Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 123: Chương 122:

Chương 122:

Như thế, Trần Tú Nương mới vui vẻ lại lần nữa.

Cố Thiệu nhìn ra sự thay đổi này, càng thêm đắc ý. Hắn phát hiện, nữ hài nhi cùng nam hài nhi thật sự không giống nhau, cho dù là nghe một câu chuyện xưa, cũng có thể nghe đến mức trở nên đa sầu đa cảm . Tuy nhiên, này cũng may mà hắn hắn học rộng nhiều tài, Cố Thiệu vừa đắc ý, thậm chí không nhịn được thét to với hệ thống ở trong đầu: “Nhìn thấy chưa? Nhìn thấy chưa!”

Hệ thống bị hắn làm cho phiền hết mức: “Nhìn thấy cái gì?”

“Thấy ta rất biết kể chuyện xưa đó, có thể kể đến mức làm người ta thương tâm, cũng có thể làm người ta vui vẻ. Xem ra bản lĩnh kể chuyện xưa này của ta coi như đã hoàn toàn luyện thành, sau này muốn thu hoạch tấm lòng của cô nương, cũng không cần bán đứng sắc đẹp nữa, trực tiếp kể mấy câu chuyện xưa dễ nghe là đủ rồi.”

Hệ thống như nghe được chuyện gì buồn cười lắm: “Ngươi còn muốn, thu hoạch tấm lòng của cô nương nhà khác?!”

Cố Thiệu không hề nhận thấy được nguy hiểm, vẫn cứ vui sướng hài lòng nói: “Như thế nào, không được à.”

Hắn tuấn tú lịch sự, lại học phú ngũ xa, sao lại không thể thu hoạch tấm lòng của các cô nương?

Hệ thống dừng một chút, ngay sau đó cắn răng, đột nhiên ra tay tàn nhẫn một lần.

Nam cặn bã này!

“Á ——!”

Cố Thiệu đột nhiên ngã sang bên cạnh một cái, nếu không phải bên kia có ghế dựa cản lại, chỉ sợ hắn đã trực tiếp ngã lăn ra đất rồi.

Trần Tú Nương hoảng sợ, cũng bất chấp lễ tiết gì đó, trực tiếp bước qua đỡ hắn lên: “Làm sao vậy?”

Nàng thấy sắc mặt Cố Thiệu trắng bệch, sợ tới mức tay cũng có chút phát run.

Cố Thiệu bị điện giật đến ngốc, chờ đến khi Trần Tú Nương hỏi chuyện, hắn cũng chỉ là chậm chạp mà lắc đầu, “Ta cũng, không biết…”

Hắn làm gì, rốt cuộc vì sao bị giật điện?

“Hệ thống, giải thích!” Cố Thiệu tức giận.

Nhưng mà hệ thống cũng không phản ứng lại hắn, trực tiếp chuồn, hoàn toàn không nói lại một câu.

Sau khi xảy ra việc như vậy, Trần Tú Nương không còn bảo Cố Thiệu kể chuyện xưa nữa. Mặc dù thật ra Cố Thiệu chỉ đau một xíu như vậy, hết cơn đau thì không có ảnh hưởng gì, nhưng Trần Tú Nương vẫn lo lắng.

Cố Thiệu không tiện giải thích gì với nàng, đơn giản theo nàng, chỉ ngồi ở một bên nghỉ tạm dưỡng thân.

Lần nghỉ tạm này, đó là nghỉ ngơi gần nửa canh giờ.

Trong lúc đó, trên giường gấm, hai đứa nhóc nhanh chóng trở nên thân quen, Cố Tiểu Muội ở bên ngoài lúc ban đầu đá cầu cũng đã đổi thành bện dây hoa.

Chờ đến khi Lý thị bên kia phái người lại đây, nói là hai vợ chồng Cố gia định về nhà, cuối cùng mấy đứa nhỏ bên này mới ngừng lại.

Ngày mai Cố Lễ phải đến học đường, cho nên hôm nay sẽ ở lại Trần gia.

Cố Đại Hà và Trần Kim Liên khách khách khí khí nói lời từ biệt cùng người nhà họ Trần. Đương nhiên, Cố Đại Hà từ biệt là rất thiệt tình, còn Trần Kim Liên à, bà chẳng có mấy phần chân tình thật lòng cả.

