Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 124: Chương 123:

Chương 123:

Cố Tiểu Muội nghe, cười đến đôi mắt cũng cong lên, cô bé cảm thấy rất vui vẻ, sự vui vẻ chưa từng được có.

Mặc dù biết ca ca sẽ không ôm cô bé như vậy mãi, nhưng có thể bế cô bé lên, Cố Tiểu Muội cũng đã rất thỏa mãn. Dù gì trước đó, Cố tiểu muội cũng đã cho rằng ca ca của cô bé sẽ không bao giờ để ý đến cô bé nữa.

Thật tốt nha, Cố Tiểu Muội ôm chặt cổ Cố Thiệu, cẩn thận mà đem dán khuôn mặt qua.

Cố Thiệu bị cô làm cho ngứa ngứa, nghiêng nghiêng cổ, chọc cô bé: “Muội thích chơi như vậy, cũng để muội ở Trần gia thì thế nào?”

Cố Tiểu Muội lắc đầu như trống bỏi: “Không cần.”

“Vì sao?”

Cố tiểu muội không nói, chuyện người môi giới trước kia khiến cho cô bé càng mâu thuẫn hơn với việc rời khỏi nhà, sợ đến Trần gia sẽ không về nhà được nữa.

Cố Thiệu không biết cô bé suy nghĩ cái gì, chỉ là thuận miệng dỗ một câu: “Không đi cũng không có việc gì, chờ ta thi đậu tiến sĩ, sẽ mua về nhà thêm mấy nha hoàn và gã sai vặt, để một đám người hầu hạ cha nương, còn lại sẽ chuyên môn chơi cùng với muội.”

Cố Tiểu Muội ngừng hô hấp lại, một đôi mắt to chăm chú nhìn chằm chằm vào ca ca của mình.

Cố Thiệu còn đang nhỏ giọng mà khoác lác: “Sau đó mua một tòa nhà lớn ở huyện thành, mở mấy cửa hàng, lại mua thêm mấy miếng ruộng tốt, đưa cả nhà mình cùng lên huyện thành ở…”

Trần Kim Liên đi ở phía trước nghe thấy hai đứa con ở phía sau thì thà thì thầm thì tò mò quay đầu lại. Cái quay đầu này chính là nhìn thấy con trai lớn đang bế Tiểu Muội, làm cho Trần Kim Liên nhìn ngẩn người ra.

“Thiệu Ca Nhi, con đang làm gì vậy?”

Đôi chân Cố Tiểu Muội khẽ run rẩy, muốn đi xuống.

Cố Thiệu không để cho cô bé đi xuống, mà lại bước nhanh hơn để đuổi kịp cha nương.

Trần Kim Liên nhìn thấy có chút không vui: “Con đã mệt cả ngày rồi, sao còn bế con bé nữa?”

Vừa nói Trần Kim Liên vừa nhìn cảnh cáo Cố Tiểu Muội một cái: “Sao ngươi cũng không hiểu chuyện như vậy, thân thể ca ca ngươi yếu ớt, lại là người đọc sách, vậy mà ngươi còn để nó bế, là mình không có chân hả?”

“Thật là càng lớn càng nuông chiều, còn thật sự cho rằng mình là tiểu thư nhà giàu sao?”

“Nương.” Cố Thiệu đau đầu ngắt ngang bà ấy, vốn dĩ muốn thay Tiểu Muội nói vài lời, nhưng mà đến cuối cùng lại giữ ở cuống họng.

Hắn bỏ Tiểu Muội xuống, vơ vét hét trong hai tay áo, lôi ra được viên kẹo mà hắn đã giấu cả một ngày rồi đưa cho cô bé: “ Ngoan, muội tự lên xe ngựa trước ngồi chờ nha.”

Cố Tiểu Muội nhận lấy kẹo, nhìn đại ca của cô bé một cái, lại nhìn nương của cô bé một cái, chớp chớp mắt rồi ngoan ngoãn chạy đến bên cạnh xe ngựa.

