Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 132: Chương 131:

Chương 131:

Trần Phong càng nghe, phía sau lưng mồ hôi lạnh càng nhiều, khi thấy bọn họ dần dần đoán ra chút manh mối, lại cũng không nghe nổi nữa, lanh lẹ rời khỏi quán trà, chạy về phía Lý gia kia.

Câu chuyện này được viết ra cũng không phải vô cùng mịt mờ.

Mọi người vừa nghe xong, có lẽ chỉ còn lại phẫn nộ. Nhưng mà phẫn nộ qua đi, cũng không tránh được nhìn ra chút manh mối.

Câu chuyện huyện Kim Đào này, không khỏi quá giống với huyện Kim Đàn bọn họ rồi.

Nghê gia kia, là phú hộ hạng nhất ở huyện Kim Đào, còn lấy thiện danh để xưng; huyện Kim Đàn bọn họ thì có Lý gia, còn Lý gia công tử kia, tên gọi Lý Tứ.

Sau khi so sánh lên, mọi người nhất thời cảm thấy trong lòng phát lạnh, vừa sợ hãi tiếp tục suy nghĩ, lại vừa không nhịn được mà nghĩ tiếp.

Câu chuyện này được thêu dệt nên rất lợi hại, nhưng không đến mức bắn tên không đích, nếu không phải thật sự đã biết nội tình, sẽ không đến mức có người đưa quyển sách này đến các đại tửu lâu và quán trà trong một đêm. Lý gia công tử kia, chắc không phải thật sự là kẻ xem mạng người như cỏ rác chứ.

Mọi người càng nghĩ càng cảm thấy phía sau lưng phát lạnh.

Trong câu chuyện, Nghê gia có một thiên quan tiên nhân che chở, trời đất này xuân hạ thu đông có sáu quan, phân biệt ứng với sáu bộ: lại, hộ, lễ, binh, hình, công, thiên quan ấy, còn không phải là vị Lại Bộ thị lang kia của Lý gia sao.

Vậy địa phủ mặc kệ ấy, chẳng lẽ là ứng với Đỗ huyện lệnh ở huyện thành của bọn họ?

Sau khi có người đưa ra câu này, xung quanh lập tức không còn âm thanh gì nữa.

Cũng không dám nói nữa.

Bọn họ ở đằng kia đoán tới đoán đi, Cố Thiệu bên này cũng bảo tiểu đồng nghe tin tức bên ngoài mọi lúc.

Trừ việc này, Cố Thiệu còn cố ý chuẩn bị người đưa một phong thư đến Triệu phủ doãn ở phủ thành.

Hắn làm ra động tĩnh lớn như vậy, làm thế nào mà Tần tiên sinh có thể không biết.

Lúc Cố Thiệu bị Tần tiên sinh hỏi tới, trong lòng vẫn có chút lo lắng, nơm nớp lo sợ mà giải thích sự tình xong, Cố Thiệu đang chuẩn bị nghe chỉ trích, lại nghe Tần tiên sinh chỉ hỏi một câu: “Việc này chính là sự thật?”

Cố Thiệu vội nói: “Thiên chân vạn xác!”

Sắc mặt Tần tiên sinh lập tức trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều, chỉ là vẫn chưa có gì chỉ trích với cách làm của Cố Thiệu.

“Nếu là sự thật, ta cũng sẽ không ngăn ngươi. Người đọc sách, không thể một lòng chỉ đọc sách thánh hiền, giúp đỡ người hoạn nạn, mới là hành vi thường ngày mà người đọc sách vạn không thể quên. Việc làm của ngươi bây giờ, chẳng qua chỉ là một chút chuyện trong đó thôi.”

Mắng thì mắng, nhưng mà nói thật, Tần tiên sinh thấy Cố Thiệu tính kế người khác như vậy, trong lòng không những không cảm thấy tức giận, còn có mấy phần vui mừng ở đâu đó.

