Chương 114:
Cố Thiệu vỗ xiêm y, đứng dậy đi theo.
Trước khi Chu quả phụ đi vào, còn liếc nhìn Cố Thiệu một cái, tựa như đang xác nhận lời hắn nói là thật hay giả.
Nhưng Cố Thiệu không để ý đến bà ta, mà là trực tiếp đi theo nha dịch vào phòng có nương tử Ngô gia.
Sau khi Cố Thiệu ngồi xuống, nương tử Ngô gia nơm nớp lo sợ mà đứng ở bên cạnh.
Nàng ta cẩn thận mà đánh giá vị Giải Nguyên công này. Nói thật, trong lòng nương tử Ngô gia vẫn rất sợ, dù sao bên ngoài cũng truyền rằng, nói vị Giải Nguyên công này cơ trí hơn người, là một người cực kỳ thông minh.
“Ngồi.” Cố Thiệu ý bảo nói.
“Không cần đâu Giải Nguyên công, ta đứng là được.” Nương tử Ngô gia miễn cưỡng mà cười một tiếng, lại hỏi, “Giải Nguyên công thật sự biết kết quả rồi?”
“Tất nhiên.” Cố Thiệu lấy ra một tờ giấy, chấm mực rồi viết một chữ “Bạc” to ở phía trên, gấp lại giao cho nương tử Ngô gia.
“Giữ chữ này cho kỹ. Mười lăm phút sau ta tới lấy, nếu đến lúc đó chữ này còn đây, có nghĩa là không phải ngươi trộm bạc. Nếu như chữ không còn nữa, vậy có nghĩa trong lòng các ngươi có quỷ.”
Trên mặt nương tử Ngô gia mang vẻ kinh ngạc, không tin mà nói thầm: “Chữ, chữ như thế này, sao mà có khả năng nói không còn là sẽ không còn chứ?”
Cố Thiệu không có giải thích gì thêm, chỉ là lại viết một tờ nữa, đưa cho nương tử Ngô gia.
Nương tử Ngô gia nhận lấy, lại nghe Giải Nguyên công tuấn tú trước mắt đột nhiên hỏi: “Ta hỏi ngươi một câu, tốt nhất là nói đúng sự thật, nửa đời người này của ngươi, có từng làm chuyện gì trái với lương tâm không?”
“Không có!”
“Thật sự?”
Nương tử Ngô nuốt một ngụm nước miếng: “Thật, thật sự!”
Nàng ta vừa nói xong, tờ giấy trên tay bỗng nhiên tự đốt cháy, làm nàng ta sợ tới mức kêu lên.
Sau một lúc lâu, một tờ giấy trong hai tờ cháy thành tro, rơi đầy đất, chỗ bị phỏng trên tay nương tử Ngô gia còn hơi đau.
Nhưng chỗ bị phỏng không phải đáng sợ nhất, đáng sợ nhất, là chữ này, thật sự có thể phán đoán ra thật giả.
Cố Thiệu nhếch khóe miệng lên, yên lặng nhìn nàng ta: “Tin rồi?”
Nương tử Ngô gia ngay cả ngẩng đầu cũng không dám.
Cố Thiệu ép hỏi: “Ta hỏi lại ngươi một câu, bạc là bị các ngươi trộm?”
Nương tử Ngô gia mở to hai mắt nhìn, cắn chặt răng, một chữ cũng không có lộ ra.
Cố Thiệu cũng không làm khó nàng ta: “Thôi, khoảng mười lăm phút sau là có thể biết được, gấp cái gì? Nhưng mà ——”
“Thứ này ngươi phải trông cho kỹ, nếu như lát nữa chữ ‘ bạc ’ này biến mất, có nghĩa là hai vợ chồng các ngươi chính là kẻ trộm. Vào nhà lấy trộm, sẽ phải bị chặt tay.”
Cố Thiệu giơ tay làm dáng đao rơi xuống.
Nương tử Ngô gia hung hăng mà run cơ thể một chút, vội vã gật đầu không ngừng.
Cố Thiệu kéo khóe miệng, đứng dậy đi ra khỏi phòng, lại đi đến bên trượng phu Ngô gia.
Đỗ huyện lệnh cũng ở chỗ này, ấn tượng của ông với trượng phu Ngô gia cũng không tệ lắm, thành thật bổn phận, cần cù chăm chỉ, nhìn có vẻ không giống như là người trộm bạc.
