Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 113: Chương 112:

Chương 112:

Đứng đến mệt luôn rồi, còn không nhịn được mà ngáp một cái.

“Cố giải Nguyên có gì muốn nói không?”

Một hồi sau, Đỗ huyện lệnh hỏi hắn.

Cố Thiệu lập tức quay về hiện thực, sau khi quét mắt nhìn ba người bên đó thì khẽ lắc đầu. Hắn có thể có gì để nói chứ? Lại không phải bạc của hắn.

Đỗ huyện lệnh cau mày.

Hôm nay mời hắn đến là vì muốn tập trung ý kiến hữu ích sớm ngày phá án, nhưng mà đã nói lâu như vậy lại vẫn là không có một ai nói được ý kiến.Vậy vụ án này, sẽ trở thành án treo rồi sao? Xem ra hôm nay không có kết quả gì rồi, Đỗ huyện lệnh cảm thấy đau đầu lệnh cho ba người lui xuống.

Khi Chu quả phụ bị dẫn xuống dưới vẫn như cũ cực kỳ không phục, miệng còn mắng chửi lung tung, đều là mắng hai phu thê nhà họ Ngô.

Hai phu thê nhà họ Ngô không nói gì dù chỉ là một câu, cúi đầu quay người muốn đi.

Sau khi Cố Thiệu tùy ý liếc mắt một cái thì đột nhiên ngớ ra.

“Đợi đã!”

---

Ba người đằng trước đều bị bắt ngừng lại.

Cố Thiệu bước đến phía trước vài bước, đứng đó hoài nghi nhìn mặt ba người một vòng, không bỏ qua bất cứ biểu cảm nào của bọn họ.

Ánh mắt thê tử Ngô gia hơi lóe lên, tránh đi tầm mắt của Cố Thiệu.

Cố Thiệu cười cười, lại nhìn về phía Chu quả phụ: “Ngươi nói ngươi bị trộm bao nhiêu lượng bạc?”

“Ba mươi lượng!” Chu quả phụ vội nói.

“Có thể có ba mươi lượng bạc, chắc là một nhà cũng khá giả nhỉ.”

Chu quả phụ cười nói: “Cũng không khá giả gì, chỉ, chỉ là gia đình bình thường thôi. Đứa con trai của ta làm buôn bán, hai năm trước kiếm lời chút tiền, lần này trở về đã lấy chút bạc hiếu kính ta.”

“Ngươi phải nghĩ cho kỹ đó, trên công đường, không chấp nhận được người nói dối.”

Chu quả phụ ngoài mạnh trong yếu: “Ta nói những câu đó đều là sự thật!”

Nói xong, Chu quả phụ lại mang vẻ mặt hung ác trừng về hai người khác: “Số bạc đó chính là tiền dưỡng lão của ta. Ta vốn đã giấu rất kỹ rồi, ai ngờ rằng vẫn là bị hai kẻ trộm vô sỉ này trộm đi mất!”

“Thật sự không phải chúng ta.” Vợ chồng Ngô gia nhanh chóng phủ nhận.

Cố Thiệu nhướng mày, lại chuyển sang hai người bọn họ: “Thật sự không phải?”

“Không, không phải!” Nương tử Ngô gia vội vàng lắc đầu, “Công tử minh giám, người nhà chúng ta đều thành thành thật thật, lại tuân theo bổn phận, sao có thể làm ra việc trộm tiền của người ta chứ.”

“Rõ ràng chính là ngươi trộm, đừng cho rằng ta không biết.” Chu quả phụ chỉ vào nương tử Ngô gia mắng, “Tay chân không sạch sẽ lại không phải một ngày hai ngày, người khác không biết ngươi có tính tình gì, ta còn có thể không biết sao?”

“Bà, bà đừng nói hươu nói vượn!” Nương tử Ngô gia bị thái độ của bà ta làm cho tức giận đến mức suýt chút nữa thì khóc lên, cũng may bên cạnh có trượng phu của nàng ta an ủi, lúc này mới nhịn xuống.

Chu quả phụ còn muốn mắng nữa, chỉ là Cố Thiệu đã đưa mắt ra hiệu cho quan sai, bảo cho bọn họ nhanh chóng dẫn ba người đi đi.

Quan sai đồng thời gật đầu, còn không đợi Chu quả phụ mở miệng, người đã bị kéo ra khỏi nha môn.

