Chương 126:
Xem ra huyện Kim Đàn này, không cần thiết phải ở nữa.
Ông ta nói: “Ngươi quay về cố gắng chuẩn bị thu dọn đồ, nửa tháng sau, cùng ta hồi kinh.”
“Nhanh vậy sao?” Cố Thiệu ngơ người, không phải nói trước tết mới đi kinh thành sao? Bây giờ mới qua nửa tháng chín, nửa tháng sau lên đường, thì cũng mới qua tháng mười, tiên sinh đi sớm thế làm gì?
Cố Thiệu cực kỳ không đồng ý.
Nhưng Trịnh Viễn An lại không phải trưng cầu ý kiến của hắn, chỉ là thông báo cho hắn quyết định như vậy: “Đi sớm dù sao vẫn tốt hơn.”
“Nhưng con...”
Cố Thiệu còn chưa nói xong, liền bị Trịnh Viễn An ngắt lời, “Nhưng cái gì? Ngươi tốt xấu gì cũng là giải Nguyện, tại sao đối nhân xử thế lại lề mề chậm chạp như vậy, còn lề mề chậm chạp nữa chính là không xấu hổ!”
Cố Thiệu xoa mũi, bị nói đến cúi đầu...trong lòng hắn thấy uất ức.
“Được rồi, bày ra cái dáng vẻ đó cho ai xem. Đi về thì thông báo trước cho Tiên sinh ngươi, rồi chào tạm biệt người nhà, nửa tháng sau chúng ta liền khởi hành.”
Cố Thiệu vẫn muốn nói gì đó, Trịnh Viễn An lại nói trước: “Chuyện này cứ quyết định như vậy, ngươi về trước đi.”
Cố Thiệu không cử động.
“Còn không đi, muốn ở lại đây ăn cơm hay sao?” Trịnh Viễn An không nể mặt, “Cút cút cút!”
Cố Thiệu bị dọa cho giật mình, nghe lời nhanh chóng co chân chạy đi.
Nhưng ra khỏi cửa, hắn mới bắt đầu hối hận. Lúc nãy rõ ràng nên tranh thủ.
Mất tinh thần từ trong Trịnh phủ đi ra, Cố Thiệu ngay cả xe ngựa cũng không đi, chuẩn bị trực tiếp đi bộ về. Hắn cũng không phải bài xích kinh thành, chỉ là muốn ở bên này lâu hơn một chút.
Người nhà và người thân hắn đều ở đây, bên phía kinh thành thì một người cũng không quen, tùy tiện đi qua, Cố Thiệu chắc chắn vẫn sẽ hồi hộp.
Hắn đi thẳng về phía trước, cũng không để ý xung quanh. Khi sắp đến Tần phủ, ngay ngã rẽ đột nhiên tông phải một người, đồ cầm trong tay cũng bị rơi ra, rải đầy dưới đất.
“Ngươi nhìn đường kiểu gì vậy!”
Cố Thiệu ngẩng đầu, liền thấy một gã sai vặt đang dìu công tử nhà mình, hung hăng truy hỏi hắn.
Cố Thiệu cũng biết là bản thân không nhìn kỹ đường, nhanh chóng nói: “Xin lỗi, ta thật sự không cố ý.”
“Nếu như cố ý, ngươi tưởng ngươi còn có thể bình yên đứng lâu như vậy sao?” Gã sai vặt nói mỉa mai.
Trong lòng Cố Thiệu “ô” một tiếng, suy nghĩ xem đây là công tử nhà nào, lại là gã sai vặt nhà ai mà thái độ lại ngang ngược như vậy, nhất định gia thế không nhỏ.
Đối với những người có gia thế không nhỏ, Cố Thiệu trước giờ đều có thể không đắc tội thì liền không đắc tội, hắn vốn nghĩ xin lỗi một câu rồi rời đi, nhưng lại thấy công tử ở phía sau ngồi xổm xuống, nhặt đồ lên lại.
Gã sai vặt nhanh chóng lại gần: “Công tử, người nhặt những món vỡ nát này làm cái gì?”
Lý Tứ không để ý đến gã sai vặt, chỉ chú tâm nhìn đồ dưới đất.