Sau khi Cố Thiệu tiến vào, khẽ gật đầu với Đỗ huyện lệnh xem như chào hỏi, xong thì khí định thần nhàn mà đứng ở trước mặt trượng phu Ngô gia.
Trượng phu Ngô gia cũng đang đánh giá Cố Thiệu, hắn ta hoàn toàn không tin câu gì mà án đã phá.
Cố Thiệu từ trên cao nhìn xuống: “Nói đi, bạc giấu ở chỗ nào rồi?”
Đỗ huyện lệnh không rõ nguyên do.
Trượng phu Ngô gia phủ định dứt khoát: “Thật sự không phải ta trộm!”
Cố Thiệu cười lạnh: “Thật đúng là mạnh miệng. Đáng tiếc mà, nương tử của ngươi đã cung khai. Nàng ta chủ động thú nhận không giấu giếm, nói ngươi mới là chủ mưu, nàng ta chỉ là tòng phạm. Còn nói, các ngươi đã mơ ước gia tài của Chu quả phụ lâu rồi.”
“Ngươi là thủ phạm chính, nàng là tòng phạm. Việc cân nhắc mức hình phạt tất nhiên cũng phải chú ý riêng mỗi người, ngươi ngồi tù chung thân, nàng ta chỉ ngồi có nửa năm, đây thật đúng là phu thê vốn là chim cùng rừng, tai vạ đến nơi mạnh ai nấy bay mà.”
“Ngươi nói bậy!” Trượng phu Ngô gia mang vẻ mặt không tin, “Nương tử nhà ta sẽ không nói những câu như vậy.”
“Ngươi không tin nàng đã nhận tội à?”
Ngô gia trượng phu không nói gì.
“Thật đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.” Cố Thiệu đi đến vách tường, cao giọng hỏi một câu với bên cách vách: “Nương tử Ngô gia, hiện giờ bạc còn ở trên tay ngươi không?”
“Có, có! Bạc ở đây!”
Nương tử Ngô gia nghe thấy Cố Thiệu đang hỏi nàng ta, vội vàng nắm chặt chữ trong tay.
Chữ này cũng không thể làm mất.
Cố Thiệu quay đầu lại, ánh mắt nhìn vào đối phương.
Vào giây phút thê tử thừa nhận, hai chân trượng phu Ngô gia đã sớm mềm nhũn, khó có thể tin mà ngã xuống.
---
Sau khi bị gạ hỏi, cả vụ án cũng được giải quyết dễ dàng.
Đỗ Huyện lệnh không hổ là người làm quan phụ mẫu nhiều năm như vậy. Thái độ rất thích đáng, ban đầu khi thái độ ôn hòa thì cực kỳ ôn hòa, bây giờ biết người trộm bạc là ai, lúc nên ra tay cũng quyết không nương tay.
Một vài thủ đoạn, sự việc cuối cùng cũng coi như lộ rõ chân tướng.
Hóa ra, hai vợ chồng Ngô gia đó thật sự đã trộm bạc. Chỉ là bọn họ không phải lấy trộm ba mươi lượng, mà chỉ lấy trộm mười lượng.
Bọn họ sớm đã nhìn không quen Chu quả phụ. Hai nhà là hàng xóm, Chu quả phụ trước kia còn chịu tang, theo lý mà nói thì nên sống thua kém hơn nhà họ. Nhưng sự thật lại là Ngô gia bọn họ khắp nơi đều không so được với Chu gia, ngay cả con trai của Chu gia, bây giờ cũng biết kiếm tiền, còn cho Chu quả phụ không ít bạc. Chu quả phụ vì số tiền này, không ít lần khoe khoang với bọn họ, trong sáng trong tối chà đạp gia đình họ. Hai vợ chồng vốn dĩ đã nhịn bà ta rất lâu, bây giờ nghe thấy nhà bà ta cất giữ nhiều bạc như vậy, càng ngồi không yên.
Sau khi trộm bạc, hai vợ chồng cũng không dám để trong nhà, mà chôn dưới một cây hoa hòe già ở ngoài thôn.
Khi thẩm vấn đều rất tách biệt, vì vậy đến cuối cùng, trượng phu Ngô gia tên Ngô Sính, cũng không rõ nương tử của mình vì sao lại phản bội mình.