Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 133: Chương 132:

Chương 132:

Trần Phong suy sụp lắc đầu, nếu như có chứng cứ, hắn ta cũng không đến mức ở chỗ này đoán đến đau cả đầu.

Lý Tứ châm biếm: “Cái gì cũng không nhìn thấy, lấy gì mà chứng minh là Cố Thiệu làm? Ta thấy ngươi bị ngốc rồi, mọi chuyện đều đối nghịch với hắn thì không nói, hiện giờ xảy ra chuyện, cũng muốn đẩy toàn bộ lên người người ta. Có thời gian bôi đen người khác này, không bằng suy nghĩ thêm đối sách đi, nếu không chờ việc này hoàn toàn truyền ra, thanh danh của Lý gia bị hao tổn là lẽ đương nhiên!”

“Nếu biết thanh danh bị hao tổn, vì sao lúc trước còn muốn làm ra những việc kia!” Một giọng nói mang theo lửa giận vang lên từ ngoài cửa.

Lý Tứ ngẩng đầu, lại thấy là cha hắn ta, vội vàng hành lễ.

Trần Phong cũng vái một cái, yên lặng lui về phía sau vài bước.

Lý lão gia nhìn hai đồ hỗn trướng này ở với nhau liền cảm thấy đau đầu. Có điều so với con trai, hiển nhiên là cái tên họ Trần này càng hỗn trướng hơn!

Chuyện bên ngoài, Lý lão gia cũng mới nghe nói lúc vừa nãy, sau khi nghe xong thì bất chấp cơn giận liền chạy đến chỗ này của con trai: “Trước đó ngươi đồng ý với ta như thế nào hả, thề son thề sắt nói cái gì mà sau này sẽ không phạm vào nữa, nhưng lúc này mới qua bao lâu, thế nhưng lại gây ra mạng người! Ngươi đây là ngại mệnh của mình quá dài, hay là ngại mệnh ta và nương của ngươi quá dài?!”

“Cha bớt giận, con trai không dám.” Trước mặt cha, ít nhiều gì Lý Tứ vẫn có chút quy củ.

Chỉ là thái độ này của hắn ta vào trong mắt Lý lão gia lại làm ông ta càng thêm tức giận: “Không dám? Khi ngươi làm việc sai sao lại không nói mình không dám? Thiện danh của Lý gia là dùng biết bao công phu mới gầy dựng lên được, người khác không biết, chẳng lẽ thiếu gia của Lý gia như ngươi còn không biết?”

Lý Tứ cúi đầu.

Lý lão gia thất vọng đến cực điểm: “Còn có, muội muội ngươi mới bao nhiêu tuổi chứ, ngươi làm ra việc ghê tởm kia, cố tình lại muốn kéo đến trên người nó, ngươi đây là có ý định muốn làm nương của ngươi tức chết có phải hay không?”

Lý Tứ không có cách nào giải thích cái gì.

Thiên tính đã như thế, hắn ta cũng không muốn, huống hồ hắn ta đã bồi thường cho những người đó. Vốn chính là mấy nhà coi nữ nhi như cỏ rác, chính bọn họ cũng cảm thấy mạng người không đáng giá bao nhiêu tiền, vậy nên tất nhiên lòng hắn ta cũng không cần mang bao nhiêu áy náy.

Lý lão gia nói đến mức mệt mỏi, mỗi lần đều là những lời này, nhưng đều không có tác dụng. Ông ta thấy thái độ của con trai vẫn như cũ, lập tức cảm thấy không thú vị, vô lực mà ngồi ở trên ghế: “Nói một chút đi, việc này còn có bao nhiêu người biết.”

Lý Tứ nói: “Số người biết không nhiều lắm, nhà những người đó đã sớm được trấn an, chỉ có nha môn có mấy người biết được. Dù sao, không giấu bọn họ được.”

Lý gia lão gia trầm tư hồi lâu.

