Chương 134:
Đỗ huyện lệnh không rõ nguyên do: “Người nào?”
Chu Đạc không có nói rõ, ngược lại lại im lặng.
Đỗ huyện lệnh nhíu chặt mày lại, ông ấy luôn cảm thấy, việc này không đơn giản.
Thời gian nói chuyện, vừa lúc có người tiến vào từ bên ngoài huyện nha. Người tới chỉ mặc một bộ xiêm y màu xanh nhạt trang nghiêm, sáng sủa trong sạch. Người ở hai bên thấy hắn lại đây, sôi nổi tránh ra một con đường.
Chu Đạc nhìn thấy hắn, nói với Đỗ huyện lệnh: “Đây không phải tới rồi sao.”
“Cố Thiệu?” Đỗ Huyện lệnh híp mắt, nhìn người đến.
Chu Đạc nhướn mày: “Xem ra Đỗ đại nhân và Cố giải Nguyên cũng quen biết nhau rồi.”
Đỗ Huyện lệnh tự nhiên trả lời: “Chu đại nhân cũng nói rồi, vị này là giải Nguyên lang, huyện Kim Đàn này thậm chí cả phủ Trấn Giang, chắc chắn cũng không có mấy người chưa từng nghe qua tiếng tăm của Cố giải Nguyên.”
Cố Thiệu đứng bất động đứng ở phía dưới.
Hắn đã đến rồi, cũng sẽ không kiêng dè Đỗ Huyện lệnh nữa.
Đỗ Huyện lệnh nói xong, cũng không biết là thật lòng hay giả dối, nói một câu hàm ý không rõ: “Hôm đó Cố giải Nguyên khéo léo dùng một chữ bạc phá án thật sự khiến ta mở mang tầm mắt, hẳn là hôm nay Cố giải Nguyên giữa đường gặp chuyện bất bình, muốn trổ tài, phá án của Lý gia?”
“Giữa đường gặp chuyện bất bình là thật.” Chu Đạc tiếp lời, “Thư mà Phủ Doãn đại nhân nhận được, chính là Cố giải Nguyên viết. Cố giải Nguyên nghe nói trong huyện Kim Đàn lâu nay lan truyền rất nhiều chuyện, trong lòng căm phẫn, nên mới viết một bức thư, mời Phủ Doãn đại nhân phái người tiến hành kiểm tra. Chuyện này cũng là nhờ vào Cố giải Nguyên, bên phía phủ thành mới không đến nỗi bị người ta che mắt. Hôm nay mở phiên xét xử, nên Cố giải Nguyên mới ở đây.”
Đỗ Huyện lệnh choáng váng, sau đó cười hỏi: “Không ngờ đến Cố giải Nguyên và Phủ Doãn đại nhân cũng thân nhau như vậy.”
Chu Đạc khẽ gật đầu, lại không giải thích gì, nhìn như là ngầm thừa nhận lời nói của Đỗ Huyện lệnh.
Đỗ Huyện lệnh lúc này mới biết, hóa ra bản thân đã xem nhẹ Cố Thiệu rồi.
Cũng đúng…đã có thể lọt vào mắt xanh của Vương hàn lâm, vậy thì Triệu Phủ Doãn này, tất nhiên cũng sẽ có đối xử khác. Đỗ Huyện lệnh trong lòng đã có tính toán từ trước, nên mới khách sáo gật đầu với Cố Thiệu, lại kêu nha dịch chuyển đến một cái ghế, mời Cố Thiệu ngồi xuống.
Cố Thiệu cũng không phách lối, vén áo lên, ngồi ngay tại chỗ.
Hắn vẫn là lần đầu tiên ngồi xem kịch ở huyện nha. Cũng không đúng, hôm nay vở kịch này, hắn cũng là một trong số nhân vật trong đó.
Cố Thiệu nhìn hai cha con ở trên công đường, không thể khống chế mà hơi mím môi.
Sông có khúc, người có lúc, thật là thú vị.
Lý Tứt âm u nhìn Cố Thiệu.
