Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 141: Chương 140:

Chương 140:

Xem một lúc thì phát hiện Cố Thiệu cũng ở bên trong.

Cái này khủng khiếp rồi, Cố Thiệu là giải Nguyên công đầu tiên bước ra từ thôn Thượng Táo, chuyện của hắn, người của thôn Thượng Táo có thể không để tâm sao. Vài người của thôn chen chúc ở đó, đã sững sờ khi xem từ đầu cho đến cuối.

Vẫn chưa thỏa mãn.

Vốn dĩ lúc Cố Thiệu từ trong huyện nha đi ra, bọn họ còn định đi lên chào hỏi vài câu, nhưng không biết phải làm sao khi người muốn đi lên quá nhiều, từng người nhiệt tình đến đáng sợ, dường như đã dọa cho giải Nguyên công của bọn họ sợ quá bỏ chạy rồi, cho nên mấy người này cũng không thể chen lên phía trước Cố Thiệu được.

Nhưng mà, chung quy bọn họ vẫn là biết được nhiều hơn so với người khác.

Sau khi quay về thôn, mấy người này liền đem những gì nghe thấy được ở trong huyện nha đi khoe khoang với người khác.

Mọi người nghe đến mê ly cực kỳ, tự hào đến mức giống như bản thân mình tự làm sụp đổ Lý gia vậy.

Trần Kim Liên cũng ở bên trong, bà ấy rất thích người khác khen ngợi con của bà, chỉ lo bọn họ khen không đủ kịch liệt, không đủ mạnh mẽ thôi.

Mọi người nói đến thật náo nhiệt, được một hồi thì bên trong đột nhiên có người phản ứng lại, nói một câu cực kỳ nhỏ tiếng: “Này, lúc đầu Cố gia muốn bán Tiểu Muội, có phải là bán cho Lý gia không?”

Một câu nói ra, một nhóm người đều im lặng.

Trương thị thấy Trần Kim Liên dại mặt ta, không thể không lắc đầu. Sớm biết có ngày hôm nay, lúc đầu sao phải làm chứ, giờ đây thành chuyện cho người ta bàn tán rồi.

Chính lúc suy nghĩ phải làm thế nào khiến mọi người cho qua chuyện này, thì bên trong lập tức có người nói đỡ thay cho Cố Thiệu: “Đoán chừng Cố giải Nguyên là không biết chuyện này.”

“Chính là vậy, chắc chắn là không biết bị người ta lừa rồi.”

“Đúng, nếu như biết thì sao có thể còn đem bán cho Lý gia.” Mấy người hôm nay đi đến huyện nha cương quyết nói: “Các người không tận mắt chứng kiến, cho nên không biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì. Sở dĩ công tử Lý gia đó có thể bị sa lưới, toàn bộ đều là công trạng của Cố Thiệu. Đến cả Đỗ huyện lệnh cũng không dám đụng Lý gia, chỉ có Cố Thiệu dám. Nếu ngày từ ban đầu ông ấy biết Lý gia không phải thứ tốt đẹp gì thì Lý gia có thể lộng hành lâu như vậy sao?”

Đến lúc này, sắc mặt Trần Kim Liên mới tốt lên một chút: “Chính xác là đạo lý này,”

Có người nói đỡ lời cho Cố Thiệu rồi, thì đơn giản đem chuyện này cho qua, mọi người lại không có gì bám mãi không buông.

Nói cho cùng, đều cùng ở một thôn, Cố gia tốt lên thì bọn họ mới được thơm lây, bây giờ mối quan hệ của bọn họ cũng xem như là có phúc cùng hưởng có họa cùng chia rồi.

Chính lúc khoe khoang thì nhìn thấy một cỗ xe ngựa cách không xa chạy đến.

Trần Kim Liên vốn đã quen thuộc với xe ngựa của nhà họ Tần đến mức không thể quen thuộc hơn được nữa.

Nhìn thấy xe ngựa dừng ở trước cổng nhà mình, Trần Kim Liên liền hét to một tiếng: “Tránh ra tránh ra, ta phải quay về nhà nhìn con trai ta rồi.”

“Cố giải Nguyên quay lại rồi?” Bên trong có người phấn khởi lên, muốn đi theo qua đó.

Trần Kim Liên dường như cũng không tức giận lắm, chỉ nói: “Muốn xem thì ngày mai lại đến xem, để Thiệu Ca Nhi nhà chúng tôi nghỉ ngơi trước.”

“Cũng đúng, hôm nay giải Nguyên đã vất vả nhiều rồi.”

“Chúng ta không thể làm phiền giải Nguyên công nghỉ ngơi!”

Mọi người bày tỏ đã hiểu, nên không còn muốn đi cùng nữa. Dù sao cũng là người cùng một thôn, ngày mai cũng có thể thấy được.

