Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 131: Chương 130:

Chương 130:

Tiểu Trà vẫn luôn cực khổ chờ cơ hội, muốn giết Nghê Tứ kia.

Có một hôm, cuối cùng cô bé cũng chờ được cơ hội tới…

Đáng giận chính là, câu chuyện đến nơi đây thì đột nhiên dừng lại, không biết đến cuối cùng Tiểu Trà kia có báo thù được hay không, cũng không biết Nghê gia công tử kia đến tột cùng có chịu báo ứng không.

Không có kết cục, tất nhiên mọi người không tình nguyện, ồn ào bảo người kể chuyện tiếp tục kể tiếp.

“Nghê Tứ kia có chết không?”

“Còn Trình Phong thì sao, đây cũng là một súc sinh, hắn có xuống mười tám tầng địa ngục hay không?”

“Cái này, ta cũng không biết.” Người kể chuyện xua hai tay: “Câu chuyện này cũng không phải ta viết, ta cũng không biết kết cục là gì.”

“Vậy rốt cuộc là ai viết?”

Người kể chuyện vẫn lắc đầu: "Sáng sớm hôm nay ta đã nhìn thấy quyển sách này, chỉ là phía trên không có tên sách, cũng không có ký tên, không biết là ai làm rơi nữa.”

Mọi người thở ngắn than dài.

Trần Phong nghe xong, phía sau lưng toát ra từng đợt mồ hôi lạnh, nhanh chóng đứng dậy rời khỏi tửu quán.

Mới ra khỏi đại môn tửu quán, phía sau liền truyền đến một đợt âm thanh nhục mạ.

Trần Phong tập trung nhìn vào, kẻ bị mắng, còn không phải là tên Trương Tùng trước đó hắn ta phái đi qua sao.

Trương Tùng cũng là lần đầu gặp phải chuyện như thế này, chẳng qua hắn ta chỉ đi qua lầu hai rải một chút nhàn thoại về Cố Giải Nguyên, loại chuyện này hắn ta cũng thường xuyên làm, am hiểu sâu vài mẹo trong đó, vốn tưởng rằng lúc này chuẩn bị tốt là có thể thuận lợi mà đếm tiền, ai biết hắn ta mới nói chưa được hai câu, đã bị người ta giơ băng ghế lên đánh ra ngoài.

Những người đó, đều hận không thể đánh chết hắn ta.

Trương Tùng cũng là bị đánh đến sợ, lúc này mới mang một đầu toàn là cục u, ôm đầu trốn thoát. Ra khỏi đại môn, Trương Tùng bỗng nhiên nghe thấy phía sau có người gọi hắn ta một tiếng, hắn ta tưởng rằng người trong tửu quán đuổi đến đây, không đáp lại một tiếng. Nhưng hắn ta vừa mới chuẩn bị trốn chạy, đã bị người ta kéo cổ áo lại từ phía sau.

Trương Tùng liều mạng giãy giụa: “Ta sai rồi, ta không nói còn không được sao?”

“Chạy cái gì, là ta!” Trần Phong tức giận mà nói.

“Là… Là ngươi à.” Trương Tùng nghe ra là giọng của Trần Phong, vỗ ngực, nghĩ mà sợ nhìn vào bên trong tửu quán, thấy đúng là không có người đuổi tới đây, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Việc kia, Trần công tử à, việc trước đó ngươi phân phó ta đó, vẫn nên tìm người khác làm đi, dù sao ta cũng không làm được.”

Hắn ta nói xong liền muốn rời đi.

Trần Phong lại kéo hắn ta lại một phen: “Rốt cuộc sao lại thế này, ngươi nói rõ ràng cho ta? Chỉ là bảo ngươi ra bên ngoài rải mấy câu nói thôi, chút việc nhỏ này cũng không làm được?”

