Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 117: Chương 116:

Chương 116:

Vốn dĩ là một vụ án bình thường, lại được bọn họ truyền đi vô cùng kỳ diệu.

“Nói đến Cố giải Nguyên, cũng không biết từ nơi nào học được khả năng thần thông đó, một cái nhấc tay, liền khiến cho một trang giấy trắng đột nhiên biến mất.”

Người nghe ở dưới, lập tức truyền ra tiếng hít hà.

Người kể chuyện tiếp tục kể: “Nương tử Ngô gia đó bị làm cho sửng sốt, lúc này mới biết, hóa ra ngẩng đầu ba thước có thần linh, nhất cử nhất động của bọn họ sớm đã bị ông trời quan sát. Mà Cố giải Nguyên, chính là nhận lệnh để trị bọn họ!”

Sau khi người kể chuyện thêm mắm thêm muối kể lại một lần về trải nghiệm phá án của Cố Thiệu, gây ra một sự cảm thán.

Ở trong mắt của người huyện Kim Đàn, ba chữ Cố giải Nguyên, bây giờ đã mạ một lớp ánh sáng, mặc kệ nhắc đến khi nào, đều chỉ có hai chữ kính phục.

Bọn họ ở đó nói bốc nói phét, có người lại không thể nghe những lời này.

Sau khi người kể chuyện bắt đầu kể, ba người ngồi bên kia liền một mặt khó coi.

Sau đó nghe thấy những người này đều đang khen Cố Thiệu, bọn họ càng tràn ngập sự không phục. Họ rất ít đến tửu lầu này, chỉ là tửu lầu lúc trước thường đến cũng nghe thấy không ít người khen Cố Thiệu, nên mới đổi nơi khác. Không ngờ, bên này cũng có nhiều người không có mắt nhìn như vậy.

“Đúng là có mắt như mù, nói sao biết vậy.”

Lời này nói không nhỏ, người bên cạnh sau khi nghe thấy, liền không hài lòng: “Ta nói ngươi ở đây ghen tức cái gì, Cố giải Nguyên làm phiền ngươi à, người ta chính là lợi hại!”

Trần Phong mỉa mai cười: “Hắn lợi hại? Hắn nếu như lợi hại, chỉ sợ trên đời này cũng không có ai ngu ngốc.”

“Ta thấy ngươi đây là ghen ghét. So không được với Cố giải Nguyên, liền muốn bôi nhọ hắn, ngươi nếu thật sự có bản lĩnh, ngươi cũng thử thi Hương được giải Nguyên xem?”

Người bên cạnh nghe thấy liền cười lớn, không chút nể nang chê nhạo : “Ngươi vẫn là đừng làm khó người ta nữa, ta thấy dáng vẻ của người này , chỉ sợ ngay cả Tú tài cũng không thể thi đỗ, còn giải Nguyên cái gì!”

“Đúng vậy đúng vậy, tội gì phải tranh chấp cùng người như thế này? Đoán chừng hắn ta chỉ có bản lĩnh như vậy, thật sự đến trước Cố giải Nguyên người ta, bảo đảm ngay cả đánh rắm cũng không dám.”

Lời này vừa nói ra, xung quanh liền cười phá lên.

“Còn phải nói, đây đúng là kẻ hèn nhát mà thôi, hahaha...”

Tạ Tuyên nhìn sắc mặt bạn tốt không tốt, trong lòng rất lo lắng.

Cố Thiệu nổi tiếng, Trần Phong sau lưng không biết sinh ra bao nhiêu khó chịu. Nếu chỉ là khó chịu cũng thôi đi, hắn ta chỉ lo Trần Phong vì chuyện này mà nghĩ không thông, làm ra chuyện gì vớ vẩn.

“Đều đi đi, vây quanh ở đây làm cái gì! Biến đi!” Tạ Tuyên đứng dậy, đuổi những người xung quanh xem náo nhiệt đi hết.

Người xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ ba người họ, không thèm nể mặt.

Tạ Tuyên đuổi người đi, lần nữa ngồi xuống, mới an ủi Trần Phong: “Lời của đám người đó, ngươi đừng để trong lòng, bọn họ chính là nói như vậy chứ không có ý gì khác. Có điều, về sau chuyện liên quan đến Cố Thiệu, ngươi vẫn là đừng nên nghe nữa.”