Lúc rời đi, còn bất động thanh sắc mà hơn thua với Lý thị hai bàn.

Có thắng có bại, ai cũng không thể hoàn toàn áp qua ai.

Cuối cùng, Trần Kim Liên ôm lấy nghẹn khuất mà đi về trước. Nghĩ đến Trần Kim Liên bà, ở thôn Thượng Táo kia cũng coi như là nhân vật tàn nhẫn tung hoành khắp thôn trong câc thôn phụ, nhưng tới trước mặt Lý thị luôn nho nhã này, lại chỉ có phần ăn mệt. Nếu đối phương thoải mái cãi nhau với bà, Trần Kim Liên bảo đảm mắng đến mức bà ấy kêu cha gọi mẹ, nhưng vấn đề là người này không giống như những phụ nhân ở thôn Thượng Táo, nói chuyện mềm như bông lại cất giấu châm, vừa lơ đãng là sẽ bị đâm vào, việc này bảo sao Trần Kim Liên có thể cam tâm.

Bà âm thầm vận khí, nghĩ rằng lần tới, đến khi gặp lại lần tới, nhất định phải hung hăng mà bày sắc mặt cho bà ấy nhìn.

Rời khỏi đại viện Trần phủ, Cố Thiệu không để hai vợ chồng Trần gia đưa tiễn, chỉ đi theo Trần quản gia một đường đi ra ngoài.

Cố Tiểu Muội cũng nghiêm túc mà đi theo phía sau.

Chỉ là người cô bé nhỏ, bước chân bước ra cũng không dài. Mặc dù rất nỗ lực đi theo, không lâu sau vẫn rơi lại phía sau một đoạn dài.

Khi Cố Thiệu nhận thấy tiểu muội không theo kịp, con được nhỏ đã sắp đi được một nửa rồi.

Hắn nghĩ tới câu Trần gia cô nương nói. Đối xử với tiểu muội, tốt hơn một chút sao?

Cố Thiệu dừng chân, chờ tiểu muội.

Ánh mắt Cố Tiểu Muội sáng lên, nhanh chóng bước hai chân ngắn nhỏ đi theo.

Đang muốn xin lỗi, một đôi bàn tay to bỗng nhiên xuyên qua nách cô bé, ngay sau đó, hai cái chân nhỏ liền rời khỏi mặt đất. Cố tiểu muội dùng sức mà chớp đôi mắt, tựa như cảm thấy là mình đang nằm mơ.

Nếu không, sao đại ca của cô bé lại bế cô bé chứ, khẳng định là nằm mơ rồi.

Cố Thiệu thấy cô bé lại biến thành dáng vẻ ngốc ngốc kia, hơi mím khóe miệng, hỏi: “Hôm nay chơi vui vẻ không?”

Cố Tiểu Muội nhìn chằm chằm vào hắn, hồi lâu sau mới gật đầu: “Vui vẻ.”

Cô bé thật sự rất vui vẻ.

Trước kia ở trong nhà, nhị ca không chơi cùng với cô bé thì thôi, có đôi khi còn bắt nạt. Mấy đứa nhỏ khác trong thôn thấy nhị ca của cô bé bắt nạt cô bé, cũng bắt chước tụm lại bắt nạt, không có ai nguyện ý chơi cùng với cô bé.

Nhưng mà hôm nay, Cố Tiểu Muội lại thật sự được chơi rất vui, mấy nha hoàn kia, đều rất săn sóc cô bé.

“Hồng Hương tỷ tỷ rất tốt.” Cố Tiểu Muội ôm cổ ca ca, vùi cả khuôn mặt nhỏ vào, sau một lúc lâu lại ngượng ngùng mà thêm một câu, “Trần tỷ tỷ cũng rất tốt.”

Cố Thiệu cười rồi xoa nhẹ một chút bím tóc nhỏ của cô bé: “Muội với Trần tỷ tỷ của muội mới nói qua mấy câu, đã nói nàng tốt rồi?”

“Muội nhìn cảm thấy tốt.”

“Được được được, tiểu muội nói cái gì chính là cái đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!