Chương 120:
Cố Lễ vùi đầu quét sạch thức ăn trong bát: “Ngon!”
“Nếu thích thì sau này ta sẽ dặn dò phòng bếp, để họ thường xuyên làm, thế nào?”
“Được ạ!” Cố Lễ vui sướng đáp.
Lý Thị cười mà nói một câu ngoan quá, rồi sau đó gắp cho Cố Tiểu Muội rất nhiều.
Cố Lễ ăn vô cùng đắc chí. Cậu nhóc vốn dĩ vẫn rất bài xích Trần gia, hồi đó nghe thấy phải đi học, với Cố Lễ mà nói thì chẳng khác gì là tiếng sét giữa trời quang. Nhưng trong nhà không có ai hiểu cho cậu nhóc, ngay cả nương cậu, than phiền rồi lại than phiền, bất mãn rồi lại bất mãn, nhưng trước giờ chưa từng kiên trì, nói để cậu nhóc không cần đi gì đó.
Cho nên, trong lòng Cố Lễ, Trần gia chính là nơi không thể đến được.
Có điều tình huống trước mắt, hình như không khớp với ý nghĩ của cậu nhóc.
Sống ở nơi tốt, ăn đồ ăn ngon, quan trọng nhất là người của Trần gia có thái độ rất tốt với cậu nhóc. Còn về Trần Cẩn Du, trong lòng Cố Lễ suy nghĩ, cảm thấy đó là một đứa mọt sách, sau này chắc chắn cũng chỉ có thể làm tiểu đệ đi sau lưng cậu. Cố Lễ cười thầm trong lòng, đợi khi ăn xong bữa trưa, liền lặng lẽ đi đến trước nương cậu nhóc: “Nương, hôm nay con không cần phải về nhà nữa đúng không?”
Khi cậu nhóc nới lời này, đôi mắt sáng lấp lánh, tràn đầy sự kỳ vọng.
Trần Kim Liên nhìn liền cảm thấy đau lòng: “Con như vậy là muốn ở lại đây?”
“Hì hì.” Cố Lễ ngượng ngùng cười.
Trần Kim Liên tức giận trợn mắt nhìn cậu nhóc: “Không có lương tâm, một chút đồ đã lấy lòng được con rồi, con cứ như ca ca con, đều đi làm con trai của người đi!”
Cố Lễ nghe lời này, ngược lại vô cùng đắc chí nói: “Vậy con đi thật đó?”
“Đồ ranh con, con đợi đó cho lão nương!”
Đối mặt với người ngoài, Trần Kim Liên không tiện nổi giận. Cố Lễ cũng nhìn trúng điểm này, mới không hề kiêng nể mà vỗ mông đứng dậy.
Đi rất là dứt khoát.
Thẳng thắn để cho Trần Kim Liên tức đến đau gan.
Sao bà lại đáng thương thế này, nuôi dưỡng hai đứa con trai, từng đứa một làm bà bực mình. Vốn tưởng rằng Thiệu Ca Nhi thi đỗ giải Nguyên, bà có thể đi theo hưởng phúc, kết quả đến cuối Trần gia thì bị chọc tức giận, thật là tức chết bà rồi.
Đáng tiếc, ở trước mặt Lý Thị, Trần Kim Liên chỉ có thể nhịn.
Bên kia, Lý Thị đã sai con trai dẫn bọn Cố Thiệu đi ra ngoài.
Cớ dùng đều có sẵn.
Trần Cẩn Du và Cố Lễ sau này chính là cùng nhau đi học, làm thân trước rốt cuộc cũng không sai. Còn về Cố Thiệu và con gái bảo bối nhà họ, dù sao đều là làm ca ca tỷ tỷ, mấy đứa nhỏ đang chơi đùa, bên cạnh luôn phải có người quan sát.
Bọn họ đi đến hiên nhà kế bên.
Trần Cẩn Du sớm đã biết hôm nay Cố Lễ sẽ đến. Cậu là người không thích chơi đùa, chỉ là cậu cũng biết, rất nhiều bạn học cùng tuổi ở học đường đều khá thích chơi đùa. Trần Cẩn Du không thể làm những chuyện điên cuồng náo loạn đó, nên cậu chỉ cho người thu thập những đồ vật nhỏ đặt ở trên giường, sau khi vào phòng liền gọi Cố Lễ cùng nhau chơi.
