Chương 119:
Nhận quà xong, lại quen biết thêm một người bạn, Cố Lễ lúc này mới cùng Cố Tiểu Muội trở về ngồi bên cạnh cha nương.
Trần Kim Liên lần này đã lấy lại được tự tin, vẫy gọi hai đứa nhỏ Trần gia, cũng muốn tặng quà gặp mặt.
Đây là lúc nãy khi lên xe ngựa, con trai nhét vào lòng bà.
Vốn dĩ Trần Kim Liên vẫn cảm thấy con trai như vậy thật là uổng công vô ích. Bây giờ xem ra, may mà con trai nghĩ ổn thỏa, nếu không thì bà chẳng phải mất mặt trước Lý Thị sao?
Quà Trần gia tặng là ngọc bội, nhà hắn lại tặng ngọc chặn giấy. Tuy rằng không biết là ngọc gì, nhưng nhìn đẹp là được!
Trần Tú Nương cũng cho mẹ chồng tương lai đủ mặt mũi, đối với đồ mà Trần Tú Nương tặng thì vô cùng khen ngợi.
Trần Kim Liên lúc này mới thấy nàng thuận mắt một chút, buột miệng nói ra: “Đây vẫn là Thiệu Ca Nhi nhà chúng ta cho…khụ khụ, Thiệu Ca Nhi nhà chúng ta nói đẹp nên ta mới lấy ra làm quà gặp mặt.”
Trần Kim Liên ngại nói ra những thứ này là con trai chuẩn bị cho bà.
“Đứa nhỏ này, lúc nào cũng vậy, cái gì cũng nhớ đến ta, ở bên ngoài nhìn thấy đồ đẹp liền mua về nói với ta, thật là hết cách với nó.” Trần Kim Liên khoa trương nói như vậy.
Trần Tú Nương nhìn vị hôn phu, đưa miếng ngọc chặn giấy hình mặt trăng được làm tỉ mỉ cho Hồng Nương, lại dặn dò: “Nhớ đừng làm rơi.”
Hồng Hương quét mắt nhìn miếng ngọc chặn giấy này, nhìn ngang nhìn dọc cũng chẳng nhìn ra có gì đặc biệt, chỉ là cô nương xem trọng, nên nàng ấy liền cẩn thận nhận lấy.
Tặng xong quà gặp mặt, Trần Kim Liên thở ra một hơi. Lần này, xem như là hòa nhau, mặt mũi được giữ lại rồi!
Tiếp theo, liền nói đông nói tây.
Thông gia gặp mặt, ngoài việc khen con của đối phương, thì vẫn là khen con của đối phương. Khi Lý Thị khen Cố Thiệu, đó gọi là thật tâm thật ý.
Bà giống với Trần Kim Liên, cũng không vừa ý hôn sự này. Không phải vì Cố gia không so được với Trần gia, cũng không phải là không biết lễ phép, dịp lễ tết cũng không qua gặp nhà bà ấy, người biết thì tưởng gia đình hai bên đã định việc cưới xin, không biết còn tưởng là kết thù gì rồi.
Chỉ là dù bất mãn, cũng không chịu nỗi trượng phu và con gái đều đã xác định rõ hôn sự này.
May mà bây giờ Cố Thiệu đã thi đỗ giải Nguyên, cũng coi như tiền đồ rộng mở. Mối hôn sự này, ngoài việc thông gia có hơi có vấn đề ra, cái khác thì Lý Thị cảm thấy đều có thể nhịn được, ai lại không vì con của mình chứ?
Lý Thị nhìn Cố Thiệu, cười nói: “Hai ngày trước vài vị phu nhân ở bên ngoài đến chỗ của ta tụ họp, lúc đó cứ luôn khen chuyện con thông minh phá án, nói đến nỗi ta cũng vô cùng hối hận, tại sao hồi đó không đích thân đi đến huyện nha xem thử.”
“Kỳ án gì?” Trần Kim Liên trợn mắt, tại sao bà lại không biết?
