Chương 138:
“Đại nhân quá khen.” Cố Thiệu cúi đầu.
Chu Đạc vẫy tay, ý chỉ nói: “Vốn chính là như thế, nếu không phải lòng mang thiên hạ, có lòng lo nước lo dân, người bình thường chỉ sợ đã sớm rụt cổ vờ như không nhìn thấy, sao lại động thân mà ra?”
Đỗ huyện lệnh biết ông ấy đang ám chỉ bản thân, chỉ là ngại mặt mũi, không tiện phát tác.
Chu Đạc lại nói: “Khi rời khỏi phủ thành, Phủ doãn đại nhân cố ý nói với ta, rằng nhờ ta mang một câu nói cho ngươi, sau này nếu huyện Kim Đàn lại có dị động gì thì đừng do dự, trực tiếp viết thư cho ông ấy là được. Tuy ông ấy là Phủ doãn phủ Trấn Giang, nhưng cũng không thể chu đáo hết mọi mặt, có rất nhiều nơi, còn phải nhờ những người đọc sách như Cố Giải Nguyên ngài đây nhắc nhở nhiều hơn. Sau này Cố Giải Nguyên có cái gì phiền nhiễu, cũng có thể tới tìm Phủ doãn đại nhân.”
Lời này nói ra, chính là có ý muốn chống lưng cho Cố Thiệu.
Cố Thiệu không nghĩ tới, vị Triệu đại nhân này thế nhưng có thể nể tình như vậy, lập tức đáp một tiếng.
Vì Chu Đạc còn có chuyện muốn âm thầm nói với Đỗ huyện lệnh, cho nên sau khi gửi lời nói xong, ông ấy không ở lâu với Cố Thiệu nữa.
Cố Thiệu cũng vội vã muốn đi, không bao lâu thì bái biệt hai người.
Lúc đó, thật ra đại đường của huyện nha đã không còn bao nhiêu người.
Dù có ở lại nơi này, ngược lại cũng đứng ở rất xa xung quanh, cũng không dám đến đây quấy rầy.
Chu Đạc đánh giá Đỗ huyện lệnh.
Ban đầu ông ấy cũng từng gặp Đỗ huyện lệnh này, Đỗ huyện lệnh khi đó, còn chưa khéo đưa đẩy như thế này, còn giữ lại một phần tấm lòng chân thành giúp đỡ chính nghĩa, vì dân làm chủ. Tuy nhiên, đây cũng đều là chuyện rất nhiều năm về trước. Thế sự vô thường, Đỗ huyện lệnh của lúc trước một lòng vì dân, nhất cử nhất động đều coi ân sư Vương hàn lâm là tấm gương tốt, đã sớm chết ở trong huyện Kim Đàn rồi.
Nói là không tiếc nuối thì không có khả năng.
“Việc này, tất nhiên Phủ doãn đại nhân sẽ nói lại đúng sự thật cho Vương hàn lâm.” Chu Đạc lạnh lùng nói.
Đỗ huyện lệnh xoa lòng bàn tay đầy mồ hôi, trong lòng nổi lên một tia khẩn trương khó hiểu.
“Nhiệm kỳ của Đỗ đại nhân chưa hết, ý của Phủ doãn đại nhân là để sau này Đỗ đại nhân sửa lại cho tốt, chớ nên tái phạm lỗi lầm hôm nay.”
“Mặt khác ——” Chu Đạc dừng một chút, sau đó lại nói tiếp, “Cố Giải Nguyên bên này, cũng làm phiền Đỗ đại nhân nhìn chằm chằm thay Phủ doãn đại nhân nhiều chút, ngàn vạn đừng để cho mấy người không có mắt gì đó, lại động đến trên đầu Cố Giải Nguyên. Lời này, Đỗ đại nhân hiểu chưa?”
Đỗ huyện lệnh hít sâu một hơi: “Đỗ mỗ đã biết.”
“Như thế tốt nhất.” Chu Đạc nói xong, liền khoanh tay rời đi.
Ông ấy khinh thường nói thêm gì nữa với Đỗ huyện lệnh.
