Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 118: Chương 117:

Chương 117:

“Nhưng đệ đâu có nói sai.” Cố Lễ không cam lòng xoa đầu.

Liếc thấy nắm đấm của đại ca chuẩn bị rơi xuống lần nữa, Cố Lễ vội vàng ôm đầu chạy đi, vừa chạy vừa la hét: “Cha, nương cứu mạng! Đại ca muốn đánh chết con rồi!”

“Nói bậy cái gì vậy!” Trần Kim Liên đang khoác lác với cháu trai lớn, nghe thấy con trai nhỏ nói vậy liền tức giận trách mắng.

Lúc quay đầu nhìn lại, quả nhiên đã thấy con trai cả đi đến.

“Thiệu Ca Nhi con tới hồi nào vậy? Sao lại không có chút tiếng động nào?”

Cố Thiệu thực sự cũng không biết nên trả lời như thế nào. Hắn đứng ở cửa lâu như vậy, hai đứa nhỏ lại nói nhiều như vậy, vậy mà cha nương hắn một chút cũng không nghe thấy!

Cố Thiệu chỉ oán niệm như vậy, đã bị dáng vẻ hôm nay của nương hắn dọa sợ.

Trần Kim Liên rất hài lòng với biểu hiện của con trai, bà phủi quần áo, cực kì đắc ý: “Con nhìn xem, đây là vải bắt mắt nhất trong nhà chúng ta, nương đã đặc biệt kêu người làm cho nương một bộ, con thấy thế nào?”

Thế nào? Con mắt đều sắp bị chọc mù rồi.

Thực ra, cho dù là Trần Kim Liên hay Cố Đại Hà, bình thường cũng không xấu, nhất là Trần Kim Liên, lúc còn trẻ bà cũng là mỹ nhân mười dặm tám thôi.

Nhưng dù sao đó cũng là lúc còn trẻ, thời gian qua Trần Kim Liên luôn bận rộn quản lý chuyện trong chuyện ngoài của Cố gia, nên cũng không có thời gian để chăm sóc bản thân, cũng không phải bà trông già đi, chỉ là nhìn bà đúng với độ tuổi của bà hiện tại, không còn trẻ nữa.

Nhưng hôm nay bà lại cố chấp mặc một bộ y phục màu đỏ sẫm.

Màu sắc thì rất đẹp, chỉ là khí chất lại không đủ trầm ổn, không gánh được bộ trang phục.

Trần Kim Liên thấy con trai kinh ngạc đến mức không nói nên lời liền cảm thấy cực kì đắc ý, lại khoe đồ trang sức trên đầu cho Cố Thiệu xem: “Cái này là của hồi môn của nương, bao nhiêu năm qua nương cũng không lấy ra xài, hôm nay vì trấn áp thế trận này nên nương không tiếc bất cứ thứ gì.”

Đồ trang sức này của bà là do bà ngoại Cố Thiệu truyền lại cho bà.

Chỉ là bà ngoại của Cố Thiệu mất sớm, vợ mới cưới của ông ngoại cũng không phải kẻ tốt lành gì, lúc trước vì chuyện của hồi môn mà Trần Kim Liên trực tiếp xé rách mặt với cha mình, nửa đời sau cũng không qua lại với nhau nữa. Ngay cả lần này Cố Thiệu trúng cử, Trần Kim Liên cũng không nghĩ đến việc mời người bên nhà mẹ đẻ của bà, người kia cũng không chịu yếu thế, cứ vậy mà không một ai đến.

Trần Kim Liên nói xong, còn cố ý nhích lại gần để con trai nhìn kỹ hơn: “Cái này chính là cây trâm bằng vàng, còn có vòng tay của nương chính là làm từ bạc nguyên chất.”

Cố Thiệu bất đắc dĩ cười gượng hai tiếng: “Ừm, con biết rồi.”

Trần Kim Liên vẫn không buông tha: “Vậy con nhìn xem có đẹp không?”

“Đẹp lắm, rất đẹp!” Cố Thiệu liên tục gật đầu.

Lúc này Trần Kim Liên mới buông tha cho hắn: “Vẫn là con có mắt nhìn.”

Nói xong khóe mắt còn liếc nhìn Cố Đại Hà.

Cố Đại Hà yên lặng cúi đầu.