“Ngươi bảo đây là việc nhỏ hả?” Trương Tùng nghe cái điệu không cho là đúng của hắn ta cũng tức giận, “Nếu là việc nhỏ, sao ngươi không tự mình qua nói đi? Lúc trước khi sai ta làm việc, đâu có nói trong tửu quán này có nhiều người đều che chở Cố Giải Nguyên kia như vậy, ta còn chưa nói được hai câu nữa, bọn họ đã ồn ào muốn đánh chết ta, nói ta làm nhục thanh danh của Cố Giải Nguyên, không xứng sống ở trong huyện Kim Đàn. Sớm biết rằng những người này điên như vậy, có đưa nhiều bạc hơn nữa, ta cũng sẽ không thay ngươi làm chuyện này!”

Trần Phong sửng sốt: “Có phải ngươi nói chưa nói rõ ràng hay không?”

“Sao lại chưa nói rõ ràng, ta đã dựa theo yêu cầu của ngươi mà nói. Nhưng bọn họ một câu cũng không nghe, luôn cho rằng bởi vì ta đố kị ghen ghét nên cố ý bôi đen Cố Giải Nguyên, ta còn có cách nào?!”

“Thế mà bọn họ lại che chở Cố Thiệu như thế?” Trần Phong không tin.

Ở trong mắt hắn ta, Cố Thiệu vẫn luôn là một phế vật.

“Đây không phải vô nghĩa sao. Vài chục năm mới có một Giải Nguyên lang, còn là một Giải Nguyên lang trẻ tuổi chưa đến hai mươi như vậy, khoảng thời gian trước còn phá một vụ kỳ án, kỳ tài ngút trời như vậy, bọn họ không che chở Cố Giải Nguyên, chẳng lẽ còn có thể che chở hai chúng ta? Nằm mơ giữa ban ngày cái gì không biết!”

Bạc này, Trương Tùng cũng không muốn kiếm.

Chắc là ngã một lần khôn hơn một chút, sau này trước khi giúp người ta làm việc, hắn ta phải hỏi thăm rõ ràng rồi mới hành động, miễn cho không được chỗ tốt ngược lại lại bị người ta đánh cho một đầu đầy u.

“Nói như thế nào thì ta cũng đã ra sức, ở bên trong còn bị người khác đấm cho mấy cái, tiền đặt cọc này coi như là bồi thường của ta. Sau này chúng ta xóa bỏ toàn bộ, ngươi cũng đừng đến tìm ta nữa.”

Trương Tùng nói xong, hung hăn hất tay của Trần Phong ra, vội vàng chạy mất.

Những người đó thật sự là quá dọa người, nếu không phải hắn ta chạy trốn kịp thời, nói không chừng thật sự sẽ bị đánh gãy chân.

Trước kia Trương Tùng hoàn toàn không có cái nhìn gì với những người đọc sách đó, cảm thấy chẳng qua bọn họ chỉ đọc sách nhiều hơn mấy năm, nhận biết được hơn mấy chữ thôi. Nhưng chuyện hôm nay gặp phải làm hắn ta hoàn toàn thay đổi cái nhìn, người đọc sách mà không đọc ra tên tuổi gì là chẳng có tác dụng mẹ gì, nhưng một khi đọc ra tên tuổi, vậy đó chính là muốn mạng người!

Cũng không biết tiểu tử Trần Phong kia là ngại mạng sống của mình quá dài hay là như thế nào, cũng dám trêu chọc đến trên đầu Cố Giải Nguyên.

Sợ là không muốn sống nữa rồi.

Còn Trần Phong bên này, hôm nay hắn ta ra ngoài vốn là vì chuyện này của Cố Thiệu, nhưng tin tức mới vừa nghe được thật sự làm cho người ta sợ hãi, khiến hắn ta đành phải mặc kệ chuyện của Cố Thiệu.

Hắn ta lại trằn trọc mấy cái trà lâu tửu quán, cuối cùng phát hiện những người kể chuyện đó giống như đều đã thương lượng từ trước, đều không hẹn mà cùng kể câu chuyện nữ quỷ báo thù kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!