Chương 111:
Cố Thiệu: “…”
Thật chán nản, hai vị tiên sinh này, thật là ngày càng khó đối phó
Chỉ còn hai tháng nữa thôi, mắt Cố Thiệu đảo qua đảo lại, vậy có phải hai này có thể xin nghỉ nhiều lần không? Khẳng định là có thể! Còn không đợi Cố Thiệu nghĩ ra cái gì phải mở miệng xin nghỉ thế nào, Tần tiên sinh lại nói: “ Thời gian hai tháng quý báu này, không được lãng phí. Ta đã bàn bạc qua với Trịnh tiên sinh của ngươi, quyết định gia tăng gấp đôi bài học sau này của ngươi.”
Cố Thiệu hít sâu một hơi, mặt đầy kinh sợ chỉ vào mình: “Con, con…”
Không phải hắn đã thi đậu giải Nguyên rồi sao, tại sao vẫn còn có nhiều bài học như vậy?!
“Con cái gì mà con, kêu ngươi học thì ngươi cứ học , bọn ta còn có thể hại ngươi sao?” Trịnh tiên sinh cau mày lên mắng, “Không có thiên phú gì cũng thôi đi, nếu như còn thêm cả bệnh lười thì mới là thật sự không thể cứu chữa!”
Hệ thống cũng vui vẻ cho thêm một quyển đề thi: “Năm năm thi Hội, ba năm mô phỏng”, bên trong bổ sung 3000 đề thi thật của thi Đình, bản A là nền tảng căn bản, bản B là chú trọng thăng cấp, ai ôn hết cũng đậu , ký chủ rất đáng dùng!”
Cố Thiệu bị chấn động liên tiếp lùi về sau.
Trịnh tiên sinh thì lại tức giận rồi: “Sao, ngươi còn dám từ chối sao?”
Hệ thống phối hợp phát ra giọng cười lạnh lùng hung tợn.
Cố Thiệu che lấy ngực, hắn sống quá khổ rồi, thật sự quá khổ rồi!
Vốn đã định sẵn không ai hiểu hắn rồi. Sau khi Cố Thiệu cam chịu số phận, đang lúc chuẩn bị đi vào phòng khóc một trận, thì người ở chỗ huyện nha đột nhiên lại đến, nói là mời hắn qua đó một chuyến.
Thật ra sau khi tự nghe lỏm được chuyện của Lý gia ở huyện nha, sau đó Cố Thiệu không muốn chạy đến chỗ Đỗ huyện lệnh nữa.
Cố Thiệu không tin ông ấy không biết.
Chỉ là, cho dù ông ấy biết rồi, cũng vẫn im lặng làm ngơ, sao có thể nói người ta không buồn? Chỉ là đối phương là huyện lệnh của huyện Kim Đàn, Cố Thiệu không có cách nào từ chối được, sau khi hắn nói với Tần tiên sinh một câu, thì cùng nha sai đó đi đến nha môn.
Đỗ huyện lệnh sớm đã đợi ở đó rồi.
Sau khi Cố Thiệu đến thì lại phát hiện bên trong có không ít người. Ngoại trừ hắn và Đỗ huyện lệnh ra, tất cả Cử nhân của huyện Kim Đàn đều đã đến, một vài sư gia trong nha huyện cũng đều có mặt.
Thấy người đều đã đến đủ rồi, Đỗ huyện lệnh mới nói rõ đầu đuôi, lí do có ngày hôm nay là vì một vụ án khó giải quyết.
Sáng hôm qua, phu nhân của một hộ ở phía nam huyện đột nhiên gõ cửa lớn của nha môn, nói là nhà mình bị mất ba mươi lượng bạc, một mực khẳng định là hàng xóm bên cạnh trộm mất.
Sau khi Đỗ huyện lệnh thăng đường, cho gọi người hàng xóm bên cạnh mà bà ấy nói đến. Bị cáo là một đôi phu thê, sống thật thà chất phác. Bị quan sai trong nha môn dọa sợ, nói không ra lời.
Thấy dáng vẻ này, phu nhân bị trộm mất bạc đó, càng là đổ nước dơ lên người bọn họ.