Cố Lễ ở phía sau thấy nương không trách mắng đại ca, có chút tuổi thân, cho dù cậu nhóc có ngu cũng hiểu, hiện giờ ở trong nhà này nhóc ngày càng không có địa vị, cha nương thiên vị đại ca, đại ca thiên vị Cố Tiểu Muội, chỉ có một mình nhóc, cha không thương, nương không yêu, ngay cả đại ca cũng không còn quan tâm nhóc như lúc đầu nữa.

Hơn nữa, nhóc sắp phải đi học, đây mới chính là điều đáng sợ nhất.

Cố Thiệu thấy gương mặt ủ rũ của cậu nhóc, liền cười một tiếng: “Đợi đến lúc đệ đi học, sẽ có thứ tốt cho đệ.”

Thằng nhóc cứng đầu như này, cần phải có tiên sinh nghiêm khắc dạy dỗ.

“Lần sau, nếu ta còn thấy đệ bắt nạt Tiểu Muội nữa, quay về ta nhất định sẽ nói với tiên sinh đệ, để tiên sinh nghiêm trị phạt đệ chép sách!”

Cố Lễ trừng mắt giận dữ.

Nhưng vô ích, Cố Thiệu không thèm để ý tới nhóc nữa.

Cố Tiểu Muội thấy đại ca đứng ra bảo vệ mình, trong lòng cô bé lại cảm thấy vui vẻ, cô bé đang định nói chuyện với ca ca lại thấy Cố Thiệu giống như đang trốn tránh điều gì đó, lập tức dời tầm mắt, nhìn xuống mặt đất.

Nói thật, hiện tại Cố Thiệu vẫn chưa vượt qua được chướng ngại trong lòng, nên hắn không dám nhìn Tiểu Muội.

Mỗi khi nhìn cô bé, hắn sẽ nhớ lại chuyện ngu xuẩn mà mình đã làm lúc trước, lại nhớ đến chuyện bản thân suýt nữa đã đẩy muội muội mình vào hố lửa.

Cố Thiệu không dám nhớ đến những chuyện đó nên hắn cũng trốn tránh Tiểu Muội.

Cố Tiểu Muội cũng rũ mắt nhìn xuống mặt đất, vẻ mặt ngơ ngác đờ đẫn.

Không có một chút tinh thần.

Sau khi cả nhà chạm mặt nhau trong tiệm bán gạo, thì nhanh chóng đi về phía Trần phủ.

Đoạn đường vốn dĩ không quá dài, chẳng qua Trần Kim Liên muốn thể hiện thân phận, liền bảo con trai gọi xe ngựa, cả nhà ngồi xe ngựa, mặt mày rạng rỡ di chuyển đến Trần phủ.

Trần gia từ sáng sớm đã có người đứng ở cửa đợi. Nhìn thấy cả nhà cô gia đi tới liền tiến lên chào đón từ xa.

Trần Kim Liên nhìn thấy người nhà của Trần tú tài đối xử khách khí với bọn họ như vậy, trong lòng càng thêm chắc chắn rằng Trần gia đang muốn trèo lên Thiệu Ca Nhi nhà bọn họ. Nhìn thử xem, ngay cả người làm trong nhà còn mang dáng vẻ nịnh nọt như vậy, thì những người trong nhà sẽ như nào, chậc chậc chậc.

Bà đứng bên cạnh con trai, trong lúc nhất thời liền cảm thấy được nở mày nở mặt.

Một khắc trước khi bọn họ được dẫn đến chính viện của Trần gia thì suy nghĩ này của Trần Kim Liên vẫn không thay đổi. Cho đến khi, hai vợ chồng Trần gia xuất hiện, Trần tú tài thì không sao, quan trọng nhất là ngay cả Lý thị cũng đi ra.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, sau khi hai ánh mắt đối đầu nhau, Trần Kim Liên thầm cắn răng.

Tính toán sai!

Thực ra Trần Kim Liên và Lý thị chỉ gặp nhau một lần, cũng không chú ý quan sát đối phương quá lâu, vì vậy họ cũng không nhớ hình dáng đối phương trông như thế nào.

Hôm nay Trần Kim Liên cố ý mặc những thứ tốt, chính là vì muốn lấn át Lý thị.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!