Lúc đó khi Trần Phong nói chuyện này là Cố Thiệu giở trò, hắn ta không quá tin, cứ cảm thấy một tên giải Nguyên nghèo hèn không có bản lĩnh lớn đến vậy, lại chưa từng nghĩ, một tên giải Nguyên nghèo nàn như này, vậy mà lại thật sự bắt Lý gia hắn ta vào ngục.
Vỏn vẹn chỉ dựa vào một bức thư.
“Thăng đường…” Trong nháy mắt, Đỗ Huyện lệnh liền nặng nề đập thước gõ.
Lý lão gia cùng Lý Tứ đứng bất động.
Chu Đạc liếc nhìn hai người này.
Quan sai bên cạnh đi xuống, nâng tấm ván lên, hung hăng đánh vào hai chân hai người.
Hai tiếng “rầm” vang lên, hai cha con Lý gia đều quỳ dưới đất. Hai người đều có chút ngây ngốc, cũng không biết là đau đến ngây gốc, hay là bị điệu bộ này gây sốc đến ngây ngốc. Huyện Kim Đàn này, ai dám hạ mặt Lý gia!
Cho đến lúc này, hai cha con họ mới ý thức được phần nào, người bên phủ thành đến, thật là lai giả bất thiện.
Lý lão gia bị người ta ấn quỳ xuống dưới đất, chỉ cảm thấy cái mặt già đã bị lăng nhục rồi, ông ta nhìn Chu Đạc, không phục nói: “Không biết vị đại nhân này là người phương nào?”
Chu Đạc dựa vào ghế, lười phản ứng với ông ta.
Đỗ Huyện lệnh ho một tiếng: “Vị này là Phủ thừa bên cạnh Triệu Phủ Doãn, Chu đại nhân.”
“Triệu Phủ Doãn sao?” Lý lão gia căng môi cười: “Nhà ta có một đường đệ, cũng làm quan ở phủ thành, có quan hệ thân thiết với Triệu Phủ Doãn, hắn là…”
“Hắn là ai ta không có hứng thú, cũng không muốn biết.” Chu Đạc lạnh lùng ngắt lời Lý lão gia, “Hôm nay là thẩm vấn án của nhà ngươi, ngươi nếu như thật muốn kéo người ở phủ thành và kinh thành xuống chung với ngươi, vậy ta cũng không quan tâm.”
Lý lão gia bị chặn lời suýt chút nữa khó thở.
Cảnh tượng có hơi ngại ngùng, Đỗ Huyện lệnh chuyển sang Cố Thiệu: “Cố giải Nguyên, ngươi hôm nay kiện cáo Lý gia, phải có chứng cứ.”
Cố thiệu hơi gật đầu: “Tất nhiên là có rồi.”
Nói xong, hắn liền tiến lên nhìn đám người bên ngoài một cái.
Không lâu sau, có một hán tử từ bên ngoài bước vào. Người này là một hộ nông gia gần thôn Thượng Táo, lúc trước cũng bán con gái cho Lý phủ. Khác nhau là, người ta bán con gái chỉ là vì vài lượng bạc, hoàn toàn mặc kệ sống chết của con gái, nhà bọn họ bán con gái là cuộc sống thật sự không thể tiếp tục được nữa, nếu không bán, có lẽ cả nhà đều sẽ bị đói mà chết.
Con gái ở Lý gia sau khi xảy ra chuyện, trong lòng người Vương gia không phải không áy náy, chỉ là Lý gia nhà lớn nghiệp lớn, không thể đắc tội, bọn họ ngoài việc nuốt đau khổ vào bụng, thì không có lối thoát nào khác.
Đây cũng là nguyên nhân Cố Thiệu tìm họ.
Những ngày này, hắn tìm hiểu được rất nhiều người bị hại, kết quả người ta vừa nghe đến phải đấu lại Lý gia, chạy còn nhanh hơn thứ gì, có người thậm chí còn mắng hắn lo việc bao đồng, để hắn có thể cút bao xa thì cút bấy xa. Duy nhất Vương gia này, vẫn còn có lương tâm.
Sau khi Vương gia hán tử lên công đường, lập tức quỳ xuống: “Hai vị đại nhân, tiểu nhân muốn kiện Lý gia công tử Lý Tứ tàn sát dân lành, sát hại sinh mạng con gái tiểu nhân.”