Ông và Viễn An vẫn luôn cảm thấy Cố Thiệu hành sự vì bản thân quá mức, chỉ sợ tương lai hắn có làm quan thì cũng không phải là một thanh quan vì nước vì dân, hiện giờ nhìn thấy Cố Thiệu có thể đối đầu với Lý gia bằng cách được ăn cả ngã về không, ít nhiều Tần tiên sinh cũng cảm khái với sự thay đổi của hắn.

Chẳng qua, Tần tiên sinh lại hỏi: “Ta nghe nói ngươi còn muốn đưa thoại bản kia cho Triệu phủ doãn?”

Cố Thiệu gật đầu: “Đang định đưa đi.”

“Ngươi có biết, một khi đưa đi, sau này giữa ngươi và Lý gia sẽ là quan hệ không chết không ngừng. Dù ở chỗ Đỗ huyện lệnh, ngươi cũng không có được gì tốt.”

“Nếu Triệu phủ doãn kia quả thật là một quan tốt, việc này nhất định có thể kết thúc rõ ràng minh bạch; nếu Triệu phủ doãn kia cũng là người có tiếng mà không có miếng, vậy điều chờ ngươi sẽ là cái gì, ngươi cần phải nghĩ kỹ trước đã.”

Cố Thiệu chắp tay: “Học sinh đã là rõ ràng.”

Tần tiên sinh gật đầu, cuối cùng, bỗng nhiên lại nói với Cố Thiệu: “Ngươi có lòng này là tốt, thư kia, cứ lấy danh nghĩa của ta đưa đến chỗ Triệu phủ doãn đi.”

Tần tiên sinh sống ở phủ Trấn Giang, cũng coi như là có chút danh tiếng. Gửi đi bằng tên của ông, nói vậy Triệu phủ doãn cũng sẽ xem.

Cố Thiệu hơi giật mình.

Hắn không nghĩ rằng, tiên sinh có thể vì hắn mà làm tới mức này.

Nói thật, trong lòng hắn có dao động một chút. Dù gì hắn và Triệu phủ Doãn kia cũng chỉ mới gặp mặt một lần, mà bởi vì Vương hàn lâm, nên cảm thấy hẳn ông ấy là một quan tốt. Nhưng rốt cuộc có phải hay không, cũng còn chưa biết rõ ràng mà. Tùy tiện gửi thư đến, trong lòng Cố Thiệu cũng không có tự tin.

Nếu mà lấy danh nghĩa của tiên sinh để đưa qua, tất nhiên là tốt nhất. Về sau nếu như thật sự xảy ra chuyện gì, tiên sinh còn có thể giúp hắn chắn một lần…

Dù sao hắn chính là ích kỷ như vậy, vô sỉ như vậy.

Cố Thiệu phỉ nhổ bản thân mình một lần, nhắm mắt lại đang muốn đồng ý, lời đã đến bên miệng lại đột nhiên vòng một cái, nói ra một câu làm ngay cả bản thân Cố Thiệu cũng khiếp sợ: “Không cần, vẫn là lấy danh nghĩa của con để đưa đi thôi.”

Lý gia bên này, từ sau khi Trần Phong tới một chuyến, thì vẫn luôn không yên tĩnh được.

Trong lòng Trần Phong cũng hoảng, chỉ là dù gì chuyện còn chưa truy cứu đến trên đầu hắn ta, cho nên lúc này còn có thể buộc mình tĩnh tâm lại suy nghĩ nhiều hơn. Càng nghĩ, Trần Phong lại cảm thấy chuyện này bị đào ra cũng quá trùng hợp rồi.

Hắn ta và Lý Tứ vừa định ra tay với Cố Thiệu, kết quả trong tửu lầu liền xuất hiện những thoại bản đó, chuyện này, nhìn thế nào cũng như là một hồi âm mưu.

“Có thể là Cố Thiệu hay không?” Ánh mắt Trần Phong sáng lên, “Trước đó hắn ta vẫn luôn ghi hận ngươi và ta, có thể làm ra loại sự tình này cũng chẳng có gì lạ.”

“Chứng cứ đâu?” Lý Tứ liếc nhìn hắn ta một cái, “Ngươi nhìn thấy hắn viết thoại bản? Hay là nhìn thấy hắn đem những thoại bản đó đưa đến các đại tửu lâu?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!