Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 128: Chương 127:

Chương 127:

Sau khi người đi, Lý Tứ thấy Cố Thiệu vẫn nhìn chăm chăm mình, lắc tay áo, nhướn mày nói: “Giải Nguyên lang, nhìn ta như thế làm gì?”

“Chỉ là cảm thấy, không nên nhìn bề ngoài mà đánh giá một người.” Cố Thiệu hơi mỉm cười nói.

Lý Tứ xòe quạt, quạt vài lần, thong thả nói: “Ta có thể nghĩ rằng, Cố giải Nguyên đây là đang khen Lý mỗ không?”

“Tùy ngươi.”

Cố Thiệu mặt không biểu cảm xoay người, bước chân rời khỏi.

Xem ra hôm nay cũng không hợp để ra ngoài, từ sáng đến giờ, không gặp được chuyện gì tốt cả.

Không xa lắm, Trần Phong thấy Cố Thiệu đã đi khỏi, lập tức nghiêng mình đi đến trước mặt Lý Tứ.

“Thế nào? Ta nói hắn sớm đã ghi hận chúng ta rồi phải không?”

Hắn ta ở phía sau xem rất rõ ràng, biết Cố Thiệu lần này một chút mặt mũi cũng không cho Lý Tứ.

Nói thật thì, nhìn thấy tình huống này Trần Phong vẫn thật có vài phần kinh ngạc. Hắn ta không nghĩ tới, người hay sợ như Cố Thiệu vậy mà cũng có ngày mạnh mẽ như thế, hắn ta còn tưởng người này chỉ dám đùa giỡn uy phong trước mặt mình. Có điều cũng tốt, đắc tội với Lý Tứ, sau này chỉnh đốn cũng dễ dàng hơn.

Lý Tứ không nói chuyện, chỉ là sắc mặt nhìn cũng không quá tốt.

Trần Phong biết tính cách của hắn nóng nảy, liền ở bên cạnh thêm dầu vào lửa: “Chuyện lần trước nói với ngươi, ngươi cảm thấy thế nào?”

“Không ra sao cả.” Lý Tứ lạnh lùng nói.

Trần Phong gấp gáp: “Hắn hận chúng ta đến vậy, nếu như mặc kệ hắn hô mưa gọi gió ở bên ngoài, sẽ có một ngày hắn sẽ hại chúng ta”

“Gian lận khoa cử, ngươi biết sẽ liên lụy đến bao nhiêu người không? Làm ầm lên không khéo thì cả Lý gia đều đi tong!”

“Nhưng chúng ta cũng không thể bỏ qua cho hắn dễ dàng như vậy.” Trần Phong vẫn không từ bỏ.

“Ai bỏ qua ai thì còn chưa biết.” Lý Tứ nhìn Trần Phong giống như một con khỉ đang nhảy nhót, cảm thấy hắn ta thật sự ngu đến cực điểm, “Ngươi biết ai là người đứng sau lưng hắn không?”

“Còn có thể là ai? Không phải chỉ có Tần tiên sinh thôi sao, thêm vào đó còn có Trịnh cử nhân, nhà Trịnh cử nhân đó rất lợi hại, nhưng bản thân ông ta cũng chỉ là một học quan, không có gì phải lo lắng.” Trần Phong đối với điều này một chút cũng không để ý.

“Đồ ngu! Ta chỉ nói với ngươi một câu, Cố Thiệu này, ngươi tốt nhất nên ít động đến, để tránh chuốc họa vào thân!”

Lý Tứ thật sự không muốn tiếp tục giải thích cho hắn ta nữa, bỏ hắn ta một mình ở phía sau, bản thân thì đi trước.

Lý gia của hắn ta tuy nhà lớn nghiệp lớn, không thiếu hậu thuẫn, nhưng người có thể đắc tội, người nào không thể đắc tội, Lý Tứ vẫn hiểu rõ trong lòng.

Người được Vương Hàn Lâm nhìn trúng, động không nổi cũng không thể động.

Lý Tứ đi rất dứt khoát, Trần Phong bị bỏ lại với khuôn mặt dữ tợn.