Huyện nha bên kia, ông ta cũng không phải lo lắng lắm, dù gì, huyện nha biết có nghĩa là Đỗ huyện lệnh cũng biết. Nếu Đỗ huyện lệnh có tâm truy cứu, nhất định sẽ không chờ đến hôm nay. Nếu ông ấy mở một con mắt nhắm một con mắt, đã nói rõ rằng rốt cuộc Đỗ huyện lệnh kiêng kị Lý gia, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Chỉ cần huyện nha bên kia không lên tiếng thì chuyện này có thể ấn xuống.

Lý lão gia nói: “Ta sẽ phái người ép tin tức xuống, chỉ là từ nay về sau, ngươi không thể lại gây chuyện thị phi, ở trong nhà đóng cửa ăn năn đàng hoàng, nghiêm túc đọc sách!”

Lý Tứ ngoan ngoãn đáp lại một tiếng vâng.

Lý lão gia liếc Trần Phong một cái.

Trần Phong biết đây là có ý đuổi khách, làm một lễ cáo lui với bọn họ xong thì đi xuống.

Sau khi người đi, Lý lão gia mang vẻ mặt trịnh trọng nói với Lý Tứ: “Người này không giữ được.”

Lý Tứ cũng biết không giữ được, chỉ là, dù gì cũng đi theo phía sau hắn ta, thay hắn ta làm việc nhiều năm như vậy, hoạ ập đến đầu, Lý Tứ còn giúp hắn ta nói một câu: “Hắn cũng thay con trai chạy chân đã nhiều năm, ít nhiều cho hắn một phần thể diện đi.”

“Ngược lại ngươi biết suy nghĩ thay hắn ta.”

Từ đáy lòng Lý lão gia thật sự chán ghét Trần Phong, thậm chí ông ta cảm thấy, con trai nhà mình biến thành như hiện giờ, có một nửa đều là Trần Phong kia xúi giục.

Lý Tứ thở dài một hơi: “Cha muốn như thế nào thì như thế ấy đi, không cần cố kỵ con.”

Lý lão gia hừ lạnh một tiếng, phất tay áo rời đi.

Động tác của Lý gia bên này cực nhanh, ngày đó đã phái không ít người ra ngoài phát cháo để biểu dương tên tuổi, lại sai rất nhiều người đánh lừa dư luận ở các tửu lầu quán trà các nơi, rải rác đủ loại tin tức ý đồ ép động tĩnh ban đầu xuống.

Tất nhiên hiệu quả rất rõ ràng.

Người không thông minh, không bao lâu đã bị lừa gạt qua, chỉ có những người đầu óc linh hoạt, ngược lại càng kiên định với suy nghĩ lúc trước, càng cảm thấy Lý gia không phải thứ gì tốt.

Nếu không phải trong lòng có quỷ, sao lại đến nỗi này? Chỉ là bọn họ ngại Lý gia gia đại nghiệp đại, không nói gì nhiều, trong lòng suy đoán lại nhiều hơn, cũng không dám nói gì trước mặt mọi người nữa.

Dẫu sao, trước đó có người kể chuyện ở Hội Phương Lâu phê bình Nghê gia hung hăng nhất, hiện giờ đã bị đuổi ra khỏi Hội Phương Lâu, nghe nói còn bị đánh gãy một chân kìa.

Thật là đáng thương.

Đến tận đây, thoại bản chấn động một thời kia, cứ như vậy không ngừng bị đè ép xuống.

Lý gia lão gia và Lý Tứ cũng coi như vừa lòng với việc này. Tuy đến nay vẫn không có tìm được người tác loạn đến tột cùng ở đâu, nhưng sự tình đã được khống chế, thanh danh của Lý gia cũng tạm thời được bảo vệ.

Cứ thế qua vài ngày, âm thanh nghị luận trong huyện thành dần dần tiêu tán, cho đến khi không còn người nào nhắc tới cuốn thoại bản bỗng dưng xuất hiện kia nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!