Trần Kim Liên thoát khỏi được một nhóm người thì lập tức nhanh chóng quay về nhà.

Vừa vào cửa thì nghe thấy bên trong truyền đến một trận cười ngây ngô, một già một trẻ.

Người già đang cầm bình rượu trong tay cười hiện rõ cả nếp nhăn; người trẻ đang cầm hoa ngọc lan, đầu vùi vào trong lòng con của bà ấy.

Đối với Tiểu Muội, Cố Thiệu chung quy vẫn là nuông chiều. Sau khi thấy cô bé lao qua, thì cứ tự nhiên như vậy mà ôm lấy, lại còn nhận lấy cành ngọc lan mới rồi giúp cô bé cài lên mái tóc ngắn nhỏ xíu.

“Đẹp quá!” Cố Thiệu khen nói.

Tiểu Muội ngửa mặt, từ trong kẽ hở ngón tay nhìn Cố Thiệu, hồn nhiên cười.

Trong khoảng thời gian này khuôn mặt cô bé lại tròn lên một chút, ôm ở trong lòng cũng có chút nặng.

Trần Kim Liên ung dung thản nhiên đi qua, quét nhìn những thứ trên bàn, nhăn mày nói: “Lại tiêu tiền bậy bạ rồi.”

Cố Thiệu quay đầu, chào nương một tiếng, nói: “Không đáng bao nhiêu nhiêu tiền.”

“Vậy cũng không thể cứ mua, trong nhà cũng không thiếu.” Trần Kim Liên nhìn đồ của Cố Tiểu Muội, lại nhìn rượu trong tay Cố Đại Hà, lòng đau như cắt. Đây đều là tiền của con trai mà, tiền cứ tự nhiên biết mất như vậy, “ Lần sau quay về không cần lại phí tiền như vậy.”

Cố Thiệu điều chỉnh lại sắc mặt: “Lần tới quay về, có lẽ phải đến tháng tư năm sau rồi.”

Trần Kim Liên sửng sốt nói: “Sao, con sắp phải đi kinh thành rồi?”

Cố Thiệu gật đầu.

“Sao mà nhanh như vậy?” Cố Đại Hà cũng bỏ rượu ở trong tay xuống.

Cố Tiểu Muội không biết rốt cuộc là cái gì nhanh, nhưng cô bé lờ mờ đoán ra được, ca ca giống như muốn rời đi rồi. Cố Tiểu Muội túm chặt áo Cố Thiệu.

Cố Thiệu muốn bỏ cô bé xuống, nhưng không có cách nào Tiểu Muội ôm hắn quá chặt, hắn cũng không nỡ buông lỏng tay, bèn ôm người ngồi trên ghế, vừa giải thích với cha nương: “Đây là ý của Trịnh tiên sinh, nói là đến sớm một chút, nói không chừng trời cũng sắp lạnh rồi.”

Vợ chồng Cố gia một chút cũng không hiểu những chuyện này. Chỉ là bọn họ quen tính tin tưởng tiên sinh của Cố Thiệu, không cần biết là vị Tần tiên sinh đó hay vị Trinh tiên sinh này.

Trần Kim Liên hướng lên trần nhà thở dài mấy cái.

Tuy rằng sớm biết con trai phải lên kinh thành, nhưng mà bỗng dưng nhanh như vậy, bà luôn cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Cố Thiệu thấy bọn họ như vậy, trong lòng có chút không thoải mái.

Chỉ là Trần Kim Liên và Cố Đại Hà đến cuối cùng vẫn là không nỡ làm khó con trai, trong chốc lát đã thay đổi sắc mặt, còn nói với hắn: “Nếu như tiên sinh của con đã nói, thì chắc chắn không sai được.”

“Ngài ấy nói khi nào đi thì khi ấy đi, con nghe lời ngài ấy là được.”

Cố Đại Hà cũng nói: “Đúng vậy, lên kinh thành rồi, nhất định phải nghe lời tiên sinh của con, cha nghe nói người kinh thành đều hung dữ, lại còn không nói phải trái, dọa người ta cực kỳ, con nhất thiết phải theo sát tiên sinh.”

“Cha, cái này là cha nghe ai nói vậy?” Cố Thiệu khóc cười không xong.

Cố Đại Hà khẳng định ra mặt: “Dù sao bọn họ đều nói như vậy. Người dưới chân thiên tử thì đều chỉ biết cậy thế bắt nạt người.”

Cố Thiệu lắc đầu chẳng biết làm sao.

Nhưng mà vì không để cho cha nương lo lắng, Cố Thiệu vẫn là nhẫn nại từ tốn giải thích hai câu. Hắn cũng không nói gì khác, chỉ nói lão gia của nhà họ Trịnh là Lễ bộ thượng thư, chức cao vọng trọng.