Cố Tiểu Muội chậm lại phía sau một bước, một mình đứng sát bên.
Cố Thiệu là người đầu tiên phát hiện ra cô bé, chỉ là nhất thời hắn không biết nên làm sao để thể hiện sự quan tâm, chỉ đành ngẩn người nhìn.
Sau khi Trần Tú Nương nói một câu không thấy hắn có phản ứng, lại nhìn qua bên này xem, thì phát hiện Cố Thiệu đang nhìn muội muội của mình.
Trần Tú Nương trong lòng sáng tỏ.
Hai đứa con trai, thật sự rất dễ chơi với nhau. Nhưng Cố Tiểu Muội là con gái, còn nhỏ hơn ba tuổi, khó tránh sẽ bị bỏ quên một bên. Một đứa bé như vậy, còn chưa cao tới đùi người lớn, thật đáng thương.
Trần Tú Nương đi qua, ngồi xổm xuống nhìn Cố Tiểu Muội: “Có muốn chơi cùng không?”
Cố Tiểu Muội do dự một chút, cuối cùng lắc đầu: “Không muốn đi…”
Cô bé thật sự sợ người lạ, Trần Cẩn Du không phải là quá quen, quan hệ với Cố Lễ còn không bằng Trần Cẩn Du, nên Cố Tiểu Muội thật sự không dám qua đó.
Trần Tú Nương nghĩ, chỉ lo là dọa phải cô bé, thì thầm hỏi: “Vậy muội có thích chơi đá cầu không?”
Cố Tiểu Muội ngẩng đầu lên, mở to mắt nhìn nàng.
Trần Tú Nương cười hì hì, lập tức gọi hai tiểu nha hoàn ôm cô bé xuống, cùng nàng chơi đá cầu. Sau khi đứng dậy, Trần Tú Nương lại phát hiện Cố Thiệu cứ luôn nhìn về phía nàng.
Nàng đỏ mặt, cả buổi trời mới đi tới chỗ hắn
Cố Thiệu thật lòng thật ý nói: “Cảm ơn.”
Trần Tú Nương cắn môi: “Chàng thật kỳ lạ, cái này có gì đâu mà phải cảm ơn.”
Nàng không thích nghe lời cảm ơn, quá không thân thiết.
Cố Thiệu bất đắc dĩ nói: “Tiểu Muội tính cách nhạy cảm, không thích nói chuyện, nếu nàng vừa nãy không chủ động đi hỏi con bé, chỉ sợ con bé cứ mãi đứng đó.”
Lời này Trần Tú Nương nghe không hiểu, cười mà hỏi: “Cứ mãi đứng? Vậy sao chàng không đi dỗ dành Tiểu Muội?”
“Ta?” Cố Thiệu hơi cúi đầu xuống.
Thật ra, hắn không biết mình nên lấy thái độ gì để đối mặt với Tiểu Muội.
Lúc trước Tiểu Muội thường xuyên kề kề bên hắn, Cố Thiệu còn khó chịu với cô bé, cũng ghét việc cô bé dính vào người, nhưng từ lúc biết chuyện đó, Cố Thiệu liền cảm thấy có lỗi với Tiểu Muội. Hắn cũng muốn đối tốt với Tiểu Muội, nhưng không biết cụ thể nên làm thế nào, luôn rất phiền não.
Trần Tú Nương ngẩng đầu nhìn hắn, thấy dáng vẻ hắn phiền não như vậy, đột nhiên cười: “Thật ra, chàng cũng rất thích Tiểu Muội đúng không?”
Cố Thiệu ngơ người.
Hắn…cũng thích Tiểu Muội? Hắn thích sao?
Trần Tú Nương lại cảm thấy mình nghĩ không sai, người thích đệ đệ muội muội, phẩm chất làm sao cũng sẽ tệ, càng huống chi, phẩm chất Cố Thiệu vốn dĩ cực kỳ tốt.
“Nếu thích thì sau này không thể giả vờ không nhìn thấy, nếu không thì người khác sẽ tổn thương đó. Ai cũng không muốn cứ luôn bị xem thường phải không.” Trần Tú Nương má đỏ hây hây nói.