Chương 118:
Nhưng cuối cùng, khi nhìn thấy người, Trần Kim Liên lần đầu tiên cảm thấy kém cỏi. Người ta trẻ tuổi hơn bà, bà đã thua.
Trần Kim Liên đang đánh giá Lý thị, Lý thị cũng đánh giá ngược lại Trần Kim Liên. Bà nhìn lướt qua bộ quần áo mới rồi đến trang sức bằng vàng của đối phương, Lý thị bình tĩnh mỉm cười, sau đó bà bước xuống bậc thang, thân thiết nắm lấy tay Trần Kim Liên: “Ông bà thông gia tới sớm quá, trên đường đi có thuận lợi không?”
Trần Kim Liên cũng thân thiết nói: “Thuận lơi, sao có thể không thuận lợi được? Lúc trước ta đã bảo đi bộ đến là được, nhưng Thiệu Ca Nhi hiếu thuận, không nỡ để bọn ta mệt mỏi, nên vội vàng chạy đi thuê một chiếc xe ngựa đến.”
“Thiệu Ca Nhi đúng là hiếu thảo quá.” Lý thị khen ngợi.
Cố Thiệu ngại ngùng cười gượng hai tiếng, hắn cảm thấy nương hắn như vậy thật là không thú vị.
Trần Kim Liên cảnh cáo liếc nhìn con trai một cái, Cố Thiệu sợ bà tức giận nên vội vàng cúi đầu, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Trần Kim Liên nói tiếp: “Thằng bé luôn như vậy, ta nói cái gì là hắn nghe cái đó, lại cực kì hiếu thảo.”
“Thật sao?” Lý thị nhẹ nhàng hỏi một câu, nhưng cũng không quá quan tâm đến việc này, lại thuận tiện kéo Trần Kim Liên đi vào, lại xoay người nói với những người khác: “Còn đứng đây làm gì? Mau vào trong ngồi đi.”
Lúc này Cố Thiệu mới dẫn cha hắn và đệ đệ muội muội đi vào trong.
Bên trong đã bày xong nước trà và hoa quả sấy khô, sau khi mọi người ngồi xuống, Lý thị mới gọi con trai và con gái đến đây hành lễ với Cố Đại Hà và Trần Kim Liên.
Trần Tú Nương lần đầu nhìn thấy mẹ chồng, trong lòng luôn có chút căng thẳng.
Nàng lén nhìn Cố Thiệu, sợ lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì không ổn khiến hắn mất mặt.
Cố Thiệu cũng lập tức cảm giác được có người đang nhìn mình nên ngẩng đầu nhìn lên, chuẩn xác nhìn thấy vị hôn thê của mình.
Trần Tú Nương vội vàng cúi đầu xuống.
Cố Thiệu càng thêm không hiểu: “Hệ thống, tại sao nàng ấy lại nhìn ta?”
Hệ thống không còn gì để nói.
Trần Kim Liên vốn rất coi thường cả nhà họ Trần này, nhưng trước mặt cha nương người ta, bà cũng không thể làm Trần Tú Nương khó xử, liền không nói gì nhận lễ, còn miễn cưỡng nói vài lời tử tế.
Trong lúc nhất thời, bầu không khí nhìn chung vẫn khá tốt.
Lý thị bảo con gái ngồi xuống, lại vẫy tay với Cố Lễ và Cố Tiểu Muội: “Đây là Lễ Ca Nhi và Tiểu Muội đúng không, nhanh lại đây cho ta nhìn chút nào.”
Cố Lễ không biết sợ là gì, người khác vừa gọi là cậu đi qua liền.
Cố Tiểu Muội có chút sợ người lạ, lại vì chuyện của ca ca khiến cô bé cảm thấy không quá thoải mái, nên lúc đi qua cũng lộ vẻ rụt rè sợ hãi.
Lý thị nhìn rõ mọi thứ, mỉm cười xoa đầu hai đứa nhỏ: “Lần đầu gặp mặt, ta cũng không có gì tốt để tặng, hai cái ngọc bội này cho hai đứa lấy đi chơi cho vui.”
Nói xong, bà bảo nha hoàn mang ngọc bội lên.
Ngọc bội bằng phỉ thúy giống nhau, chỉ có hoa văn ở giữa là khác nhau, một cái là hình một loài thú mang điềm lành, một cái là hình hoa sen.
