Chương 128:
“Bạn tốt của ngươi từ trước tới giờ luôn nịnh nọt Lý công tử, che giấu mọi chuyện cho hắn, nên lúc hắn muốn nhờ đương nhiên Lý công tử sẽ không từ chối. Chỉ là số phận của hắn không được may, đề thi cầm tới tay còn làm mất, lại dâng danh hiệu Tú tài miễn phí cho người khác.”
Cố Thiệu nghe thấy hai chữ “Bạn bè” liền cảm thấy ghê tởm: “Ai bạn bè với hắn?”
Rõ ràng là bọn họ đã tuyệt giao rồi có được không? Lúc đầu là mắt hắn bị mù, mới bị ba người bạn này đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Hệ thống nhún vui, không phải thì không phải.
“… Cho nên là thực ra Trần Phong cũng không biết ai đã nhặt được đề thi của hắn, đúng không?”
“Có thể nói như vậy?” Hệ thống lại nói: “Chẳng qua, hắn luôn nghi ngờ ngươi đã nhặt được.”
Xét cho cùng, trình độ của Cố Thiệu và Trần Phong đều ngang nhau, sao lại có thể trùng hợp vào đúng lần đó, Cố Thiệu lại tiến bộ vượt bậc, thành công thi đậu Tú tài được. Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, đúng lúc Trần Phong làm mất đề thi, nên trong lòng luôn nghi ngờ Cố Thiệu.
Cố Thiệu đã nhíu mày thành hình chữ Xuyên: “Có phải vì nguyên nhân này nên hắn mới tính kế lừa ta bán Tiểu Muội không?”
“Có lẽ vậy.” Hệ thống thản nhiên nói.
Cố Thiệu ngẩng đầu, nhắm mắt lại yên lặng suy nghĩ một lúc lâu.
Thì ra, đúng là như vậy, đúng là xoay vòng rồi lại xoay vòng, nhân quả đều ở trên người hắn.
Một lúc lâu sau, Cố Thiệu mới tỉnh lại khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn, có chút khó xử hỏi hệ thống một câu: “Vậy hắn, có khi nào cũng sẽ nói chuyện của Tiểu Muội ra ngoài không?”
“Chuyện này ngược lại sẽ không xảy ra.” Hệ thống phân tích: “Nếu để lộ việc này ra ngoài, cho dù là đối với hắn hay với Lý công tử đều không có chỗ gì tốt. Bọn họ vẫn luôn giữ bí mật chuyện này thì sẽ không tự công bố vào lúc này. Cho dù Trần Phong muốn lấy chuyện này để công kích ngươi thì Lý công tử nhất định sẽ không để hắn được như ý nguyện.”
Sau khi nghe xong, Cố Thiệu mới cảm thấy yên tâm một chút.
Còn chuyện của Tiểu Muội, cho dù khi nào nói đến chuyện này hắn đều cảm thấy đuối lý, cũng không dám đối mặt. Nếu không nhắc đến chuyện của Tiểu Muội, chỉ nói đến chuyện gian lận thôi thì không sao cả.
Dù sao, bây giờ hắn cũng không sợ.
“Ký chủ có cách gì sao?” hệ thống hỏi.
“Nếu không có biện pháp không lẽ lại chờ người khác tới bắt nạt ta?” Cố Thiệu nói xong, lại hỏi một câu: “Đúng rồi, người mà hôm nay ta đụng phải chính là vị công tử Lý gia đúng không?”
Mặc dù là câu hỏi, nhưng nhìn vẻ mặt Cố Thiệu, rõ ràng hắn đã xác định người đó chính là Lý Tứ.
Hệ thống cũng không phủ nhận.
Cố Thiệu cười khẩy: “Ta biết ngay là hắn.”
Là thứ khiến người cảm thấy kinh tởm!
Hai người này mà ở cùng nhau, nhất định không có chuyện gì tốt. Nói không chừng hai người bọn họ cùng hợp tác để đối phó với hắn.
Không ai nói gì với hắn, nhưng trong lòng Cố Thiệu vẫn vô cùng chắc chắn, người tên Lý Tứ này nhất định cũng nhúng tay vào chuyện này.
