Chương 137:
Lý Tứ hoảng loạng lui về sau.
Sau khi mấy gã sai vặt khai ra, Chu Đạc cũng coi như ấn đầu Đỗ huyện lệnh bảo ông ấy kết thúc bản án ngay tại chỗ.
Đỗ huyện lệnh đồng ý thì cũng phải kết, không muốn, cũng phải kết thôi.
Lý Tứ tàn hại bé gái, trước sau hại bảy mạng người, sau khi việc này bị gã sai vặt chỉ ra và xác nhận, Chu Đạc lập tức phái người áp giải toàn bộ gia đình những người đó tới công đường đối chất. Kết quả không kém chút nào, xác xác thật thật chính là đánh giết nhiều người như vậy, mà tất cả đều là xuất thân gia đình nghèo khổ.
Còn Lý gia lão gia, chuyện ông ta phái người giết hại Trần Phong cũng đã chứng thực, phụ tử hai người bị xử tử hình, lập tức thượng tấu lên triều đình, chuẩn bị sau thu hỏi trảm.
Khi Lý gia phu nhân nghe được phán quyết, hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ. Lý gia tiểu thư cũng chỉ là một đứa bé sáu tuổi, trừ bỏ khóc vẫn là khóc.
Lý lão gia còn đang kêu gào, trong lời nói đều là uy hiếp Đỗ huyện lệnh và Chu Đạc rằng phía sau Lý gia còn có người, phàm là động đến người nhà họ Lý, sau này cũng đừng nghĩ đến việc sống an ổn.
Chỉ là nếu như Chu Đạc đã dám thẩm án tử của Lý gia, sao có thể sợ những cái đó, cho nên dứt khoát lưu loát hạ lệnh: “Còn không kéo người xuống đi!”
“Các ngươi dám!”
“Ngươi cho rằng ngươi nói tử hình là có thể là tử hình à, ngươi coi là thứ gì!”
Sắc mặt Chu Đạc lạnh đi.
Quan sai hai bên trái phải thấy thế, lại không dám trì hoãn thêm chút nào nữa, lập tức áp giải Lý lão gia còn đang kêu gào và Lý gia công tử thất hồn lạc phách đến đại lao.
Vương Thủy Sinh đã sớm mang vẻ mặt vui mừng ngay sau khi hai cha con Lý gia bị phán tử hình, hiện giờ nhìn thấy dáng vẻ khó coi của hai người này, không nhịn thêm được nữa, hung hăng mà phun một ngụm nước bọt lên mặt đất: “Xứng đáng!”
Loại người không coi mạng người ta ra gì, thiên đao vạn quả cũng không quá!
Vụ án Lý gia lần này khiến cho người ta chấn động, đến lúc này mới xem như hoàn toàn hạ màn. Người bên ngoài huyện nha nhìn người bên trong, không có một ai là không xem đến trợn mắt há hốc mồm.
Vốn dĩ sau khi thoại bản kia được đưa ra, bọn họ đã đoán được có lẽ Lý gia thật sự hại người, nhưng bọn họ không nghĩ tới, chân tướng còn đáng sợ hơn so với bọn họ tưởng tượng nhiều. Bảy mạng người đó, còn đều là mấy đứa trẻ ngây thơ, dính nhiều mạng người như vậy còn có thể làm như không có việc gì mà sống ở trong huyện thành, quả thực còn đáng sợ hơn cả lệ quỷ.
May mắn cuối cùng người này đã bị phán tử tội.
Tuy nói tử hình này còn phải tấu lên kinh, nhưng việc này vốn chính là chứng cứ vô cùng xác thực, mà còn có phủ thành bên kia nhúng tay, nhất định sẽ không thay đổi. Cha con Lý gia này là chết chắc rồi!
Nghĩ đến đây, mọi người lại không khỏi bắt đầu bội phục vị Chu đại nhân kia và Cố Giải Nguyên của bọn họ.