Sắc mặt của Trần Phong không vì câu nói này mà khá hơn, ngược lại càng u ám: “Tại sao, ngay cả ngươi cũng cảm thấy ta không so được với Cố Thiệu?”

“Ta, ta không có ý đó.”

Trần Phong nhìn hắn ta, vẻ mặt hay là giọng điệu, đều trông có phần hung dữ.

Tạ Tuyên nhanh chóng giả vờ cúi đầu uống rượu, trốn tránh ánh mắt của Trần Phong.

Bỏ đi, sau này hắn ta vẫn là ít qua lại với Trần Phong, cái người điên này.

Lại nói bên Cố Thiệu, hắn ngày ngày đều vất vả ở Tần phủ và Trịnh phủ, không có thời gian đi nghe ngóng chuyện bên ngoài. Vì vậy bên ngoài truyền lợi hại thế nào, Cố Thiệu cũng không biết.

Ở trong mắt hắn, vụ án đó phá cũng phá rồi, sau khi phá hắn cũng không có hứng thú, càng sẽ không chủ động hỏi lại.

Hơn nữa hắn hôm nay còn phải bận việc khác.

Lúc trước đã hẹn hai nhà cùng nhau gặp mặt ăn bữa cơm, ngày hẹn chính là hôm nay.

Tần tiên sinh cũng biết hắn đây là đi đến nhà của nhạc phụ tương lai, nhanh chóng cho phép, lúc sắp đi, còn động viên nói cho Cố Thiệu biểu hiện cho tốt vào.

Trong lòng Cố Thiệu hơi bất đắc dĩ, hắn như vậy còn có thể biểu hiện chỗ nào nữa.

Sau khi ra khỏi Tần phủ, Cố Thiệu liền đi đến tiệm gạo của đại bá hắn.

Còn chưa vào cửa, liền nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cười đắc ý.

“Thế nào, ta mặc bộ này, có phải là vừa nhìn liền có thể gây chấn động không?”

“Đây là ta đặc biệt nhờ lão sư phụ ở trấn trên may riêng đó.”

“Trần Lý Thị kia, nào có thể so với ta?”

Cố Thiệu nghe xong cảm thấy mắc cười.

Chỉ là một bữa ăn, nương hắn vậy mà cũng có thể đấm đá nhau, đúng là không dễ.

Hắn còn chưa lên tiếng, hai đứa nhỏ bên trong đã nhìn thấy hắn rồi, tranh lên trước chạy đến chỗ Cố Thiệu, mỗi đứa ôm chặt một cái đùi.

“Đại ca!”

Cố Tiểu Muội dính lấy chân của đại ca.

Cố Thiệu chấn động cả người, cứng đờ nhìn Cố Tiểu Muội ở bên chân, lộ ra nụ cười còn khó coi hơn khóc: “Tiểu Muội, cũng đến à...”

--

Cố Tiểu Muội nhạy cảm nhận ra đại ca hình như không vui.

Cô bé rút tay lại, có chút bất an kéo quần áo: “Cha nương kêu muội đến.”

Cô bé cứ tưởng Cố Thiệu thấy mình đến nên không vui.

Cố Lễ bên cạnh nhìn thấy, có chút hả hê, may mắn cuối cùng đại ca cũng thay đổi thái độ, chỉ thương một mình nhóc, đắc ý nói một câu: “Xem đi, ta đã sớm bảo ngươi đừng đến rồi, đến cũng chỉ mất mặt!”

Cố Tiểu Muội mím môi.

Cố Lễ càng thêm tức giận nói: “Hôm nay tới Trần gia chính là vì chuyện của ta, ngươi xem ngươi nhiều chuyện ham vui cái gì, hiện tại lại làm đại ca không vui, đáng đời ngươi!”

Nói xong, thằng nhóc còn làm mặt quỷ.

Cố Thiệu ban đầu chỉ đắm chìm trong cảm xúc của mình, tự nhiên nhìn thấy Tiểu Muội sắp khóc, lúc này mới nhận ra phản ứng vừa rồi của mình là không đúng.

Còn có cái thằng nhóc Cố Lễ này.

“Thằng nhóc thối!” Cố Thiệu đưa tay, không nặng không nhẹ đập một cái lên đầu cậu nhóc: “Nói chuyện kiểu gì vậy? Đây là muội muội của đệ!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!