguyên, liền đu bám theo, còn không phải là muốn để Thiệu Ca Nhi nợ bọn họ một phần nhân tình sao.
Đối với chuyện bữa cơm, theo cái nhìn của Trần Kim Liên, đó chính là ra oai!
Chẳng qua --- trận chiến này, bà nhất định sẽ không thua, chờ đó. Hôn sự còn chưa thành công đâu, lại muốn dùng thủ đoạn trước mặt bà, Thiệu Ca Nhi không hiểu rõ, không lẽ bà còn không hiểu sao?
Trần Kim Liên bỏ bát cơm xuống, không nói lời nào liền xoay người trở về phòng.
Cố Đại Hà ở phía sau buồn bực hét lên: “Bà không ăn cơm nữa hả?”
Ăn ăn ăn, cả ngày chỉ biết ăn! Trần Kim Liên tức giận trừng mắt liếc ông một cái, sau đó không thèm để ý tới ông nữa.
Bà còn phải đi xem mấy cuộn vải của mình, tìm xem cái nào đẹp nhất để đem đi may quần áo.
Cho dù như thế nào, trước hết phải có phong thái. Bà muốn để những người nhà đó nhìn thấy, Trần Kim Liên bà từ trước đến giờ đều chưa từng thua!
--
Buổi tối quay về Tần phủ.
Sau khi tắm rửa, Cố Thiệu choàng lên người một bộ đồ ngủ màu trắng rồi ngã người nằm trên giường, đầu tóc vẫn còn chút ẩm ướt, tùy tiện buộc ở sau đầu. Tâm trạng của hắn lúc này đang rất thoải mái, một tay cầm sách, một tay nhàn nhã quay túi thơm đung đưa khắp nơi.
Đến cả tiểu thư đồng rót nước bừng trà nhìn thấy, mặt cũng thoáng ửng đỏ, luống cuống mang trà đến rót rồi nhanh chóng đóng kín cửa lại.
Hệ thống đơn giản cảm thấy không muốn nhìn ký chủ trong bộ dạng này. Nếu không phải vì không thể thoát ra ngoài, nó thật sự muốn đem hắn dìm chết trong chậu rửa mặt!
“Ngươi không thể ăn mặc đàng hoàng được sao hả?!
Cố Thiệu bất giác nhìn trên mình một cái, cuối cùng cũng phát hiện mình cũng không có gì không phù hợp, thoáng chốc không hài lòng nói: “Sao mà ta lại không ăn mặc đàng hoàng, đồ ngủ không phải là đều mặc như vậy sao?”
“Cổ áo!”
Cố Thiệu cúi đầu nhìn, ngoài trừ cổ áo mở ra có chút lớn, dường như cũng không có chỗ nào khác sai trái. Cố Thiệu lặng lẽ thu chặt lớp quần áo lại, trong lòng theo đó chặc lưỡi một cái, cái tên hệ thống rác rưởi này, vậy mà cũng biết xấu hổ?
Cái tên thân mật rác rưởi này, vẫn là Cố Thiệu học được từ hệ thống.
Hơi một tí là hệ thống lại gọi hắn nam cặn bã, còn không thì gọi hắn là rác rưởi. Cố Thiệu biết từ trước đến giờ mình không phải thứ hay ho gì, nhưng sau này khẳng định không phải. Nếu không phải từ hay, vậy thì dùng cho hệ thống là đúng rồi!
Sau khi đã kéo chặt quần áo rồi, Cố Thiệu tiếp tục đắc ý nói: “Hôm nay có thể xem như là mở mang tầm mắt, thấy được sức quyến rũ từ dung mạo đường đường là một giải Nguyên công của ta rồi đúng không?”
Hắn đung đưa túi thơm trong tay, cực kỳ đắc ý.
“Đó là một chút tấm lòng của người ta, ngươi trân trọng nhiều một chút được không hả?”