Chương 125:
Lý Tứ cười nhìn hắn: “Ngươi không ưa hắn như vậy, chính là bởi vì hắn thi Tú tài trước rồi mới đậu Cử nhân?
Trần Phong nghiến răng.
Lý Tứ nói: “Trước đây chuyện đó là do vận may của ngươi không tốt, không trách ai được, nếu không có chuyện xảy ra thì ngươi xem như đã gặp may mắn rồi, bây giờ còn bám chặt không buông, thật sự không phải lựa chọn gì sáng suốt.”
Sản nghiệp Lý gia rộng lớn, bên trên còn có người chống đỡ. Bởi vậy ba năm trước khi Trần Phong tìm đến Lý Tứ muốn có đề của kỳ thi Đồng, Lý Tứ liền giúp hắn lấy được một phần. Chỉ là giữa chừng xảy ra chút sự cố, không biết đề thi của kỳ thi Đồng lại rơi ở chỗ nào, lúc quay về đi tìm, thì không tìm được nữa.
Vì vậy, Trần Phong vốn chắc chắn là một Tú tài thì cứ như vậy mà không còn nữa.
Hắn ta không đậu Tú tài, ngược lại Cố Thiệu bên cạnh hắn lại dễ dàng thi qua, cuối cùng có được danh hiệu Tú tài, cái này kêu Trần Phong làm sao có thể nhận được? Tuy rằng lúc trước ở trước mặt Cố Thiệu vẫn giống như như trước, nhưng trong lòng sớm đã ghi hận rồi, thậm chí cảm thấy lúc đầu có phải là Cố Thiệu đã lấy trộm đề thi của hắn ta hay không?
“Không phải ta bám mãi không buông, mà là hắn thật sự không có năng lực gì cả, mấy tháng trước đến cả sách chính kinh còn đọc không xong, thì làm sao có thể trong mấy tháng ngắn ngủi có thể vượt qua mọi người đậu Cử nhân, do gặp được may mắn sao? Trong chuyện này, nhất định có gì đó!” Trần Phong nói chắc chắn.
Lý Tứ vẫn cực kỳ xem trọng Trần Phong, hỏi: “Vậy ngươi muốn thế nào?”
Sắc mặt Trần Phong trở nên u ám nói: “Tìm người tiết lộ tin tức ra ngoài, nói giải Nguyên của hắn là do sao chép văn, có tiếng mà không có miếng.”
Loại tin tức này, đối với một ngươi đọc sách cũng giống như là một tai họa ngập đầu. Hơn nữa Trần Phong hiểu rõ Cố Thiệu, dựa vào năng lực lơ mơ này của Cố Thiệu, chắc hẳn cũng không dám chứng minh cái gì.
Thêm nữa, tin tức phát cũng đã phát ra ngoài rồi, chỉ cần làm việc cẩn thận một chút, cũng sẽ không có ai truy cứu lên đầu bọn họ rồi.
Lý Tứ vẫn có chút do dự.
Trần Phong nhìn hắn ta một cái, lại nói: “Trước đây ta có nói với ngươi về Cố Tiểu Muội, cô bé chính là muội muội ruột của hắn. Trước đây hứa là đưa qua làm nha hoàn đã hứa rất sảng khoái, bây giờ đậu Cử nhân rồi thì lại nuốt lời, không chỉ hận ta, mà đến cả ngươi cũng hận luôn. Lần trước hắn đến tìm ta để tranh luận trái phải, còn nói sau này chắc chắn sẽ khiến chúng ta thấy rõ.”
“Hắn ta quả thật nói như vậy?”
“Nếu như ngươi không tin thì cũng có thể tự mình đến thử thái đội của hắn ta.” Trần Phong nhún vai, giống như không để ý vậy.
Lý Tứ nhìn theo bóng lưng của Cố Thiệu, dần dần khép quạt lại.
Tiên sinh của Cố Lễ, Cố Thiệu thật sự cũng đã gặp qua, chính là khi lần đầu tiên đi đến khuôn viên của Trịnh tiên sinh. Nhìn trông thật là một người ăn nói thận trọng, mà lại vô cùng nghiêm khắc, người như vậy đến dạy Cố Lễ, thật sự quá đỗi phù hợp.
