Chương 115:
Mà nương tử Ngô gia càng không rõ ràng, mình cái gì cũng không nhận tội, sao mà trượng phu lại nói mọi thứ trước nàng ta rồi.
Sau khi đợi nàng ta bị đưa lên công đường nhìn thấy Cố Thiệu, lập tức lấy ra chữ trong tay: “Cố giải Nguyên, chữ ‘bạc’ vẫn còn ở đây, nói rõ ra là không phải chúng ta lấy trộm!”
“Bà nói chữ gì?” Ngô Sính giật lấy tờ giấy trong tay thê tử.
Nương tử Ngô gia ngơ người: “Chữ ‘bạc’ đó...”
Ngô Sính sau khi nhìn thấy chữ trong tay của thê tử, đột nhiên hiểu ra gì đó, tức giận đến nỗi hai mắt trợn tròn, ngất ngay tại chỗ.
Đỗ Huyện lệnh một mặt chán ghét cho người kéo hai người họ ra ngoài, lại phái người đến chỗ mà Ngô Sính nói lấy lại bạc.
Giỏi lắm, mười lượng bạc đều được giấu ở đây.
Chu quả phụ sau khi nhìn thấy bạc, mắt cứ luôn phát sáng.
Bà ta làm ra vẻ muốn nhào qua, nhưng không nghĩ Cố Thiệu đột nhiên cầm bạc lên: “Không phải ngươi nói ngươi mất ba mươi lượng sao. Bây giờ trong này chỉ có mười lượng, nghĩ lại cũng không phải bạc của ngươi.”
“Là của ta, chính là của ta, bên trên còn có dấu răng của ta.”
“Răng thì ai cũng có, không thể đếm được. Càng huống chi ngươi từ lúc bắt đầu liền nói dối liên tục, không có một câu đáng tin. Lại không nói thật nữa, bạc này ngươi cũng đừng nghĩ đến việc đem về.”
Chu quả phụ nghe hắn nói vậy, lại chỉ lo mình thật sự không lấy bạc về, liền rưng rưng nước mắt nói rõ hết chuyện trước đây.
Hóa ra, con trai bà ta cũng chỉ cho có mười lượng bạc, chỉ là Chu quả phụ này thích nói khoác, nói với bên ngoài là có ba mươi lượng.
Sau khi mất bạc, Chu quả phụ cũng không biết rốt cuộc là ai lấy trộm, chỉ là bà ta sớm đã thấy hai vợ chồng Ngô gia kế bên nhà không thuận mắt, liền đổ tội này lên người họ, nghĩ đến lúc tìm ở trong phòng, tìm ra bao nhiêu bạc thì nói bấy nhiêu bạc, dù sao bà ta quyết định lừa họ.
Sau đó thấy người trong huyện nha đều không tin bà ta, cảm thấy bà ta cố tình gây sự, Chu quả phụ liền cố tình gây sự đến cùng, làm ầm chuyện này đến cùng, khiến cho không ít người trong huyện thành ngày nào cũng xem bên trong huyện nha, muốn xem đến khi nào vụ án này mới có thể lộ ra chân tướng.
Nói đến cùng, Chu quả phụ cảm thấy người đáng thương nhất chính là mình.
Cố Thiệu nghe xong, cực kỳ cạn lời.
Chu quả phụ này, thật sự cái gì cũng dám làm, cái gì cũng dám nói. Không hề có thái độ đúng mực, hơn nữa còn không biết trời cao đất dày. Bà ta vừa bắt đầu liền lừa dối tâm lí của người khác để mua vui, kết quả tình cờ để bà ta lừa đúng người.
Cũng may mà Cố Thiệu nhìn ra trong ánh mắt của hai vợ chồng Ngô gia có giấu giếm, nếu không thì, chỉ sợ bạc này sẽ không bao giờ đến được đây.
Sau khi hỏi rõ đầu đuôi sự việc, Đỗ Huyện lệnh không chỉ quyết định hình phạt hai vợ chồng Ngô gia, còn phạt Chu quả phụ năm đại bảng.
Chu quả phụ vốn dĩ vẫn có chút bất mãn, chỉ là sau khi nhìn thấy sắc mặt không hiền lành của Đỗ Huyện lệnh, bà ta cũng không dám nói.
