Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 125: Chương 124:

Chương 124:

Sau đó Cố Thiệu chỉ đi cùng bọn họ tiệm lương thực của nhà đại bá thì liền quay về.

Bài tập tối hôm qua tiên sinh giao cho hắn vẫn chưa làm xong, bây giờ phải mau chóng quay về làm. Nếu như không, chỉ sợ hắn lại phải chịu một trận mắng.

Cố Thiệu cũng cảm thấy mình thật sự sống không dễ dàng.

Sau khi đậu Cử nhân, bài học chẳng những không giảm bớt mà ngược lại còn càng tăng thêm nữa.

Còn có hệ thống nữa, ngày ngày ép hắn học cái này học cái kia, kể từ lần trước sau khi hắn tra rõ vụ án rồi thì dường như hệ thống đã nhìn được một chút thiên phú của hắn, ép hắn học thuộc luật pháp của Đại Tề.

Là ba ngàn điều trong pháp luật đó, ai có thể làm được chứ? Dù là Cố Thiệu cũng là sống không bằng chết cố thuộc.

Thảm nhất là hắn lại thật sự học thuộc rồi.

Sau khi quay về Tần phủ, Tần tiên sinh chỉ đơn giản hỏi hắn một chút về tình hình hôm nay của hắn.

Nghĩ đến ngày mai là ngày đầu tiên tên nhóc Cố Lễ đi học, Cố Thiệu ngập ngừng một chút, vẫn là mở miệng nói: “Tiên sinh, ngày mai con còn muốn nghỉ thêm nửa ngày nữa.”

Cố Thiệu nói chuyện cực kỳ cần thận.

Thật ra trong lòng hắn cũng thiếu tự tin, mấy ngày này hắn thật sự xin nghỉ quá nhiều rồi, hôm nay muốn đi chỗ này, ngày mai muốn đến chỗ kia, đến cả mình hắn cũng không thấy hài lòng.

Cố Thiệu nơm nớp lo sợ, Tần tiên sinh dường như lại không để ý chút nào, thản nhiên nói: “Muốn đi đâu thì đi đi.”

Cố Thiệu kinh ngạc vui mừng không ngớt, đang lúc muốn nói cảm ơn thì lại nghe tiên sinh nói: “Chỉ có điều, tăng gấp đôi bài tập hôm nay.”

“…” Cố Thiệu ngừng một lúc, “Không phải đã tăng gấp đôi rồi sao?”

Tần tiên sinh nhếch mép cười: “Tăng thêm gấp đôi nữa.”

Cố Thiệu ôm lấy ngực, hắn cảm thấy mình quá thảm, thật quá thảm, “Con đột nhiên nghĩ ra, bên Trần gia đó chắc chắn cũng sẽ phái người đưa hai đứa bé đi, thật ra con không đi cũng được.”

Tần tiên sinh hờ hửng nói: “Không đi thì không đi, dù sao bài tập cũng là theo như vừa này mà làm.”

“Nhưng rốt cuộc con cũng là ca ca!” Cố Thiệu vội vàng nói: “ Đã là ca ca, sao có thể đến cả ngày đầu tiên đệ đệ đi học cũng không đi, nếu như loan truyền ra ngoài rồi nhất định sẽ chê trách người Cố gia con không biết huynh đệ hòa thuận tôn kính lẫn nhau. Như vậy, con vẫn nên đi!”

Tần tiên sinh cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Cố Thiệu giống như là nhìn một tên ngốc.

Cố Thiệu xấu hổ cúi đầu xuống.

Quá mất mặt rồi.

Hắn lăn qua rồi lăn lại, rốt cuộc là tại vì sao, ngoài trừ mất mặt thì vẫn là mất mặt.

Sáng ngày hôm sau, Cố Thiệu ăn mặc chỉnh tề đi đến Trần gia.

Hôm nay Cố Lễ cũng dậy rất sớm, nhóc là bị cưỡng ép ra khỏi giường, vốn dĩ muốn nổi cơn tức giận, kết quả thư đồng nhanh tay nhanh mắt nhét cho nhóc hai cục kẹo

Đúng là vị ngòn ngọt mà nhóc thích.