Bội phục Chu đại nhân là bởi vì bị thủ đoạn sấm rền gió cuốn của Chu Đạc dọa sợ, đại nhân tới từ phủ thành này quả thực khác biệt, Đỗ huyện lệnh của bọn họ thấy người nhà họ Lý cũng không có cách nào, kết quả vị Chu đại nhân này vừa ra tay, trực tiếp phán hai cha con Lý gia tử hình, thật sự là cực kỳ lợi hại.
Tuy nhiên, lợi hại nhất vẫn phải thuộc về Cố Giải Nguyên của bọn họ.
Nếu không có Cố Giải Nguyên động thân mà ra, tất nhiên vụ án này sẽ không được phá nhanh như vậy, nói không chừng Lý gia kia còn sẽ tiếp tục khoác lớp da giả nhân giả nghĩa nữa, ngẫm lại thì thấy đúng là người vô cùng ghê tởm.
Trong lúc nhất thời, sự sùng kính của mọi người dành cho Cố Thiệu lại thêm rất nhiều, phàm là nhắc tới Cố Thiệu, sẽ không có một người không phải khen trong miệng thì là thán phục trong lòng.
Đối với việc này, Cố Thiệu cũng không biết.
Án tra xong rồi, hắn cũng là thời điểm thành công rồi thì lui thân. Chỉ là không đợi Cố Thiệu có động tác gì, Đỗ huyện lệnh bên kia lại không nói một lời mà đi đến trước mặt hắn, giọng điệu rất âm trầm: “Cố Giải Nguyên hôm nay, thật sự là làm ta nhìn bằng con mắt khác.”
Cố Thiệu ngẩng đầu, thẳng tắp nhìn về phía Đỗ huyện lệnh, ánh mắt cũng không né tránh: “Cố mỗ cũng chỉ là làm việc bản thân mình nên làm thôi.”
Đỗ huyện lệnh nhìn chằm chằm vào hắn: “Vài ngày trước, những câu chuyện được truyền đi bên trong huyện thành, chính là bút tích của ngươi?”
“Đỗ đại nhân đây là đang hưng sư vấn tội sao?” Đột ngột một câu, truyền đến từ phía sau hai người.
Là Chu Đạc.
Ông ấy nhìn thấy Đỗ huyện lệnh tới tìm Cố Thiệu, nghĩ cũng biết cuộc nói chuyện giữa hai người nhất định sẽ không vui sướng, cho nên đã đi theo lại đây.
Đỗ huyện lệnh bị câu nói này làm cho sợ hãi, muốn giải thích: “Cũng không có, chỉ là trong lòng thấy khó hiểu, muốn mời Cố Giải Nguyên giải thích nghi hoặc thôi.”
Chu Đạc nhướng mày nói: “Không cần đến Cố Giải Nguyên, ta có thể giải thích nghi hoặc cho ngươi. Người gửi câu chuyện không nhất định là người đã viết ra câu chuyện ấy, người viết câu chuyện ấy cũng không nhất định dám gửi câu chuyện đi. Cái gọi là thoại bản của ngươi, cũng không phải Cố Giải Nguyên viết, Cố Giải Nguyên chỉ là nghe nói vài điều, nên đã ghi lại câu chuyện này rồi đưa đến chỗ Phủ doãn đại nhân. Như thế nào, ta nói như vậy, Đỗ đại nhân có hiểu chưa?”
“… Hiểu rồi, đa tạ Chu đại nhân giải thích nghi hoặc.” Đỗ huyện lệnh nghẹn một hơi ở trong lòng, mà khẩu khí này, chú định là không thở ra được.
“Đỗ đại nhân khách khí.”
Chu Đạc nói xong, lại đi đến trước mặt Cố Thiệu, vỗ bờ vai của hắn: “Phủ doãn đại nhân nhận được tin xong, cảm thấy vui mừng. Ngày đó Vương hàn lâm đã nói, Cố Giải Nguyên là người lòng mang thiên hạ, hiện giờ xem ra, vẫn là Vương hàn lâm giàu kinh nghiệm, quả thực không có nhìn lầm người.”