Chương 113:
Cố Thiệu nghe xong, đột ngột hỏi một câu: “Vậy nhìn từ góc độ của Chu huynh, đến tột cùng việc này là ai đang nói dối?”
Chu Tư Niên lắc đầu.
Mới vừa rồi hắn ta quan sát nửa ngày, cũng suy nghĩ nửa ngày, lại không suy tư ra được cái gì. Có lẽ đầu óc này của hắn ra, ngoại trừ để đọc sách cũng không có tác dụng khác.
Rời khỏi huyện nha, hai người liền tách ra.
Chu Tư Niên trở về nhà, Cố Thiệu trở về Tần phủ.
Tần tiên sinh đã chờ hắn từ sớm, sau khi Cố Thiệu trở về, bị Tần tiên sinh nhất thời gọi lại bên cạnh.
Đợi sau khi Cố Thiệu nói xong ngọn nguồn, Tần tiên sinh chỉ nhàn nhạt mà liếc nhìn hắn: “Đã quyết định muốn nhúng tay vào?”
Cố Thiệu không hiểu: “Học sinh không có nói như vậy.”
“Ngươi có tính tình gì, ta còn có thể không biết à?” Tần tiên sinh cười ha hả, “Nếu như ngươi thật sự không muốn quản thì sẽ không hỏi nhiều như vậy.”
Dạy Cố Thiệu thời gian dài, Tần tiên sinh biết học sinh này của ông là một đứa không thích chõ mũi vào chuyện của người khác, trừ khi chuyện đó làm hắn thật sự cảm thấy hứng thú.
Cố Thiệu cười hì hì: “Con chỉ mù mờ xen vào một chút, không có ý khác.”
“Án kia đến Đỗ huyện lệnh cũng không phá được, ngươi phải kiềm chế một chút, đừng có làm đến cuối cùng, ngược lại bại hoại thanh danh của mình.” Tần tiên sinh chỉ là từ những lời Cố Thiệu nói, đã nghe ra Chu quả phụ là người hay cãi cọ vô lý cỡ nào.
Người như vậy, không dính dáng gì với bà ta thì thôi, một khi liên quan dính vào bà ta, vậy thì thật sự giống như dính vào một khối thuốc cao bôi da chó vậy .
Cố Thiệu cười nói chính mình có chừng mực.
Nếu đã như thế, Tần tiên sinh cũng không nhiều lời nữa.
Sau khi về sương phòng, Cố Thiệu bắt đầu nói chuyện với hệ thống câu được câu không. Trong lòng hắn còn giữ một cái tâm nhãn, mấy lần chuẩn bị tìm hiểu ý tưởng của hệ thống.
Ở trong lòng Cố Thiệu, hệ thống vẫn xem như tương đối có bản lĩnh, rất nhiều chuyện người bình thường không biết mà nó đều có thể biết.
Hệ thống nhìn ra tính toán của Cố Thiệu, không lưu tình chút nào mà nói, “Muốn phá án thì tự mà nghĩ đi, đừng làm mấy việc vô nghĩa đó nữa.”
Cố Thiệu bị nó nói làm cho tiến thoái lưỡng nan, nhăn mày, không muốn nói chuyện với nó nữa. Xem ra hệ thống thật sự biết rõ ràng, dù vậy, nó lại cố tình không nói cho mình.
“Thật nhỏ mọn.” Cố Thiệu oán niệm nói.
“Ký chủ là tự mình muốn tra án, lại không phải hệ thống buộc ngươi đi tra. Nếu đã quyết định, phải dựa vào bản lĩnh của mình. Nếu như chuyện gì cũng phải hỏi ta, mặc dù điều tra ra cũng không phải bản lĩnh của ký chủ.”
Cố Thiệu không phục: “Đắc ý cái gì chứ, đừng cho là ta không tra ra được.”
Còn không phải một án trộm bạc thôi sao, hắn đường đường là Giải Nguyên công, chẳng lẽ còn không phá được án? Chê cười!
Sau đó lại qua một hồi lâu, Cố Thiệu vẫn luôn ngồi ở án thư, trong đầu còn nhớ tới ánh mắt khi nãy của ba người kia.
Lời nói ra có thể lừa người, nhưng ánh mắt lại không lừa được người.
