Chương 139:
Tạ Tuyên luôn cảm thấy, ngày hôm nay trôi qua, sau này bọn họ với Cố Thiệu, có lẽ thật sự chính là khác nhau như trời với đất.
Lại nói đến Cố Thiệu một đường trở về Tần phủ, còn chưa nhìn thấy tiên sinh, đã bắt đầu nghĩ phải làm thế nào để miêu tả công tích vĩ đại lúc nãy của mình.
Nhưng mà càng suy nghĩ, hắn càng muốn khoe khoang.
Người khác không khen được, nhưng hệ thống thì có thể tùy tiện quấy rầy, Cố Thiệu không áp chế được cảm xúc đắc ý của mình: “Hệ thống, đến bây giờ ngươi cũng không nói chuyện, có phải bị vẻ anh dũng của ta hôm nay mê hoặc rồi hay không?”
Hệ thống mặt không biểu tình mà bắt đầu phóng pháo hoa nhỏ, ngữ khí bình đạm không gợn sóng: “Đúng vậy, ký chủ thật sự giỏi đó nha.”
“Đương nhiên!” Cố Thiệu hoàn toàn không ngại nó có thiệt tình hay không, dù sao hắn vẫn khen mình, “Ta thật lợi hại mà, vừa ra tay liền nhổ tận gốc Lý gia, người mà Đỗ huyện lệnh cũng không đắc tội nổi, không ngờ bị ta đắc tội hết cả!”
Hệ thống ừ ừ hai tiếng xong, lại ác ý cảnh tỉnh hắn: “Tuy nhiên, ký chủ sắp phải đến kinh thành rồi, trong kinh thành còn có một vị thúc thúc trong nhà của Lý gia công tử kìa.”
Cố Thiệu ngây người một chút.
“ Lý thị lang kia, chính là hô mưa gọi gió ở kinh thành, người bình thường cũng không dám đắc tội ông ta.”
Cố Thiệu nuốt một ngụm nước bọt, mạnh mẽ chống đỡ nói: “Lại, lại không phải ta trêu chọc ông ta, ông ta làm gì cản trở ta được.”
Hệ thống cười: “Lý thị lang này hay bênh vực người mình nhất, trong cuộc đời ghét nhất là thấy người khác khi dễ người nhà họ Lý.”
“Dù sao, không liên quan gì tới ta!” Cố Thiệu gào xong, cảm giác chột dạ lại chỉ tăng không giảm, hơn nửa ngày mới yếu ớt hỏi một câu: “Hệ thống à, ông ta sẽ không, tìm người trùm bao tải đánh ta đâu nhỉ?”
“Ký chủ khiêm tốn.” Hệ thống cười cười, trêu chọc nói, “Ngươi chính là người lập tức lấy đi đầu của hai cha con Lý gia, công tích vĩ đại như vậy, đâu phải chỉ trùm bao tải là có thể giải quyết?”
Cố Thiệu nắm chặt lòng bàn tay, muốn thay bản thân mình nói nói mấy câu, kết quả càng nghĩ càng cảm thấy chân mềm.
Hệ thống: “Cố lên ký chủ, ta xem trọng ngươi đó.”
Cố Thiệu dùng một thời gian dài mới cổ vũ cho mình, mạnh miệng nói: “Buồn cười, ta sợ ông ta chắc?”
Nói rồi, Cố Thiệu không cho hệ thống có cơ hội nói chuyện nữa, trực tiếp vọt vào trong phòng của Tần tiên sinh.
Thật trùng hợp, Trịnh Viễn An cũng ở đây.
Nhìn thấy Cố Thiệu tiến vào, Tần tiên sinh liền vẫy tay: “Ngươi trở về đúng thời điểm, ta và Trịnh tiên sinh của ngươi đang thương nghị việc khởi hành lên kinh này.”
Cố Thiệu cũng choáng váng: “Lên kinh, nhanh như vậy sao?”
“Cái gì mà kêu nhanh như vậy, không phải sớm đã nói xong hết với ngươi rồi sao?” Trịnh Viễn An không vui ra mặt.
Cố Thiệu vỗ má nói: “Con vẫn còn muốn ở lại thêm hai ngày nữa.”