Sau khi đưa tên tiểu tử Cố Lễ đến học đường, Cố Thiệu cũng không nhọc lòng quản cậu nhóc làm gì.
Không cần hắn quản, hắn cũng không có thời gian quản.
Từ lúc bài vở tăng gấp đôi rồi lại gấp đôi, Cố Thiệu liền hoàn toàn không có thời gian nghỉ ngơi.
Mỗi ngày ngoài học thì vẫn là học, chỉ là đi đi về về giữa Tần phủ và Trịnh phủ, vẫn có thể nghỉ ngơi trong chốc lát. Càng có hệ thống tận dụng hết sức để ép buộc hắn làm các loại đề.
Cố Thiệu thật là ngay cả ý nghĩ muốn chết cũng có rồi.
Hôm qua, bài vở mà Trịnh tiên sinh sắp xếp cho là dựa vào sách luận của cân nhắc mức hình phạt.
Vừa hay thời gian trước Cố Thiệu bị hệ thống ép học luật pháp, đối với cái này cũng có chút hiểu, vì thế viết cũng coi như rất tốt, nếu không biết xấu hổ, thậm chí còn có thể nói là dễ làm.
Cố Thiệu tràn đầy tự tin mang bài vở của mình đi đến Trịnh phủ.
Không ngờ sau khi Trịnh Viễn An xem bài vở của Cố Thiệu, lại trầm lặng rất lâu.
Trong lòng Cố Thiệu dần dần rụt rè, run cầm cập: “Tiên sinh, con đây là viết không tốt sao?”
Trước kia mặc kệ hắn viết như thế nào, Trịnh tiên sinh câu đầu tiên chắc chắn là mắng hắn vô dụng, sau đó lại chọn ra phần còn thiếu trong bài luận để giận dữ mà đánh hắn.
Lấy lời của Trịnh tiên sinh ra mà nói, là sợ hắn kiêu hãnh kiêu ngạo. Cố Thiệu sớm đã quen với thái độ thế này, bỗng nhiên không nghe Tiên sinh Trịnh tiên sinh mắng hắn, ngược lại có hơi sợ.
Trịnh Viễn An lườm hắn: “Ngươi muốn bị mắng đến vậy sao?”
“Cũng không phải.” Cố Thiệu xoa đầu, “cảm thấy trong thoáng chốc tiên sinh không mắng con nên trong lòng có hơi bồn chồn.”
Hệ thống nghe mà mắc cười, đây không phải muốn bị mắng thì là gì?
“Hơi kém nhưng cũng không đến nỗi.” Trịnh Viễn An đặt bài làm của hắn sang một bên, lại hỏi, “Ngươi bắt đầu học luật pháp từ khi nào?”
“Là…là mấy ngày trước.”
“Lúc phá án Chu gia bị trộm mất bạc?”
Cố Thiệu gật đầu, thật ra từ sau khi đó, có điều Tiên sinh nghĩ như vậy, nên hắn cũng hùa theo, dù sao hắn cũng lười phải giải thích nhiều.
Trịnh Viễn An vuốt râu, trong lòng bắt đầu thầm tính toán.
Khi trước ông ta còn có thể giao cho Cố Thiệu ít thứ, nhưng tiểu tử này cũng không biết lấy đâu ra bản lĩnh, học những thứ có thiên phú cao đến dọa người, người khác cần một tháng hai tháng thậm chí nửa năm mới có thể hiểu, hắn thì hai ba ngày đã hiểu rõ rồi. Qua lâu như thế, Trịnh Viễn An cảm thấy bản thân thật sự đã dạy không được cái gì nữa rồi. Đặc biệt là, hôm nay sau khi nhìn thấy bài làm của Cố Thiệu.
Thật ra ông ta cũng không hiểu luật pháp cho lắm, Cố Thiệu có thể viết ra bài văn như vậy, trình độ nghiêm chỉnh đã hơn ông ta rồi.