Chương 110:
Cố Thiệu nháy mắt từ trên giường ngồi dậy: “Ta nói ngươi đó hệ thống, ngươi thật sự là đứng về phía ai vậy, sao ta thấy ngươi đối với cô nương Trần gia còn tốt hơn ta nữa?”
Hệ thống ha ha một tiếng, tại vì sao, còn không phải bởi vì ngươi là nam cặn bã ruồng bỏ vợ con, người ta là nữ khổ vì tình bị ngươi làm tổn thương không biết bao nhiêu lần. Những lời này, hệ thống đã không muốn nói nữa rồi, rốt cuộc có nó ở đây, đời này của ký chủ cũng sẽ không hại được ai nữa.
Dựa theo đức hạnh hiện giờ của ký chủ, đoán chừng sẽ nhanh chóng tò mò hỏi.
Nó không đáp lại, ngược lại Cố Thiệu càng thấy tò mò: “Ngươi nói cho ta xem, kết cục thật sự của người Trần gia là gì ?”
Tự hắn vẫn còn đang phân tích: “Dựa theo những gì ngươi nói cái gì mà ruồng bỏ vợ con, vậy cô nương Trần gia chắc hẳn sống không được tốt rồi, nhưng mà hôm nay ta đến thăm Trần gia, thấy người Trần gia đều hết mực bảo vệ nàng ấy mà, đặc biệt là thẩm thẩm Trần gia, cảm thấy bà ấy đặc biệt xem trọng nữ nhi, sao có thể sẽ để nàng ấy sống mà chịu nhiều tổn thương được.”
Hệ thống không nén được sự căm ghét nói một câu: “Người đều không còn thì bảo vệ thế nào?”
“Không còn, sao lại không còn?”
“Bị một tên vô lương tâm nào đó làm cho tức chết rồi.”
Cố Thiệu ngớ ra, cảm thấy tên hệ thống rác rưởi này có vẻ như có tiến bộ rồi, không ngờ còn học được cách chọc cười nữa, người đang bình thường, sao có thể dễ bị chọc cho tức chết được, Trịnh tiên sinh lần nào cũng nói sắp bị hắn làm cho tức chết, kết quả chẳng phải vẫn sống tốt sao.
Hắn thích thú nói: “Ai mà có khả năng lớn đến vậy, còn có thể khiến cho người ta tức đến chết, không phải là ta chứ, hahahaha…”
Đột nhiên hệ thống trầm mặc.
Cố Thiệu dần dần thu lại tiếng cười, len lén từ trên giường bò dậy: “Cái đó…ta đi đọc sách.”
Hệ thống âm thầm ném cho hắn một ánh mắt khinh thường.
Trong câu chuyện gốc, không có ai có kết thúc tốt đẹp gì. Mà sai lầm cho tất cả chính là bắt đầu từ chuyện bán Cố Tiểu Muội. Trên thế gian này không có sự hối hận, một bước sai thì tất cả các bước đều sai, đã không có ai dắt Cố Thiệu hướng thiện, cũng không có ai dạy hắn vươn lên, cho dù ngay từ đầu biết mình hại muội muội trong lòng đã thấy hổ thẹn, nhưng sự hổ thẹn này không khiến hắn sửa đổi, mà ngược lại khiến sự do bẩn trong đầu hắn càng lún càng sâu, đã phụ tất cả mọi người.
Đời này, dù bất cứ giá nào hệ thống cũng phải dạy bảo tên nam cặn bã này thật tốt, khiến hắn dốc hết sức bù đắp lại.
Chuyện tình cảm nó không thể gò ép, nhưng mà học được mà, hệ thống tỏ vẻ nó có thể!
Là trong một đêm đó, Cổ Thiệu đã bị cả biển đề bi thảm nhất trần gian của hệ thống đè bẹp.
Ở bên này Cố Thiệu sống không bằng chết thì bên Tần tiên sinh và Trịnh tiên sinh cũng đã thảo luận ra kết quả. Dựa vào khả năng hiện giờ của Cố Thiệu, thực sự mà nói thì hai người bọn họ cũng không dạy được cái gì nữa rồi. Trịnh Viễn An còn đỡ chứ thật sự lúc này Tần tiên sinh sức lực có hạn.