Hai vị tiên sinh ở trước mặt, chẳng khác nào hai ngọn núi lớn đang đè lên, Cố Thiệu hoàn toàn không dám nói quá lớn tiếng, sợ là bị hai người nghe thấy lại bị mắng cho một trận.
Từ trước đến giờ Cố Thiệu không hề tích hăng hái với việc lên kinh thành, vừa rồi bị hệ thống dọa cho một cái, thì lại càng không muốn đi.
Chỉ là Trịnh Viễn An lại không muốn tiếp tục nuông chiều mà giữ hắn lại ở huyện Kim Đan, thấy gương mặt không cam lòng của Cố Thiệu, Trịnh Viễn An không muốn giận cũng không được: “Sao, chẳng lẽ ngươi phá án đã phá đến nghiện luôn rồi, muốn tiếp tục ở lại huyện Kim Đan làm thanh thiên giải Nguyên công sao?”
“Học trò không dám.” Cố Thiệu liền nói.
“Ngươi có gì mà không dám chứ? Ta thấy ngươi dám lắm đó.”
Vốn dĩ là không dám mà… lần này đến cả lời Cố Thiệu cũng không dám nói. Được rồi, dù sao hắn nói gì cũng đều là sai, lần nào cũng đều như vậy.
Tần tiên sinh cũng không giúp học trò của nhà mình, đợi Trịnh Viễn An mắng mệt rồi, thì mới đưa cho ông ta một chung trà: “Ở chỗ huyện học bên kia đã sắp xếp xong cả rồi chứ?”
“Sớm đã sắp xếp xong ổn thỏa rồi.”
Tần tiên sinh gật đầu: “Nếu đã như vậy thì sớm lên đường cũng tốt.”
Cố Thiệu nhịn một hồi rồi lấy hết can đảm nói một câu: “Giờ nào đi ạ?”
“Ngày kia sẽ đi.” Trịnh Viễn An thẳng thắn nói.
Cố Thiệu gấp gáp nói: “Vậy ngày mai con muốn quay về nhà một chuyến, cha nương con vẫn chưa biết chuyện này, con phải sắp xếp mọi thứ.”
Trịnh Viễn An cau mày: “Lần trước lúc ta nói với ngươi, không phải kêu ngươi nói với cha nương ngươi trước rồi sao?”
Cố Thệu nhỏ giọng nói: “Con…Con quên.”
Hơn nữa hắn luôn cảm thấy vẫn còn thời gian, không cần gấp như vậy, ai mà biết bên này Trịnh tiên sinh hối căng đến như thế.
Quay về kinh thành đón năm mới, sau đó lại lùi thời gian thêm một tháng nữa cũng không phải không thể, thật không biết rốt cuộc họn họ là đang gấp cái gì, hai người này đều giống như nhau, cũng một kỳ một lạ.
Nghe thấy lời này, Trịnh Viễn An hận không thể nhìn hắn bằng nửa con mắt. Con người không biết tính toán trước này, rốt cuộc là làm thế nào mà thi đậu giải Nguyên vậy?!
Mắng cũng mắng rồi, nhưng mà Cố Thiệu vẫn được nghỉ một ngày.
Cả một ngày đó, đổi lại là bình thường hắn chắc chắn vui mừng đến bệnh luôn rồi, nhưng mà lần này lại vui không nhiều như vậy.
Cố Thiệu đi một vòng trên đường, thoát được những người kỳ quái muốn cũng đi phía sau hắn, sau khi lại mua một một vài thứ, thì mới ngồi lên xe ngựa quay về nhà.
Ở thôn Thượng Táo, Trần Kim Liên và Cố Đại Hà đang nghe nói về con trai của mình.
Tin tức trong Huyện thành chung quy cũng không có truyền nhanh đến vậy, bây giờ bọn họ có thể nghe được những chuyện này là nhờ phúc vài người trong thôn đã đi vào thành để họp chợ. Bọn họ vốn dĩ tập trung vào họp chợ thì nhìn thấy nhiều người như vậy đều đang vây quanh ở chỗ huyện nha, trong lòng nhất thời sinh hiếu kỳ, mới liền nhanh chóng chạy qua đó xem một chút.