Hắn ta không dễ dàng gì thuyết phục Lý Tứ qua đây thử thăm dò, tràn ngập ý muốn đợi Cố Thiệu chọc giận Lý Tứ, từ nay về sau liền không có ngày tháng bình yên. Nhưng hắn ta nào có thể nghĩ đến, đến khi sắp kết thúc, người rút lui ngược lại chính là Lý Tứ!

Ha, cái gì mà chuốc họa vào thân, hắn ta cứ không tin!

Lý Tứ không giúp hắn ta phải không, vậy hắn ta sẽ tự mình làm!

Một bên khác.

Cố Thiệu vừa bước vào cửa lớn của Tần phủ, hệ thống đột nhiên kêu chuông báo động: “Kí chủ, tên Trần Phong đó muốn hại ngươi!”

“Hắn muốn làm gì?” Cố Thiệu lập tức cảnh giác.

Tiểu đồng bên cạnh bị sắc mặt đột nhiên thay đổi của hắn làm bối rối, vươn đầu ra hỏi: “Cố công tử, làm sao vậy?”

“À, không có gì.” Cố Thiệu mỉm cười với tiểu đồng, sau đó bước nhanh về phủ, trực tiếp đi thẳng về sương phòng của mình.

Tiểu đồng đứng bên ngoài quan sát, thấy Cố Thiệu đóng cửa lại, liền vội vàng hỏi: “Cố công tử, bây giờ mang cơm tối đến cho ngài hay là một lát nữa rồi mang đến?”

Hiện tại đã là chạng vạng tối, thường ngày Cố Thiệu từ bên ngoài trở về sẽ trực tiếp ăn cơm.

Bên trong liền truyền ra giọng nói: “Lát nữa rồi mang đến sau.”

Tiểu đồng “ồ” một tiếng, cũng không quá coi trọng, hắn cho rằng Cố công tử đột nhiên nghĩ đến vấn đề gì đó mới vội vào trong viết lại, giống như lão gia bình thường cũng hay vội vàng chạy đến thư phòng. Những lúc như vậy, hắn không thể làm phiền. Tiểu đồng nghĩ như vậy, liền yên tâm canh giữ bên ngoài.

Đóng cửa lại, Cố Thiệu mới bắt đầu chuyên tâm hỏi thăm chuyện của tên cặn bã Trần Phong kia: “Hệ thống ngươi nói đi, tên ngu xuẩn kia rốt cuộc muốn làm gì?”

Trong đầu Cố Thiệu hiện lên một vài suy nghĩ, nếu nói điểm yếu thì đúng là hắn có rất nhiều nhược điểm nằm trong tay ba người đó. Tuổi trẻ ngông cuồng, hắn đã làm rất nhiều chuyện mất mặt, nếu bây giờ lấy ra chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng đến hắn.

Cũng may hệ thống không nhắc tới cái gì khác, chỉ nói: “Hắn dự định tung ra bên ngoài một vài lời đồn, nói ngươi lúc trước có thể thi đậu Tú tài chính là sao chép, bây giờ thi đậu Giải Nguyên cũng là gian lận mới được.”

“Làm sao hắn biết được ta _” Cố Thiệu không cẩn thận nói ra lời, sau khi ý thức được liền vội vàng ngậm miệng lại, chỉ là thần kinh vẫn còn căng thẳng, bối rối nói: “Làm sao hắn biết ta sao chép?”

“Hắn cũng đoán được. Đề thi năm đó ngươi nhặt được chính là của hắn.”

Cố Thiệu trợn mắt kinh ngạc, còn có chuyện này! Thì ra lúc trước chính là Trần Phong muốn gian lận!

“Sao hắn lại có đề thi?”

“Là vị công tử của Lý gia kia lấy giúp hắn.” Hệ thống dù sao cũng là hệ thống, biết rất rõ những việc xảy ra bên trong. “Đừng tưởng Lý gia chỉ là một gia tộc giàu có bình thường, thực ra bọn họ có các mối quan hệ rất tốt với những quan cấp trên. Ca ca ruột của Lý lão gia bây giờ chính là Lại Bộ Thị Lang. Lý gia còn có một người thúc thúc ruột làm quan trong kinh thành, nên việc lấy được đề thi trong kì thi Đồng cũng chẳng phải việc gì khó đối với Lý công tử.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!