Đến lúc này, Đỗ huyện lệnh hoàn toàn dừng lại tâm tư muốn chọc vào Cố Thiệu.
Người phủ thành bên kia cũng đã bảo vệ đến mức như thế này, nếu ông ấy còn không có mắt, chỉ sợ chức huyện lệnh này cũng không làm được nữa.
Ông ấy thở dài một hơi, cũng không biết Cố Thiệu này đã hạ cái gì vào đầu hai người Triệu Phủ doãn và Vương hàn lâm, người nào người nấy thế mà đều coi trọng hắn như vậy, quả thực giống như là trúng cổ.
Cố Thiệu bên này, cũng coi như là trải qua trăm cay ngàn đắng mới xuyên qua đám đông ra ngoài được, một đường chạy vội về Tần phủ.
Hắn cảm thấy hôm nay người bên ngoài huyện nha đều không bình thường.
Người bình thường, ai lại nhìn hắn rồi ngăn cản không cho hắn đi chứ? Tư thế kia, người nào cũng như là muốn nhào lên đánh chết hắn vậy.
Cố Thiệu rùng mình một cái, không thể trêu vào, hắn còn trốn nổi sao?
Hắn nhắm mắt lại bước đi thật nhanh, một mặt là trốn những người không thể hiểu được kia, một mặt khác là không thể không trở về. Dù gì hắn còn có bài tập.
Ở công đường giả vờ giả vịt đã lâu như vậy, tiêu sái thì tiêu sái, anh tuấn cũng thật sự anh tuấn, nhưng mà lại lỡ mất toàn bộ bài tập buổi sáng.
Cũng không biết tiên sinh có thể xem ở phần biểu hiện vượt xa người thường của hắn hôm nay rồi miễn bài tập của hắn hay không.
Trái lại có thể thử xem!
Cố Thiệu đi đến vội vàng, cho nên cũng không chú ý tới phía sau còn có hai người đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Mắt thấy Cố Thiệu đã dần dần đi xa, Tạ Tuyên và Trâu Thành Vọng mới hồi phục tinh thần lại.
Cơ mà, Tạ Tuyên nhớ tới Cố Thiệu mới vừa nãy ở trên công đường, luôn cảm thấy không thể tưởng tượng tới: “Thì ra Giải Nguyên này của hắn, đúng thật sự là hàng thật giá thật.”
Bọn họ giống với Trần Phong, vốn dĩ đều cảm thấy Cố Thiệu thi đậu Giải Nguyên này có điều mờ ám cơ. Hiện giờ xem ra, ngược lại người sai là bọn họ. Nhớ trước đây bốn người đều là nửa cân tám lạng, ai cũng chẳng hơn ai, nhưng hiện giờ kẻ kém cỏi nhất ngược lại đã một bước lên trời, tư vị này, thật đúng là rất không dễ chịu.
“Cũng không biết tiểu tử Trần Phong kia, có hối hận khi đối đầu với Cố Thiệu hay không.”
“Có hối hận cũng vô dụng,” Khi Trâu Thành Vọng nói ra lời này trên mặt cũng không có gợn sóng gì, như là đang nói một chuyện gì đó bình thường, “Dù gì, người cũng không còn…”
Tạ Tuyên nghe được lời này, cả người đều trở nên ảm đạm: “Đã sớm bảo với hắn là cách Lý gia công tử này xa một chút, hắn càng không nghe. Có tiền có thế, có mấy người có thể là thứ tốt?”
Trâu Thành Vọng nhún vai cười một tiếng.
Gã thừa nhận Lý gia công tử không phải thứ gì tốt, nhưng tiểu tử Trần Phong kia, bao gồm cả hai người bọn họ, cũng chưa chắc tốt hơn bao nhiêu. Cá mè một lứa mà thôi, ai cũng không ghét bỏ được ai.
“Đi thôi, trở về đi.” Gã nói.
Tạ Tuyên chỉ dám đi theo gã cùng trở về, lúc gần đi còn quay đầu lại rất nhiều lần. Chỉ là người cũng đã đi xa, quay đầu lại đâu còn có thể nhìn thấy nữa.