Không được, hắn không thể bỏ qua cho người này!
Cố Thiệu hạ quyết tâm, đứng dậy đi đến bàn làm việc trước mặt, trải giấy ra, mài mực rồi cầm bút lên.
May mà trước kia hắn đã đọc rất nhiều sách, dạo này lại bị hệ thống và hai vị tiên sinh ép buộc, luyện ra kĩ năng viết lách, bây giờ muốn viết cái gì, chỉ cần cầm bút lên là văn chương tự động tuôn ra.
Hệ thống ở bên cạnh yên lặng nhìn, cũng không làm phiền hắn.
Vừa đặt bút viết chính là hết nửa canh giờ.
Tiểu đồng đứng bên ngoài chờ, nhìn thấy trời sắp tối mà bên trong lại không có động tĩnh gì, không khỏi trở nên lo lắng.
Đợi đến lúc người bên phòng bếp lại đến một lần nữa, hỏi xem có cần đem cơm lên không, tiểu đồng suy nghĩ một lát liền bảo họ mang cơm tối lên.
Hắn tự mình bưng cơm tối, gõ cửa phòng Cố Thiệu: “Cố công tử?”
Cố Thiệu nghe âm thanh của hắn cũng không ngẩng đầu lên, chỉ bào: “Vào đi.”
Tiểu đồng đẩy cửa ra, đặt cơm tối lên bàn.
Khi đứng dậy, hắn nhìn thấy Cố Thiệu đang ngồi bên bàn sách viết chữ, trong lòng hắn vô cùng bội phục.
Khó trách Cố công tử có thể thi đậu Giải Nguyên, khả năng tập trung như vậy, ai có thể làm được?
Tiểu đồng bước đến, thắp một ngọn đèn dầu cho Cố Thiệu, lại mở miệng khuyên nhủ: “Cố công tử, trời đã sắp tối rồi, người dùng cơm trước đi, kẻo đồ ăn nguội.”
“Ta biết rồi.” Cố Thiệu đang có ý tưởng viết, nhất thời không ngừng được, nhưng hắn cũng biết tiểu đồng có lòng tốt, liền nói: “Ngươi cũng đi xuống ăn tối đi, tối nay không cần ở lại đây nữa.”
“Vâng.” Tiểu đồng đáp một tiếng, đẩy ngọn đèn dầu về phía Cố Thiệu, liền xoay người ra ngoài, không làm phiền hắn nữa.
Đêm dài, ánh đèn dầu nhỏ như hạt đậu.
Trước khi dầu trong ngọn đèn chuẩn bị đốt hết, cuối cùng Cố Thiệu cũng dừng bút.
Trên bàn đã phủ đầy giấy, dưới ngọn đèn mờ ảo lại trông cực kỳ bừa bộn.
Cố Thiệu giơ tờ giấy cuối cùng trong tay, mực đã khô, thỏa mãn gật đầu.
“Thế nào?” Trong lời nói của hắn có chút khoe khoang.
Hệ thống không biết nên đánh giá như thế nào, chỉ nói: “Xem ra kí chủ hoang phí hơn chục năm, cũng không phải là vô dụng.”
“Ngươi đây là ghen tị với tài năng của ta!”
Hệ thống: “À!”
Cố Thiệu mở trang trước ra, sau khi xác định bản thân đã viết đầy đủ dẫn chứng đủ khiến người xem vừa đọc liền đồng cảm với mình, mới thở dài nhẹ nhõm: “Ta cũng đâu có sung sướng gì, vì viết thứ này mà cơm tối còn chưa ăn, hiện tại bụng ta rất đói rồi.”
Nhìn lướt qua thức ăn trên bàn, đã sớm nguội lạnh.
Chỉ là hắn thật sự quá đói bụng, đồ ăn lạnh không thể ăn, chỉ có thể nuốt hai cái màn thầu cho no bụng.
Hệ thống nhìn hắn như không có chuyện gì, không nhịn được hỏi: “Là Trần Phong muốn tung tin đồn nhảm gây bất lợi cho ngươi, tại sao ngươi lại đối phó với Lý Tứ trước.”