Cố Lễ lập tức mặt mày hớn hở ngồi dậy.

Đợi nhóc ăn xong bữa sáng, lúc đang đeo túi sách nhỏ trên lưng thì đột nhiên lại nhìn thấy đại ca.

Đây là niềm vui bất ngờ.

Cố Lễ liền nhanh chân chạy như bay đến: “Đại ca! Sao ca lại đến!”

Cố Thiệu giữ đầu nhóc lại, không để nhóc nhào lên.

“Bỏ đệ ra!” Cố Lễ đẩy cánh tay ở phía trước đầu, không dễ dàng gì mới vùng vẫy ra được.

Cố Thiệu a lên một tiếng.

Nếu không phải vì tên tiểu tử thối này, thì bài tập của hắn đến mức sau khi tăng gấp đôi lại tăng thêm gấp đôi sao? Chờ đấy mà xem, đợi đến khi tiên sinh thấy được tên tiểu tử thối này, ông ấy cũng nhất định cho nhóc này nhận được đối đãi bài tập tăng gấp mấy lần!

Cái khác có lẽ hắn không làm được, nhưng mà dựa vào tên tuổi giải Nguyên công của hắn, muốn khiến cho tiên sinh nghiêm khắc với đệ đệ của mình một chút, hình như cũng không có gì không đúng.

Nhiều bài tập một chút mới tốt, để tên tiểu tử thối này khỏi phải ngày ngày chỉ mãi lo chơi, hắn còn không có thời gian để chơi này!

Cố Lễ đáng thương, còn không hề biết dụng tâm hiểm ác của đại ca nhà mình.

Đợi cho đến khi hắn cuối cùng đã ý thức được bài tập của mình hình như không giống với Trần Cẩn Du, thì đã là chuyện của rất lâu sau đó rồi.

Cố Thiệu ở bên này tiễn xong đệ đệ, lúc quay về, không may bị người ta để ý nhìn thấy.

Người này cũng không phải ai khác mà chính là Trần Phong và người mà hắn không dễ dàng nịnh bợ, công tử của Lý gia, Lý Tứ.

Trần Phong và Lý Tứ là hai người không có liên quan gì đến nhau, lại có cơ duyên trùng hợp đụng phải. Trần Phong lại là một trong những người biết luồn cúi nắm bắt cơ hội, mọi chuyện đều theo ý thích của Lý Tứ mà làm việc, số lần nịnh hót cũng nhiều, Lý Tứ cũng dần dần thân thiết với hắn, cũng cho hắn ít nhiều thể diện.

Hai người này ở cùng một chỗ cho nên đôi bên cũng biết đối phương là người như thế nào, không cần phải che che giấu giấu, ngược lại cũng hoàn toàn tự do tùy ý.

Ngay lúc này Lý Tứ đã bao một nhã gian ở gần bên, hai người vốn dĩ đang tán gẫu, vừa hay lại nhìn thấy Cố Thiệu từ tửu lầu bước xuống đi qua.

Mặt Trần Phong lập tức xụ xuống.

Lý Tứ nhướng mày, chầm chầm cầm lấy quạt: “Người này chính là vị giải Nguyên lang đứng đầu bảng đó sao?”

“Chính hắn.” Trần Phong lạnh lùng nói.

“Cũng có dáng vẻ đường đường, phong thái hơn người.” Lý Tứ nghĩ đến khuôn mặt vừa rồi nhìn thấy, bất giác xoa xoa cằm.

“Đều là giả vờ thôi.” Trần Phong nói đến cực kỳ chán ghét.

Trần Phong đang nói thì đột nhiên đảo mắt một cái.

Vốn dĩ hắn ta muốn dạy dỗ Cố Thiệu một bài học, chỉ là khổ nỗi không có cách nào, bây giờ có Lý Tứ ở đây, việc này dễ giải quyết hơn nhiều rồi: “Con người này ngoài mặt là một kiểu sau lưng lại là một kiểu, ngươi đừng bị tướng mạo của hắn lừa. Đã từng là bạn với hắn nhiều năm như vậy, ta còn không biết hắn là người như thế nào sao? Đoán không chừng cái giải Nguyên gì đó, đều là sao chép văn mà có được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!