Đỗ huyện lệnh bị bà ấy làm ồn đến mức phiền không chịu được, mới phái quan sai đến hai nhà lục soát một lượt, kết quả đều là không có bạc.
Phu nhân đó vẫn là không tin, vẫn một mực khẳng định là nhà bên cạnh trộm. Chỉ là đợi Đỗ huyện lệnh hỏi bà ấy là trộm khi nào thì bà ấy lại ấp úng, phải rất lâu mới nói được thời gian.
Sau đó người của quan phủ cũng tra rõ, trong khoảng thời gian đó, hai phu thê bị cáo đều đang làm trên ruộng, bên cạnh còn có người khác làm chứng.
Tiếp theo đó quan sai lại đi nghe ngóng đánh giá phẩm chất của hai hộ này, kết quả không ngoài dự đoán, phu nhân này họ Vương, phu quân họ Chu đã chết, người ta gọi là Chu quả phụ. Thủ tiết nhiều năm, chỉ có duy nhất một người con, bình thường là người cực kỳ đanh đá, không ai áp chế được bà ấy, mọi người gần quanh đó không ai ưa nổi bà ấy. Con trai của Chu quả phụ này là một người làm ăn, vài ngày trước có quay về nhà, đúng là có nghe nói để lại ba mươi lượng bạc. Chuyện này, người ở gần đều biết, thậm chí Chu quả phụ thường đem chuyện này ra khoe khoang một chút.
Còn hàng xóm của bà ấy họ Ngô, phẩm chất cả một nhà đều không tệ, lương thiện và có trách nhiệm, chưa từng kết oán với người ta. Đại khái là quá lương thiện, cho nên sau khi lên công đường, tự biện bạch cho mình cũng không dám.
Đỗ huyện lệnh đã tra cả một ngày rồi, cũng không tra được rốt cuộc bạc đang ở đâu?
Vốn dĩ nghĩ đem Chu quả phụ ra đánh vài trượng để làm cho bà ấy yên tĩnh, kết quả không biết Chu quả phụ này có phải là đã ăn gan hùm mật gấu rồi hay không, mà náo loạn chuyện này đến ai nấy cũng đều biết, dân chúng sống gần huyện nha trong một thời gian đều đã tụ tập bên ngoài nha môn xem náo nhiệt, một lòng chờ xem kết quả. Cũng không biết Chu quả phụ khóc lóc kể lể như thế nào mà những người xem nào nhiệt bên trong, có không ít người đồng tình với Chu quả phụ, thấy Đỗ huyện lệnh muốn đánh bà ấy thì từng người một ở bên ngoài đều cầu xin cho bà ấy.
Đỗ huyện lệnh là người coi trọng danh tiếng và thể diện, trong tình thế bây giờ ngược lại khiến ông rơi vào bước tiến không được lùi không xong.
Người của hai hộ này cũng tra không ra được gì cả, cho nên ông ấy mới phải gọi mọi người lại, muốn xem xem bọn họ có cao kiến gì hay không.
Sau khi mọi người đã đến rồi, Chu quả phụ và phu thê nhà họ Ngô đó lại bị dẫn lên lần nữa. Vẫn là như vậy, người nhà họ Ngô nhút nhát đến mức đến cả tự biện bạch cũng không dám, Chu quả phụ thì cực kỳ đanh đá, đánh chết cũng nói bạc là bị hàng xóm trộm.
Mọi người gặng hỏi hết nửa ngày cũng không thể hỏi được đầu mối gì.
Trong lúc bọn họ đang hỏi, Cố Thiệu cũng không nghiêm túc lắng nghe.
Nói chung có người khác ở đây, còn muốn hắn làm gì nữa? Vả lại, thái độ của Chu quả phụ này cũng thật sự khiến người ta không thích. Chỉ là Cố Thiệu thấy bọn họ thảo luận đến mức mãnh liệt sôi nổi như vậy, qua đó làm phiền cũng không hay. Cho nên hắn cứ đứng một bên, nhìn thì giống như đang lắng nghe nhưng thực ra không biết tâm tư đã trôi đến chỗ nào rồi.