Hai mắt Cố Lễ sáng lên, sau khi nói câu cảm tạ liền lập tức cầm lấy ngọc bội hình thú mang điềm lành gắn lên người mình rồi xoay qua xoay lại ngắm nghía.
Cố Tiểu Muội có chút sợ hãi không dám lấy. Lý thị mỉm cười, tự mình lấy ngọc bội đeo lên eo cho cô bé, thắt một nút thắt xinh đẹp.
Cố Tiểu Muội dùng bàn tay nhỏ bé chọc chọc miếng ngọc bội, cảm thấy vô cùng mới lạ.
Cố Thiệu nhìn qua, đột nhiên nhắc nhỏ một câu: “Tiểu Muội, còn không mau cảm ơn thẩm.”
“Cảm ơn thẩm.” Cố Tiểu Muội ngoan ngoãn nói.
“Con có thích không?”
“Thích thích!” Cố Lễ cướp lời đáp: “Đây là lần đầu tiên con mang đồ khí phái như vậy, trong nhà chúng ta không có đâu, đúng không nương?”
“…” Trần Kim Liên chỉ cảm thấy ngực bị một mũi tên đâm vào, suýt chút nữa khiến bà ngất xỉu tại chỗ.
Trần Kim Liên thậm chí còn không muốn nhìn xem vẻ mặt của Lý thị là gì, bà chỉ trách mắng con trai nhỏ một câu: “Ở đâu ra nhiều chuyện vớ vẩn như vậy.”
Cái thằng nhóc thối này, bà đã để nó thiếu ăn hay là thiếu mặc bao giờ, vậy mà lại làm bà mất mặt như vậy!
Cố Lễ nhỏ giọng nói: “Trước đây chính là như vậy mà.”
Trước đây nhà bọn họ không có ngọc bội, nhóc nói ra sự thật thì sai chỗ nào.
Nhìn thấy Trần Kim Liên sắp nổi giận, Lý thị mỉm cười kéo Cố Lễ qua một bên, nói một câu trấn an: “Trẻ con đều là như vậy, không biết cách nói chuyện, luôn đi thẳng vào vấn đề như vậy.”
Nói xong, bà lại chuyển hướng về phía Cố Lễ: “Nếu con thích như vậy, phải luôn mang theo bên cạnh, để ngày mai ta bảo người tìm cho con hai cái hình dạng khác, để con dễ mang thay đổi, có được không?”
Cố Lễ đương nhiên là cực kì vui mừng.
Lý thị lại nhìn về phía Cố Tiểu Muội: “Cũng tìm cho con hai cái.”
Cố Tiểu Muội ngại ngùng cười một tiếng.
“Đúng là một đứa bé ngoan.” Lý thị sờ mặt cô bé.
Thời gian này Cố Tiểu Muội không phải làm nhiều việc, hơn nửa Cố gia hiện tại không thiếu tiền, đồ ăn trên bàn cơm cũng nhiều món phong phú hơn. Cố Tiểu Muội trước kia rất gầy, nhưng sau một thời gian nuôi dưỡng thì tất cả thịt trong cơ thể đều tập trung hết lên mặt, cơ thể vẫn gầy gò nhỏ con nhưng hai má lại có thêm chút thịt.
Khi Lý thị nhìn thấy cô bé như thể nhìn thấy dáng vẻ con gái của mình khi còn bé.
Bà luôn lôi kéo Cố Lễ và Cố Tiểu Muội nói chuyện, thậm chí còn chủ động kéo Trần Cẩn Du lại để hai bên làm quen.
“Sau này Lễ Ca Nhi sẽ đến trường đi học chung với Cẩn Du, có vui hay không?”
Tay sờ ngọc bội của Cố Lễ dừng lại trong giây lát, gương mặt tràn đầy vui vẻ biến mất ngay lập tức.
Nhóc mà vui vẻ mới lạ đó.
Lý thị buồn cười sờ đầu thằng bé, đứa nhỏ này, nhìn qua lại không giống đại ca của nó cho lắm.
Chẳng qua dễ lừa gạt hơn nhiều so với đại ca của mình, vì vậy Lý thị cũng không lo lắng thằng nhóc này sẽ gây ra chuyện gì.
Ngược lại chính là ông bà thông gia tương lai này, Lý thị mím môi cười một tiếng, cảm thấy rất là thú vị.