Sau khi đi ra ngoài bà ta vẫn không cam lòng, một đường hùng hùng hổ hổ, giọng nói lớn đến mức toàn bộ huyện nha đều có thể nghe được.

Sau khi người đi, Đỗ huyện lệnh mới hỏi: “Cố Giải Nguyên, ngươi nhìn ra cái gì ư?”

“A?” Cố Thiệu quay đầu lại, thấy Đỗ huyện lệnh nhìn chằm chằm vào hắn, nhất thời lắc lắc đầu, “Cũng không có nhìn ra cái gì hữu dụng.”

Trong đám người bỗng nhiên có người bất mãn: “Nếu cái gì cũng không nhìn ra, vậy rốt cuộc vừa rồi ngươi hỏi cái gì hả?”

Cố Thiệu cười khẽ: “Mới vừa nãy Vương cử nhân cũng hỏi không ít, còn cãi cọ với người ta nửa ngày, vậy ngươi có nhìn ra cái gì chưa?”

Vương cử nhân bị lời này làm cho nghẹn một chút, sau đó không còn mặt mũi mà nói chuyện.

Chỉ là trong lòng hắn ta không tránh được muốn trách cứ Cố Thiệu một chút.

Tuy thi đậu Giải Nguyên, nhưng chẳng qua vẫn là một thằng nhãi mà thôi, thế mà lại giáo huấn đến trên đầu của hắn ta, thật là không biết lớn nhỏ.

Hai người này gây gổ đến mức không thoải mái, Đỗ huyện lệnh ở trên xem đến rõ ràng. Chỉ chờ sau khi giữa hai người ngừng nghỉ lại, Đỗ huyện lệnh mới lại nói hai câu khách khí.

Nguyên cáo và bị cáo đều đi rồi, giữ lại những người này cũng thật sự không có ý nghĩa gì.

Sau khi Đỗ huyện lệnh cho người tiễn hết từng người trong số họ, chỉ để lại một mình Cố Thiệu.

Cũng không biết người ở trong phòng nói cái gì, người ở bên ngoài chỉ biết, không lâu sau, Cố Thiệu cũng từ bên trong ra.

Còn chưa đi bao lâu, Cố Thiệu liền phát hiện dường như Chu Tư Niên vẫn luôn ở phía trước chờ hắn.

Hắn bước nhanh qua, gọi một tiếng: “Chu huynh, ngươi đang đợi ta?”

Chu Tư Niên gật đầu.

Sau khi từ biệt vào hôm yết bảng, hai người cũng không có gặp mặt. Lần này số người thi đậu cử nhân trong huyện Kim Đàn cũng không nhiều, lấy tuổi tác của Chu Tư Niên, xem như là một trong số những người xuất sắc. Chỉ là ánh sáng từ Giải Nguyên công của Cố Thiệu thật sự là quá loá mắt, trực tiếp phủ qua tất cả bọn họ.

Mấy ngày nay, ngay cả người kể chuyện trong quán trà, những chuyện thường được nói nhất cũng là tên của Cố Thiệu.

Người nói nhiều, thanh danh của Cố Thiệu cũng cứ như vậy mà đi lên. Chu Tư Niên cũng từng nghe qua một hai câu, tuy có tiếc nuối người đối phương nói cũng không phải hắn ta, nhưng hắn ta cũng thật lòng bội phục Cố Thiệu, cho nên nghe cũng không cảm thấy không thoải mái.

Hai người song song đi về phía trước, Chu Tư Niên đột nhiên hỏi: “Có phải vừa nãy Cố huynh đã có manh mối rồi không?”

“Vì sao nói như vậy?”

Chu Tư Niên cười nói: “Cố huynh nhìn không giống như là người bắn tên không đích.”

Cố Thiệu xấu hổ cười. Hắn thật sự, không đảm đương nổi lời khen như vậy.

Chu Tư Niên còn đang tự nói, “Án ngày hôm nay, cũng khó trách Đỗ huyện lệnh không có cách nào giải quyết. Kẻ mất tiền thì thái độ ngang ngược đến tận đây, miệng luôn chắc chắn là hàng xóm trộm bạc của bà ta, nhưng không thể nói rõ là bị trộm khi nào, đặt ở nơi nào, quan sai huyện nha tìm lâu như vậy mà cũng không thu hoạch được gì.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!