Cố Thiệu từ chỗ Trịnh Viễn An đi ra, trong tay ôm ngoài vở thì vẫn là vở. À, vẫn còn có một cây bút lông, chính là cây bút mà hôm đó Vương Hàn Lâm tặng cho hắn.
Cố Thiệu dùng thì thấy rất thuận tay.
Lý Tứ nhìn bài văn của Cố Thiệu, nhặt cây bút lông lên, nhìn thấy chữ viết ở phía trên, ánh mắt lấp lánh.
Chỉ là hắn ta cúi đầu, ai cũng không nhìn thấy.
Khi đưa đồ lại cho Cố Thiệu, thần sắc của Lý Tứ đã khôi phục lại bình thường: “Giải Nguyên xem thử, có thiếu đồ gì không?”
“Không thiếu.” Cố Thiệu nhận lại vở và bút của mình.
Đều là đồ đã rơi nhiều lần, cũng không có gì quá đau lòng. Chỉ là, hắn nghiêng đầu quan sát vị công tử ở trước mặt: “Ngươi biết ta?”
“Cố giải Nguyên nổi tiếng khắp nơi, huyện Kim Đàn này, ai mà không biết?”
Tuy rằng là một câu khen ngợi, nhưng Cố Thiệu nghe lại không thấy vui.
Không có gì khác, hắn đối với vị công tử này, có hơi không thích. Viền mắt như này, thật là huyền diệu khó mà giải thích, khi đó hắn gặp Chu Tư Niên, liền không có bài xích và cảnh giác như bây giờ. Chỉ là bị vị công tử này nhìn, Cố Thiệu liền cảm thấy trong lòng không thoải mái.
Lý Tứ không nhận ra, vẫn tự mình nói: “Ta nghe nói, trong triều đình có vị Hàn Lâm đại nhân tự làm ra bút. Chỉ có điều, ông ấy rất ít khi làm, cũng không thích tặng người khác, vì thế bút của vị Hàn Lâm đại nhân này là vật quý, hiếm có khó tìm. Ta đã từng may mắn nhìn qua một lần, ngược lại có vài phần giống với cây bút này của Cố giải Nguyên.”
Cố Thiệu nghe xong, trong lòng rất kinh ngạc.
Hắn vốn dĩ tưởng cây bút này là Vương Hàn Lâm mua, lại không ngờ rằng, cây bút lông này rất có khả năng là Vương Hàn Lâm tự mình làm ra. Nếu thật là như vậy, Vương Hàn Lâm đó thật sự là coi trọng hắn.
Lý Tứ thấy sắc mặt hắn không đổi, lại thăm dò thử: “Nghe nói quan chủ khảo kỳ thi Hương lần này cũng là vị Vương Hàn Lâm Vương đại nhân đó, người không biết còn tưởng Cố giải Nguyên và Vương Hàn Lâm là quan hệ cá nhân thân thiết.”
Cố Thiệu qua loa đáp: “Ta và Vương Hàn Lâm chẳng qua chỉ có duyên gặp qua một lần thôi, còn chưa đến mức là quan hệ cá nhân gì cả.”
Hắn thu xong đồ đạc, liền định rời đi.
Không may phía sau lại tới hai người, sau khi qua đây thì trực tiếp dừng lại bên cạnh Lý Tứ, thái độ nịnh hót: “Lý công tử, người làm sao rảnh mà ra ngoài thế này?”
Cố Thiệu ngơ ngác, nhìn về phía hắn ta.
Lý Tứ nói với hai người: “Ở trong phủ buồn chán, liền ra ngoài dạo một chút. Hai người các ngươi tính đi đâu?”
“Đang muốn đi đến tửu lầu ở phía trước uống vài ly rượu, Lý công tử có muốn qua không?”
Lý Tứ nghĩ cũng không thèm nghĩ liền từ chối.
Hai người đó cũng hoàn toàn không trông chờ thật sự có thể mời được Lý công tử, trên đường xã giao vài câu cũng đủ rồi, không tiếp tục nán lại nữa, chớp mắt liền đi khỏi.