Chương 121:
Cố Thiệu nhìn vào mắt nàng, một đôi mắt to tròn rất đẹp, bên trong ánh chớp rạng rỡ, dường như có thể hút tất cả vào trong.
Tinh thần Cố Thiệu lay động, cảm thấy nàng hình như có ý ám chỉ.
Nhưng bọn họ không phải đang nói về Tiểu Muội sao?
Trần Tú Nương thấy hắn hiếm khi dại ra thế, khuôn mặt thanh nhã ngày thường lại có thêm vài phần khờ ngốc, đột nhiên cảm thấy khá vui: “Ta nói, chàng có hiểu rõ chưa?”
Cố Thiệu lấy lại tinh thần, thành thành thật thật gật gật đầu.
Hình như, cũng hiểu.
Trần Tú Nương cố ý hỏi một câu: “Vậy chàng nói xem, vừa nãy ta nói cái gì?”
“Nếu như thích thì không được làm bộ như không thấy.”
Trần Tú Nương vừa lòng gật đầu.
Cố Thiệu thấy nàng như thế, càng cảm thấy chính mình hẳn là đã thật sự hiểu được. Nếu thích tiểu muội, nhất định phải đối xử tốt với cô bé, không thể lạnh nhạt với cô bé.
Đối với việc này, Trần Tú Nương hồn nhiên không biết, chỉ nói: “Ta thấy tiểu muội cũng không giống dáng vẻ cái gì cũng không biết. Trẻ con tuổi này, nhìn thì có vẻ ngây ngô, cái gì cũng không hiểu, nhưng trên thực tế, cái gì bọn nó cũng nhìn hiểu cả.”
“Vậy à?” Cố Thiệu nghĩ thái độ của mình với tiểu muội lúc trước, trong lòng còn có chút khẩn trương.
Sẽ không phải là tiểu muội đã nhìn thấu hắn rồi chứ?
Trần Tú Nương nói: “Tất nhiên là như thế. Khi Cẩn Du lớn cỡ tiểu muội, có một lần cha trở về, tiện đường mang theo một phần bánh hoa quế cho ta, nhưng lại không mang gì cho nó hết. Lúc ấy Cẩn Du không nói gì cả, mà sau đó lại nhốt bản thân ở trong phòng đóng cửa cả ngày, sau nữa vẫn là thư đồng phát hiện không thích hợp, nhanh chóng bẩm báo cho cha nương, bọn họ mới phát hiện Cẩn Du tức giận.”
Nói đến chuyện cũ, Trần Tú Nương cũng cảm thấy hết sức buồn cười: “Người mới lớn có chút xíu như thế, nhưng cái gì cũng ghi tạc ở trong lòng.”
Cố Thiệu nghe, đột nhiên cảm thấy mình thật sự đã làm sai.
“Cho nên,” Trần Tú Nương nhẹ nhàng nói một câu, “Nếu như thật sự để ý tiểu muội, tuyệt đối đừng vắng vẻ cô bé. Nếu không chờ đến khi cô bé thật sự đau lòng, có dỗ thì cũng không kịp.”
Cố Thiệu trầm mặc hồi lâu, rồi sau đó gật đầu.
Hắn đã biết.
Trên giường gấm, hai đứa nhỏ Trần Cẩn Du và Cố Lễ đang tụ lại chơi rất vui vẻ.
Đừng thấy Trần Cẩn Du là một con mọt sách nhỏ, nhưng mà lúc nên chơi thì cậu lại chẳng ngốc chút nào, còn Cố Lễ thì càng không cần phải nói. Cái tuổi mèo ngại chó ghét, đến chỗ nào cũng có thể chơi đùa cùng nhau, cho dù là lần đầu gặp Trần Cẩn Du, nhóc cũng chỉ coi cậu như là tiểu đệ của mình.
Hai người túm tụm lại chơi đến hăng say, trong viện lâu lâu chỗ Cố Tiểu Muội cũng truyền đến tiếng vui cười, giống như chuông bạc giống, không ồn ào, ngược lại làm người rất yên tâm.
Cố Thiệu nghe trong chốc lát, đôi mày nhíu chặt dần dần buông ra.