Người cô bé vốn nhỏ, trèo lên xe ngựa cũng trèo vô cùng khó khăn, trèo một hồi lâu cũng chưa lên được, bực bội đến mức khiến sắc mặt mình đỏ rực lên. Cố Đại Hà đứng ở một bên, cảm thấy cô bé thật vô dụng, nên mới đưa tay kéo cô bé lên.

Ở bên này, Cố Thiện đang suy xét phải khuyên nương của hắn làm sao.

Trần Kim Liên lại mang một bụng tức giận: “ Nương thấy con đối với Lễ Ca Nhi cũng chưa từng để ý đến như vậy, lúc nó còn nhỏ, nương để con bế nó một lát con cũng không muốn!”

“Cái đó sao mà giống chứ? Lễ Ca Nhi là một thằng nhóc mập mạp.”

Trần Kim Liên cười lạnh một tiếng.

Cố Thiệu thấy thái độ của bà không tốt, đột nhiên nhanh trí nói: “Nương người không biết, con hôm nay khi lên đường sớm, tiên sinh và sư nương đặc biệt hỏi con rất nhiều chuyện liên quan đến Tiểu Muội.”

Bước chân của Trần Kim Liên khựng lại, lập tức dỏng tai lên nghe: “Bọn họ sao lại muốn hỏi chuyện của Tiểu Muội?”

Cố Thiệu trịnh trọng nói: “Con thấy ý tứ trong câu nói của bọn họ là hoàn toàn thích Tiểu Muội. Tiên sinh và sư nương chỉ có con trai, con của hai vị sư huynh cũng đều là con trai, quanh năm suốt tháng cũng gặp không được mấy lần. Cho nên hai người bọn họ nghe đến trong nhà con có một muội muội, thì hoàn toàn cảm thấy thích thú. Còn nói, để con chọn ngày nào đó dẫn Tiểu Muội đến cho bọn họ xem thử.”

Trần Kim Liên gấp gáp hỏi: “Vậy con không nói trong nhà vẫn còn một đệ đệ sao?”

“Bọn họ nhiều con trai cháu trai, không thích thằng nhóc đâu.”

Trần Kim Liên có phần thất vọng, nhắc nhở Cố Thiệu: “Bọn họ không hỏi thì con cũng không nói một chút gì sao. Con lựa lúc nào rảnh rỗi thì nói nhiều lời tốt đẹp về đệ đệ con với tiên sinh với sư nương con. Bây giờ đệ đệ con cũng cần đi học rồi, đợi đến khi nó đọc được rồi, nói không chừng còn phải mời tiên sinh của con đích thân dạy bảo nó.”

“ Lễ Ca Nhi mới được bao lớn mà đến mức bây giờ đã phải suy nghĩ đến mấy cái này rồi?”

“Sao mà không đến mức đó!” Trần Kim Liên vỗ hắn một cái, sát lại gần một chút, nghiến răng nói: “Lễ Ca Nhi học cùng với tên nhóc Trần gia đó, dù sao cũng không thể để tên nhóc đó qua mặt được. Tốt xấu gì con cũng là ca ca, sao mà không nghĩ thay đệ đệ được một chút nào vậy.”

Cố Thiệu bị nói đến không còn cách nào khác đành phải đồng ý với nương, sau này ở trước mặt tiên sinh đều nói lời tốt cho Cố Lễ.

Sau khi đã nói rõ như vậy, thì hai người mới đi về phía xe ngựa.

Chỉ là trước khi gần lên xe, Cố Thiệu lại dặn dò một câu: “Nương, tiên sinh và sư nương của con rất là nhớ mong Tiểu Muội.”

“Biết mà, biết mà.”

Mặc dù Trần Kim Liên không hài lòng tại sao người bọn họ nhớ mong không phải là Lễ Ca Nhi, nhưng mà đối với lời nói của Cố Thiệu, bà vẫn là nhở ở trong đầu.

Phàm là chuyện có lợi với Cố Thiệu, Trần Kim Liên đều sẽ không có ý kiến. Nếu như Tần tiên sinh này thật sự thích Tiểu Muội nhà bọn họ, vậy bà đối đãi với Tiểu Muội tốt một chút cũng không có gì to tát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!