Ba người này, rõ ràng trong lòng đều có quỷ, đặc biệt là nương tử Ngô gia kia.
Cố Thiệu không phải một người thích trêu chọc phiền toái, nhưng nếu hắn đã thấy được, cũng cảm thấy hứng thú, thì nhất định phải làm cho ra lẽ rành mạch rõ ràng.
Chỉ là, nhìn vào tình huống trong lòng có quỷ của ba người này, có khả năng không thẩm vấn ra được, nhưng ngược lại có thể đánh lừa ra được.
Nghĩ đến biện pháp đọc được ở trong sách mấy tháng trước, ánh mắt Cố Thiệu sáng lên.
Hôm sau, Đỗ huyện lệnh lại triệu ba người tới công đường thẩm vấn.
Sau khi thăng đường, theo thường lệ quanh nha môn có đầy người vây lại.
Chu quả phụ vẫn trước sau như một mà cắn chết rằng vợ chồng Ngô gia trộm ba mươi lượng bạc của bà ta. Vợ chồng Ngô gia vẫn là bộ dạng thành thật bổn phận không dám biện minh cho mình..
Chu quả phụ lấy một chọi hai, cứ thế ép vợ chồng Ngô gia, toàn bộ công đường gần như chỉ còn lại tiếng của bà ta.
Đỗ huyện lệnh hung hăng vỗ thước gõ một cái: “Yên lặng!”
Ông ấy bị Chu quả phụ ồn ào đến mức đau đầu, nếu không phải việc này bị Chu quả phụ gây rối đến mức ồn ào huyên náo, đến bây giờ bên ngoài còn có rất nhiều người chờ xem kết quả, ông ấy thật sự muốn trực tiếp kéo người này đi xuống, hung hăng mà đánh hai mươi đại bản.
Chu quả phụ run run một chút: “Huyện lệnh lão gia, ngài đừng nóng giận, ta, ta không nói nữa là được. Nhưng số bạc này, dù thế nào đi nữa ngài cũng phải thay ta đòi về.”
Đỗ huyện lệnh liếc nhìn bà ta một cái.
Chu quả phụ lập tức câm miệng.
Đỗ huyện lệnh đè cái trán, lại nhìn về phía Cố Thiệu.
Cố Thiệu lại vẫn luôn nhìn chằm chằm sắc mặt của ba người. Sau khi bị Đỗ huyện lệnh ngắt lời, ánh mắt của Chu quả phụ có chút bực bội cũng có chút không cam lòng, mà biểu cảm của hai vợ chồng Ngô gia kia thì ý vị sâu xa.
Trượng phu Ngô gia không có phản ứng gì, mà thê tử lại thở dài nhẹ nhõm một hơi nho nhỏ.
Bởi vì Cố Thiệu đã từng thường xuyên nói dối lừa bạc ở trước mặt Cố Đại Hà và Trần Kim Liên quá nhiều, hắn hiểu động tác theo bản năng này nhất, cũng vô cùng quen thuộc.
Nương tử Ngô gia như vậy, rõ ràng là chột dạ mà lại cảm thấy may mắn.
Giống như trước kia Cố Thiệu lấy bạc đến tửu lầu uống rượu. Đến lúc mà cha nương hỏi hắn mua sách ở đâu, Cố Thiệu vắt hết óc cuối cùng cũng lừa gạt qua được. Thường thường khi đó, hắn cũng sẽ thở phào một hơi.
Nghĩ rồi, Cố Thiệu khẽ cười một tiếng: “Án này đã phá.”
“Cái gì?” Đỗ huyện lệnh kinh ngạc mà nhìn về phía Cố Thiệu.
Mọi người vây xem cũng bắt đầu xôn xao.
Ba người phía dưới cũng nhanh chóng nhìn lại đây.
Cố Thiệu ra vẻ thần bí: “Tuy án đã phá, nhưng xác thật ta còn có mấy câu muốn hỏi từng người trong bọn họ một chút, làm phiền huyện lệnh đại nhân.”
“Dễ thôi.” Đỗ huyện lệnh giơ tay, bảo quan sai đưa ba người bọn họ phân biệt nhốt ở ba phòng khác nhau.