Lý Thị có hơi kinh ngạc: “Cái gì, Thiệu Ca Nhi không kể cho bà à?”
Trần Kim Liên nhìn con trai mình.
Cố Thiệu cũng mới nhớ ra, hình như thật sự chưa nói với người nhà về chuyện này. Hắn vốn dĩ cảm thấy không cần thiết, nhưng thấy nương hắn để tâm như vậy, Cố Thiệu cũng không thể không giải thích một lần.
Trần Kim Liên nghe tràn đầy hứng thú. Chỉ là đợi đến khi nghe xong, bà mới cảm thấy mặt nóng bừng. Vừa mới nói con trai cái gì cũng nói với mình, chớp mắt liền bị tát vào mặt.
Đếm thử sau khi bà đến Trần gia đã bị tát vào mặt mấy lần, cảm giác này, ai bị đánh thì người đó biết!
Người nhà Trần gia vẫn đang khen con trai bà, nhưng Trần Kim Liên lại không thấy vui. Bà cứ nghe cứ nghe liền suy nghĩ khác, ví dụ bà khen người khác, sẽ chỉ nói người này thật tốt, thật sự rất giỏi; còn Lý Thị khen người ta, từ trong miệng lại không hề trùng lặp, vẻ nho nhã, nghe liền biết không giống nhau.
Trần Kim Liên lại nhìn y phục và phụ kiện trên người bà ấy.
Loại vải gì thì bà không biết, nhưng đồ trang sức là làm từ ngọc bích, đeo lên trông rất đẹp. Trần Kim Liên nghĩ đến trang phục và phụ kiện mà mình tự hào mãnh liệt, đột nhiên nghĩ gì đó, nhỏ tiếng hỏi Cố Đại Hà: “Ông nói xem, ta với Lý Thị ai đẹp hơn?”
Cố Đại Hà vừa nghe, cả người liền đơ ra.
Lòng dạ người thê tử này, sao mà to như thế? Còn thật dám nghĩ.
Ông không nói, nhưng ý trong ánh mắt đều thể hiện rất rõ ràng, Trần Kim Liên tức hộc máu: “Khi đó hỏi ông bộ này có đẹp không, không phải ông nói rất đẹp sao!”
“Vậy ta dám nói thật à?” Cố Đại Hà cảm thấy mình rất oan ức.
Trần Kim Liên nắm chặt tay thành quyền.
Cố Đại Hà luôn cảm thấy kỳ lạ: “Bà nói xem bà cứ nhìn chăm chăm vào bà thông gia làm gì, người ta lại không để ý bà.”
Trần Kim Liên nén một hơi: “Đồ ngốc, không hiểu thì đừng nói!”
Cố Đại Hà im miệng.
Trần Kim Liên là lười giải thích cho ông nhiều như thế, hai nhà kết thân, vậy giữa nhà thông gia này, không phải là gió tây áp đảo gió đông, thì là gió đông áp đảo gió tây, nếu bà thua Lý Thị, về sau không phải con dâu sẽ nhảy lên đầu bà sao? Đáng thương cho bà là trận đầu bất lợi, một nhà ba nam nhân, mỗi người đều không được việc!
Cơn giận của Trần Kim Liên kéo dài đến bàn ăn. Khi ăn cơm trưa, tất cả mọi người đều rất vui vẻ, chỉ trừ Trần Kim Liên.
Trần tú tài là người nghe lời thê tử nhất, hôm nay thê tử bảo ông ấy ít mở miệng, ông ấy liền thật sự không nói mấy câu. Cố Đại Hà nhìn biểu hiện của ông thông gia, cũng ngại ngùng nói chuyện.
Người nói chuyện nhiều nhất trên bàn ngược lại là Lý Thị.
Bà ấy một lát gắp thức ăn cho Cố Thiệu, một lát gắp thức ăn cho con trai con gái Cố gia, rất nhiệt tình: “Lễ Ca Nhi cũng ăn nhiều vào, món này là đầu bếp suy nghĩ rất lâu, hợp nhất với khẩu vị của mấy đứa bé.”