Hai phu thê Cố Đại Hà cũng không biết Lễ bộ thượng thư là làm gì, nhưng mà nghe nói cực kỳ lợi hại, vậy chắc hẳn là cũng không tệ.

Cố Thiệu chỉ ở lại trong nhà một đêm, sáng sớm ngày hôm sau hắn liền mang theo Cố Tiểu Muội quay về trong huyện thành. Dẫn Tiểu Muội đi Tần phủ là chuyện mà hôm qua hắn đã nói rõ cùng tiên sinh.

Cố Thiệu biết tính cách của cha nương nhà mình, nếu một khi hắn đã đi thì nói không chừng không cần mất một khoảng thời gian dài, cha nương lại sẽ sai bảo Tiểu Muội. Chỉ có để bọn họ thấy rõ tiên sinh và sư nương xem trọng Tiểu Muội rất nhiều thì bọn họ mới đối xử với Tiểu Muội tốt một chút.

Cố Tiểu Muội cái gì cũng không biết, dù sao thì ca ca của cô bé muốn cô bé đi đâu thì cô bé sẽ đi đó, từ đầu đến cuối đều rất ngoan ngoãn, không nói thêm một câu nào.

Bên này đã giải thích rõ ràng trong nhà rồi, Cố Thiệu cũng có chút thời gian đi đến Trần gia một chuyến.

Cũng giống như ở nhà, phía Trần gia cũng nói rất nhiều.

Điều Trần Tú tài quan tâm nhất là Cố Thiệu lại không có tiền tiêu. Tuy rằng Cố Thiệu nói bản thân không thiếu tiền, nhưng lúc gần ra khỏi cửa, Trần Tú tài vẫn là nhét không ít tiền cho Cố Thiệu.

“Ra bên ngoài, thứ không thể thiếu nhất chính là tiền.”

“Con cũng đừng lo cho Lễ Ca Nhi, dù sao vẫn còn bọn ta chăm sóc.” Nói đến Cố Lễ, Trần Tú tài mới dường như cảm thấy cực kỳ hài lòng, “Gần đây thằng bé vừa quay về là đã đi vào trong phòng làm bài tập, thật sự rất chăm chỉ.”

Cố Thiệu nghe thấy liền cười: “Vậy đúng là cực kỳ chăm chỉ rồi.”

“Còn không phải sao, rồi sẽ có một ngày nhất định có thể xuất chúng như con.”

Trần Tú tài vẫn đang nói mãi không ngừng thì Lý thị lại đi đến tấm bình phong xem một cái.

Phía sau tấm bình phong có một bóng dáng mờ mờ ảo ảo, từ lúc mới bắt đầu thì đã trốn ở đây rồi.

Mà thôi, trốn thì cứ trốn đi.

Lý thị lắc đầu, cũng không bảo nàng đi ra. Dù sao bay giờ đi ra thì cũng thật là kỳ cục.

Cố Thiệu chỉ ở lại Trần gia một lát rồi rời đi, đến cả cơm tối cũng không ở lại ăn. Ở chỗ Trình tiên sinh hối đến không chờ được rồi, hắn vẫn là mau chóng quay về thu xếp hành lý.

Tuy rằng Trần Tú tài cảm thấy tiếc cho hắn đến cả Cố Lễ cũng không thể nhìn một cái, nhưng Cố Thiệu muốn đi, ông ấy cũng không tiện ngăn cản.

Mãi cho đến sau khi người đã đi rồi, Trần Tú tài mới ở đó cảm thán: “Khi mới bắt đầu đánh giá Cố Thiệu, ai có thể nghĩ được sẽ có ngày hôm nay chứ.”

Lý thị không nói lời nào.

Trần Tú tài mới lại nhịn không được tự tâng bốc mình; “Vẫn là ta có mắt nhìn người, lợi hại lợi hại!”

Lý thị cạn lời không đáp lại được cũng không thèm chấp ông ấy, nhìn về tấm bình phong mà gọi một tiếng: “Ra đây đi.”

Một hồi sau, quả thật có một bóng dáng nhỏ nhắn bước ra từ sau tấm bình phong, đoán chừng nàng không nghĩ đến bản thân sẽ bị phát hiện, nghich ngón tay, rụt rè ló mặt ra.

Lý thị lại nhìn đến đau cả đầu.

Hai cha con này, lòng đều nghiêng về phía một người.

Ngày thứ hai, Cố Thiệu thức dậy rất sớm, mang trên lưng hành lý đã thu dọn kĩ càng, bái biệt tiên sinh và sư nương, đi thẳng ra khỏi của Tần gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!