Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 134: Chương 133:

Chương 133:

Người nhà họ Lý đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, bên huyện nha Đỗ huyện lệnh cũng thế. Thật ra những chuyện rách nát đó của Lý gia, Đỗ huyện lệnh đã sớm biết. Chỉ là từ lúc bắt đầu ông ấy lựa chọn làm như không thấy, không có quản nhiều.

Nếu ông ấy trẻ lại mười tuổi, có lẽ đua tiến lên trình cũng muốn một lưới bắt hết Lý gia, trả cho những bé gái kia một công đạo. Chỉ là hiện giờ ông ấy đã không còn chí khí kia, cũng không có can đảm kia.

Quan trường không dễ, ông ấy chỉ là một huyện lệnh nho nhỏ, Lý gia bên kia lại có một Lại Bộ thị lang, lỡ mà không tốt, hết lần này điều lệnh nhậm chức của ông ấy sẽ không phải thăng mà là hàng. Ông ấy dùng công sức mười năm, mới tránh được tới một nơi giàu có như huyện Kim Đàn, thật sự không cam lòng lại đến những nơi gian khổ xa xôi kia nữa.

Lý gia có thể bình yên vô sự, đối với Đỗ huyện lệnh mà nói cũng là không thể tốt hơn. Nếu như ồn ào lớn, ông ấy có không muốn động đến Lý gia, cũng cần phải động.

Mắt thấy tình thế bình ổn, lúc này Đỗ huyện lệnh mới phân phó cấp dưới: “Chờ lát nữa ngươi đến Lý gia một chuyến, nói rằng ta mới vừa có được một bức tranh, muốn mời Lý gia lão gia đến cùng nhau thưởng thức.”

Gã sai vặt lĩnh mệnh đi xuống, chỉ là mới ra khỏi cửa, đã nhìn thấy đằng trước có mấy người mặc quan phục đi tới. Mà người đi đầu tiên kia rất lạ mặt, nhưng nhìn có vẻ cực kỳ uy nghiêm khắc chế, làm người ta nhìn vào sẽ sinh ra sợ hãi.

Gã sai vặt đang nhìn, bỗng nhiên bị ánh mắt của người nọ đảo qua, sợ tới mức trong lòng hắn ta “Lộp bộp” một cái, lập tức ngay cả động đậy cũng không dám động.

Đến khi người nọ đi đến trước mặt, chỉ nghe ông ấy hỏi: “Đỗ huyện lệnh ở nơi nào?”

Gã sai vặt theo bản năng mà chỉ chỉ vào căn phòng ở bên phải.

“Đa tạ.” Người nọ mặt vô biểu tình gật đầu, lại cùng mọi người đi vào.

Gã sai vặt quan sát một hồi lâu, cuối cùng tự mình đưa ra quyết định, trước tiên không đến Lý gia đưa tin nữa, chờ những người này đi rồi, xác định không có việc gì, hắn ta lại đi qua, miễn cho hại huyện lệnh lão gia.

Lại nói Đỗ huyện lệnh bên này mới vừa ngồi xuống, còn chưa nghỉ bao lâu, trong phòng liền đột nhiên có rất nhiều người lạ mặt xông tới.

Đỗ huyện lệnh đang muốn quát lớn, lại thấy người cầm đầu mặc một bộ quan phục quen thuộc, bên miệng ngậm một ý cười làm người ta khó chịu, dần dần đến gần: “Đỗ đại nhân, đã lâu không gặp, vẫn mạnh khỏe chứ?”

Người nọ cười với Đỗ huyện lệnh, lên tiếng chào hỏi.

“Thì ra là… Chu đại nhân. Đã lâu không gặp.” Đỗ huyện lệnh nhìn một cái liền nhận ra người kia là ai, quan phụ tá của Triệu Phủ doãn ở huyện nha phủ thành, Chu phủ thừa Chu Đạc.

Đỗ huyện lệnh bỗng nhiên có một cảm giác bất an mãnh liệt.