Mà thôi, năm đại bản thì năm đại bản, dù sao cũng không đánh chết người, có thể lấy bạc về là được rồi. Bà ta vội ôm mười lượng bạc của mình, thành thật cùng với sai nha nhận phạt.
Đến lúc này, vụ án mới được tính là giải quyết rõ ràng.
Người vây quanh quan sát ở bên ngoài huyện nha nhìn đến sững sờ, đợi khi vụ án được giải quyết rồi bọn họ vẫn không hiểu rõ.
Chu Tư Niên cũng như vậy.
Vì vậy, đợi khi Cố Thiệu và Đỗ Huyện lệnh hàn huyên, từ bên trong đi ra, hắn ta liền nhanh chóng gọi Cố Thiệu: “Cố huynh đợi một chút!”
Cố Thiệu dừng bước, nhìn hắn ta.
Chu Tư Niên từ trong đám người chen ra, cũng không làm lỡ mất thời gian của Cố Thiệu, dứt khoát hỏi ra nghi hoặc của mình: “Cố huynh, vừa nãy nương tử Ngô gia đó, rốt cuộc tại sao lại tin chữ đó không nghi ngờ?”
Cố Thiệu còn tưởng hắn ta muốn hỏi cái gì, hóa ra là hỏi cái này, liền nói: “Ban đầu ta cho nàng ta hai tờ giấy một chữ, nói là nếu nàng ta nói dối cái gì, chữ đó sẽ biến mất. Ta hỏi nàng ta một câu, nàng ta nói dối, tờ giấy liền tự bốc cháy. Nàng ta liền chắc chắn tuyệt đối về chuyện này.
Sau đó ta lại nói với nàng ta, nếu chữ ‘bạc’ trong tay nàng ta dần mất đi, thì nói rõ ba mươi lượng bạc là nàng ta lấy trộm. Trong lòng mình có giấu giếm, tất nhiên sợ nhất là chữ đó tự mất đi, mà trượng phu nàng ta cũng không chính trực, vì vậy sau này mới tra ra.”
Chu Tư Niên nghe xong, hình như lại cảm thấy là điều viển vông: “Tờ giấy đó, thật sự có thể tự bốc cháy sao?”
Cố Thiệu hơi cười, ngại ngùng: “Trước đây đọc tạp thư, có nói giang hồ thuật sĩ thích dùng thủ thuật này, bôi lên giấy một lớp gì đó, nếu như lắc lư đủ lâu, thì sẽ tự bốc cháy.”
Lúc đó nhìn thấy thứ này, Cố Thiệu cảm thấy rất thú vị, liền ghi nhớ, hôm qua khi nghĩ làm sao để tra hỏi người khác, thoáng chốc liền nghĩ đến chuyện này.
Quả nhiên có ích.
Chu Tư Niên bái phục không ngớt: “Cố huynh quả nhiên hiểu biết sâu rộng.”
Cố Thiệu lại không cảm thấy biết cái này có gì giỏi, dù sao theo như lời của Tần tiên sinh và Trịnh tiên sinh, mất thứ sách này là thứ tạp nham, văn nhân chân chính đều không biết xem.
Sau khi giải thích rõ ràng cho Chu Tư Niên, Cố Thiệu lúc này mới rời khỏi.
Chỉ là sóng gió mà vụ án này lại không dễ lắng xuống.
Bởi vì Chu quả phụ làm ồn dữ dội, cộng thêm sau khi huyện nha điều tra hai ngày đích thực không tra ra được nguyên do gì, vì vậy ở trong mắt nhiều người, vụ án này chính là một vụ án chưa được giải quyết. Hơn nữa cách mà Cố giải Nguyên dùng cũng quá thần kỳ, khiến người ta nhịn không được mà đập bàn tán thưởng.
Vì vậy sau ngày hôm nay, chuyện Cố giải Nguyên phá được án được truyền đi sôi nổi, mọi người đều biết.
Đồng thời, cái tên Cố Thiệu cũng được người ta nhắc đến lần nữa. Chính là trong tửu lầu trà quán, cũng thường có thể nghe thấy người kể chuyện chuyện kỳ lạ của Cố Thiệu.