Trần Tú Nương nói: “Xem ra ba đứa bọn nó đều chơi rất vui, chúng ta cũng ngồi xuống uống ly trà trước đi.”
Cố Thiệu ừ một tiếng, theo nàng đến gian bên cạnh ngồi xuống.
Nhất thời, nha hoàn mang theo nước trà vào cửa. Đang muốn châm trà, Trần Tú Nương nhẹ giọng nói: “Để ta.”
Nha hoàn lập tức lui ra.
Trần Tú Nương hơi hơi nghiêng người rót hai ly trà, một ly là của nàng, một ly đưa đến trước mặt Cố Thiệu.
Mười ngón tay thon dài nhỏ nhắn, phối hợp với chung trà sứ men xanh, thế nhưng lại đẹp vô cùng. Cố Thiệu không khỏi nhớ tới những câu chuyện được viết trong thoại bản, chẳng trách khi nói đến tướng mạo của nữ tử, không tránh được mà phải luôn nhắc tới tay.
Trong lòng hắn nghĩ loạn một chút, mặt ngoài lại ngồi nghiêm chỉnh, vô cùng thành thật.
Hai người ngồi đối diện, sau khi nói chuyện phiếm trong chốc lát, trong lúc nhất thời hai người đều yên tĩnh lại.
Dù gì cũng không thân quen đến mức không có gì giấu nhau, mới vừa nói xong câu chuyện trước, đều nghĩ đến tiếp theo phải nói những gì.
Cố Thiệu là người không quá tỉ mỉ.
Hắn nghĩ đến lần trước những câu chuyện mình kể nàng đều rất thích nghe, liền hắng giọng nói, lại chuẩn bị kể tiếp.
Hắn nguyện ý nói, Trần Tú Nương cũng nguyện ý nghe.
Những câu chuyện của Cố Thiệu thiên kỳ bách quái, trước giờ không cái nào giống cái nào. Trần Tú Nương cũng tò mò đến tột cùng hắn xem ở trong sách gì, chỉ là Cố Thiệu xem tạp thư chưa bao giờ nhớ rõ tên, hơn nữa có những quyển sách mặc dù hắn nhớ rõ, nhưng cũng chưa chắc tìm được trong Đại Tề, cho nên xưa giờ Cố Thiệu cũng không uổng phí tinh thần vào cái này.
Hắn kể chuyện từ núi sông kể đến quỷ thần, từ quỷ thần lại kể đến yêu quái, đến khi nói đến khô cổ họng thì nước trà trong ấm đã sớm lạnh.
Hai người hoàn toàn không biết.
Trần Tú Nương nghe rất nhập thần.
Cố Thiệu thì sao, hắn thích người khác dùng kiểu ánh mắt sùng bái này nhìn mình. Nhìn càng nhiều, hắn sẽ càng khoe khoang, càng muốn khoe khoang. Huống chi khoe khoang cái này là cực kỳ an toàn, việc này không giống như là khoe chữ, còn phải đau đầu xem mình nói có đúng hay không, dù sao chỉ cần nhắm mắt lại nói lung tung là được.
Người khác tìm trái tìm phải cũng không tìm thấy xuất xứ.
“Lại nói đến Cô Hoạch Điểu kia, đêm bay ngày trốn, rất là thần dị. Mặc áo lông lên thành chim bay, cởi áo lông ra thì thành nữ nhân. Có bốn cái tên khác, một cái là Thiên Đế thiếu nữ, một cái là dạ hành du nữ, một cái là câu tinh, một cái ẩn phi. Trong sách cổ ghi lại, Cô Hoạch Điểu không con, thích lấy con của người khác để nuôi, cho rằng con…”
Trần Tú Nương nghe đến câu cuối cùng, không nhịn được mà sắc mặt trở nên ngưng trọng.
Cố Thiệu chuyển câu chuyện đi: “ Nhưng trong sách lại nói, có khi Cô Hoạch Điểu sẽ biến thành Hạ Hoạch Điểu. Cô Hoạch Điểu ôm trẻ con đi, Hạ Hoạch Điểu nhận nuôi trẻ con. Đây cũng coi như là điều thiện trong nhân tính.”