Quả nhiên, ngay sau đó lời Chu Đạc nói xác minh suy nghĩ của ông ấy, “Nếu Đỗ huyện lệnh ở đây, vậy Chu mỗ nói ngắn gọn thôi. Lần này Chu mỗ đến đây, là nhận lệnh của Phủ doãn đại nhân, cố ý điều tra chuyện của Lý gia.”

Đỗ huyện lệnh há miệng thở dốc: “Lý gia? Lý gia phạm vào chuyện gì?”

Chu Đạc cười: “Thì ra Đỗ đại nhân còn chưa biết à.”

Đỗ huyện lệnh bình tĩnhnói: “Đúng là ta không biết, không biết Chu đại nhân có thể giải thích chút nghi hoặc hay không.”

“Lúc trước có người truyền tin cho Phủ doãn đại nhân, trong lời nói, đều ám chỉ Lý gia có vị công tử thủ đoạn thô bạo, coi mạng người như cỏ rác, tàn hại nhiều bé gái. Sau khi đại nhân xem xong, phẫn nộ dị thường, vốn định tự mình đến đây thẩm vấn, bất đắc dĩ phủ thành bên kia lại có rất nhiều việc vặt vãnh, một chốc cũng không thể phân thân, cho nên cố ý cắt cử ta đến lo liệu xử lý vụ án phức tạp này.”

Đỗ huyện lệnh nghe xong, trong mắt còn lộ ra vài phần cảm xúc không thể tưởng tượng: “Ám chỉ? Vậy chẳng phải là không có chứng cứ.”

“Xem lời này của ngài kìa, không có lửa làm sao có khói, không phải là ta tới để lấy bằng chứng rồi đây sao.” Chu Đạc nói xong, lại ý vị thâm trường mà nhìn Đỗ huyện lệnh một cái, “Ta vốn định để Đỗ đại nhân trợ giúp ta một tay. Chỉ là trên đường tới đây có nghe nói, Đỗ huyện lệnh và Lý gia lão gia kia có quan hệ cá nhân cực tốt, cho nên, trong lòng cũng lo lắng Đỗ đại nhân sẽ không phân rõ việc công việc tư, làm việc thiên tư trái pháp luật, đang do dự có nên để Đỗ huyện lệnh nhúng tay hay không.”

Đỗ huyện lệnh nghiêm mặt lại: “Công là công, tư là tư, Đỗ mỗ làm việc luôn luôn công tư phân minh.”

“Vậy thì tốt.” Chu Đạc gật đầu, “Vậy mời Đỗ huyện lệnh thăng đường đi.”

Ông ấy tránh ra khỏi vị trí.

Đỗ huyện lệnh nắm chặt nắm tay, chỉ là hiện giờ đã không còn cơ hội cho ông ấy nghĩ nhiều.

Sau khi vào phòng thay đổi một bộ quan phục để ngồi công đường xong, bấy giờ Đỗ huyện lệnh mới cho người gõ trống thăng đường.

Vì có Chu Đạc ở bên cạnh nhìn chằm chằm, Đỗ huyện lệnh không có chút cơ hội nào để truyền lời. Cho nên chờ đến khi cha con Lý gia bị truyền đến huyện nha, hai người kia vẫn còn ngây ngốc.

Lý Tứ không biết Chu Đạc, nhưng Lý gia lão gia nhìn thấy bộ quan phục quen mắt kia, thêm một chút đã hiểu được chuyện hôm nay là bởi vì cái gì.

Phủ thành bên kia nhúng tay.

Bên này có động tĩnh lớn như thế, cũng không phải trong huyện thành không hề biết. Vốn dĩ chuyện của Lý gia đã có rất nhiều người đang quan sát, hiện giờ nghe nói cha con Lý gia bị giải đến huyện nha, mọi người đâu còn đợi được nữa, vội vàng buông chuyện trong tay, ai ai cũng vây quanh bên ngoài huyện nha chờ xem thẩm án kìa.

Đỗ huyện lệnh thấy đã đủ người thì muốn bắt đầu thẩm vấn.

“Chờ một lát,” Chu Đạc phất tay ý bảo Đỗ huyện lệnh dừng lại trước đã, “Còn một vị chưa tới.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!