Càng huống hồ, xưa nay Tần tiên sinh cũng không muốn níu chân học trò của mình. Cho nên hai người mới hợp kế, chuẩn bị sớm đưa hắn vào kinh thành. Đến lúc đó rồi, Trịnh Viễn An tự nhiên có thể tìm đến cao nhân giúp Cố Thiệu cho lời khuyên để đi đúng đường.
“Nghe thì dường như không tệ, chỉ là sau này càng phải phiền ông nhiều rồi.” Tần tiên sinh nói.
Trịnh Viễn An phẩy tay: “Đây đã là gì, dù sao hắn cũng gọi ta một tiếng tiên sinh, ta phải chịu trách nhiệm đến cùng.”
Tần tiên sinh cảm thán một tiếng. Cũng trách ông ấy có chút vô dụng, nếu như ông ấy có thể dạy Cố Thiệu thật tốt, cũng không đến nỗi phiền Viễn An thành thế này.
“Đừng quá để tâm, dù sao ta cũng là tiện đường quay về kinh thành đón năm mới, mang thêm một người cũng không sao. Cả một gia nghiệp to lớn nhà họ Trịnh hoàn toàn không đến mức ngay cả một học trò cũng không nuôi nổi.”
Tần tiên sinh cười nói: “Được rồi, biết Trịnh Viễn An ông có tài có của cảt rồi.”
Trịnh Viễn An đắc ý cười.
Sau khi hai người thỏa thuận xong, thì nói chuyện này lại cho Cố Thiệu. Nhưng mà Tần tiên sinh giữ ở trong lòng không nói ra muốn Cố Thiệu ở kinh thành tìm tiên sinh, mà chỉ nói hai tháng nữa Trịnh Viễn An chuẩn bị lên đường hồi kinh, tiện thể mang hắn theo một chuyến, sau khi đến kinh thành rồi còn có thể có cơ hội nhìn nhiều một chút dưới chân thiên tử là hình dạng thế nào.
Cố Thiệu nghe lại có chút không hiểu: “Tháng ba mới thi Hội, con đến sớm như vậy để làm gì?”
“Hồ đồ!” Tần tiên sinh trợn trừng mắt nói: “Đi sớm để chuẩn bị, thì sẽ không phát sinh biến cố.”
Cố Thiệu nhỏ giọng thì thầm: “Vậy thì cũng quá sớm rồi đó.”
Sau khi hai tháng khởi hành, thì sau tháng ba năm sau mới có thể thi xong kỳ thi Hội, vậy hắn rời khỏi gia đình trong bao lâu nhỉ? Cố Thiệu nghĩ ngợi rồi cảm thấy không vui.
Hơn nữa ở nơi lạ nước lạ cái, cho dù có Trịnh tiên sinh hắn cũng không có cảm giác an toàn.
Tần tiên sinh thấy hắn như vậy, thầm cảm thấy mình tìm Trịnh Viễn An để bàn bạc chuyện này đúng là không sai. Phải tìm một tiên sinh cứng nhắc nhất nghiêm khắc nhất để trông chừng hắn, nếu không dựa theo đức tính này của hắn, thiên phú có tốt cũng chắc chắn bỏ phế hoàn toàn rồi: “Nếu như ngươi không muốn đi, chờ có thời gian ta sẽ đích thân đến nói chuyện với cha nương ngươi.”
“Hả?” Cố Thiệu hoang mang ngẩng đầu, thấy tiên sinh tức giận, vội vàng cười cợt nhã nói: “Muốn đi muốn đi, dù sao tiên sinh đều đã quyết định như vậy rồi, sao có thể không đi chứ.”
Tần tiên sinh cười lạnh một tiếng. Ông ấy chính là lo lắng tính cách lười biếng này của Cố Thiệu, sợ là sau khi hắn biết rồi không đi nữa nên mới không nói cho hắn biết sự thật!
Cố Thiệu lại quay về phía Trịnh tiên sinh nói một tiếng cảm ơn.
Không có nhận được bất cứ câu trả lời nào, Trịnh Viễn An luôn là như vậy, lúc nhìn Cố Thiệu giống như là nhìn một món hàng kém chất lượng vậy, ánh mắt luôn mang theo sự xoi mói. Lúc Cố Thiệu nói cảm ơn, ông ấy cũng không thích thú lắm, mà ngược lại không nặng không nhẹ đánh Cố Thiệu một cái.